Teya Salat
Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi

Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi

Tác giả: Kim Tiêu Tiêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327315

Bình chọn: 10.00/10/731 lượt.

.

Anh cầm tấm ngăn mở ra, tìm được bao tải chứa Tô Nghị Phi, đồng thời cởi bỏ luôn sợi dây thừng buộc bao tải.

Sau đó anh ôm Tô Nghị Phi từ trong bao tải ra, khi thấy rõ ràng khuôn mặt của đứa bé thì nhất thời anh có một cảm giác giống như chính mình đang soi gương vậy, mà đứa bé này so với anh trước đây quả thực quá giống.

Đây là, trên đời này làm sao lại có thể có một đứa bé giống mình như vậy.

“Chú ơi, cám ơn chú đã cứu con, con tên là Tô Nghị Phi, trên có Thiên đường dưới có Tô Hàng a…, Nghị có nghĩa là kiên nghị, Phi là tự do bay lượn, chú ơi, sao hình dáng của chú lại giống như cháu a….”

Tô Nghị Phi cực kỳ thích được chú này ôm, cảm giác giống như được papa ôm ấp một dạng, cậu nhìn mặt của chú này, không hiểu vì gì mà cậu lại cảm thấy bộ dáng của chú này so với chính cậu rất giống nhau, không biết có phải là bởi vì cậu quá muốn tìm được cha mình nên mới có thể nhìn lầm rồi không?

Đôi mắt to đen bóng mở to tò mò nghi hoặc?

“Con nói con tên là Tô Nghị Phi, con họ Tô, vậy mẹ con có phải tên là Tô Thiển Hạ, phải không?”

Tần Trác Luân nghe đứa bé nhìn mình rồi cất lên âm thanh mềm mại lễ phép giới thiệu chính mình, Tô Nghị Phi, Tô Nghị Phi, Tô Thiển Hạ, Tô Nghị Phi, chẳng lẽ?

Bộ dáng giống như chính mình, lại họ Tô, tuổi tác không sai biệt lắm cũng bốn tuổi, chẳng lẽ năm năm trước Thiển Hạ không có sinh non, là do Hứa Mộng Phỉ lừa gạt chính mình?

Vậy rốt cuộc là năm năm trước đã xảy ra chuyện gì?

Khi Tô Thiển Hạ rời đi thì ánh mắt tràn đầy thương tâm tuyệt vọng kia vẫn gắt gao chiếm lấy tâm của anh, đã vô số đêm khuya anh tỉnh dậy từ trong giác mộng thì anh đều nhớ tới khuôn mặt buồn bả khi đó của cô.

“Đúng rồi, chú làm sao lại biết tên của mẹ cháu, chú ơi, chú rất lợi hại nha…, con cũng chưa có nói mà chú đã biết tên của mẹ rồi, nhưng chú ơi, con đói bụng, chú có thể dẫn con đi ăn ngon không ạ?”

Tô Nghị Phi sùng bái nhìn Tần Trác Luân, cậu có cảm giác chú này thực sự rất thông minh nha.

Không ngốc giống như mẹ cậu vậy, nhưng tuy mẹ cậu có ngốc thì cậu vẫn yêu nhất là mẹ cậu nha.

Ngay lúc này bao tử của cậu cũng càu nhàu kêu lên kháng nghị.

Tô Nghị Phi có chút đỏ mặt nhìn Tần Trác Luân nói.

“Con vừa mới nói, nói, chú không có nói sai, mẹ con tên là Tô Thiển Hạ, vậy hình dáng mẹ con có phải nhìn giống như trên tấm hình này hay không.”

Tần Trác Luân khẩn trương lấy ra bức ảnh chụp chung của Tô Thiển Hạ và mình mà anh giấu kỹ ở dưới cùng bóp tiền của mình ra, để cho Tô Nghị Phi nhìn rõ một phen.

Tuy nhiên hiện tại trong lòng anh lại cực kỳ kích động, mặc dù anh đã có tám chín phần xác định chắc chắn đứa bé trai trước mắt này chính là con trai Tô Nghị Phi của mình.

“Thực tài giỏi nha, chú làm sao có thể có ảnh chụp của mẹ con nha? Chú và mẹ con có quen biết nhau đúng không, vậy chú ơi, con có thể nhờ chú đáp ứng giúp con một chuyện được không?”

Hiện tại Tô Nghị Phi thấy không còn nguy hiểm nữa thì cái đầu thông minh kia lại bắt đầu một mớ suy nghĩ tinh quái về chuyện đi tìm cha cậu rồi.

“Đúng, chúng ta có quen biết, chú và mẹ con còn rất rất quen thuộc là đằng khác, vậy con nói đi, con muốn chú đáp ứng con chuyện gì, vô luận con nói cái gì thì chú đều sẽ đáp ứng cho con.”

Tần Trác Luân hiện ở trong lòng đặc biệt cảm kích, cảm kích hôm nay chính mình đã không từ chối cơ hội đi chơi với Hứa Mộng Phỉ, nếu không anh cũng sẽ bỏ qua cơ hội gặp gỡ với con trai anh rồi.

Tô Nghị Phi, một đứa bé thông minh lại xinh đẹp đáng yêu như vậy chính là con trai của mình, Thiển Hạ lại sinh cho anh một cậu con trai đáng yêu như vậy, thật tốt quá, cậu bé chính là con trai của mình, đừng nói cậu chỉ yêu cầu một chuyện, cho dù cậu có yêu cầu một trăm một vạn chuyện thì anh cũng đều đáp ứng đi.

Cảm tạ trời đất đã cho anh được gặp con trai anh, trong lòng anh bây giờ chỉ còn biết cảm ơn mà thôi.

“Chú, vậy chú tên là gì? Chú có thể đáp ứng giúp cháu đi tìm cha một ngày được không? Người khác đều có cha nhưng con lại không có, nên các bạn nhỏ khác đều cười con…. Con rất muốn có một người cha giống như chú vậy. Một ngày a…, Phi Phi không tham lam, chỉ cần một ngày đi tìm cha là tốt rồi….”

Tô Nghị Phi thỉnh cầu như vậy thực ra là muốn nhờ anh giúp cậu đi tìm cha một ngày thôi.

Nghe được lời con trai nói khiến trong lòng Tần Trác Luân cực kỳ chua xót, nhất định là con trai bị người ta nói thành con riêng, nên sẽ bị rất nhiều người cười nhạo đi.

“Đương nhiên là được, đi, không phải con nói đói bụng sao, vậy chú dẫn con đi ăn ngon, sau đó con nói cho chú nghe chuyện của mẹ con, nói cho chú biết địa chỉ nhà con ở đâu để chú đưa con trở về.”

Tần Trác Luân hoàn toàn quên mất Hứa Mộng Phỉ đang còn ở trên du thuyền, anh lập tức mang theo Tô Nghị Phi rời khỏi du thuyền, hiện tại trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh của con trai và Tô Thiển Hạ thôi.

Tô Nghị Phi ngồi ở trên vai Tần Trác Luân, vui vẻ ăn thịt nướng và các món ăn vặt khác, bên cạnh đó còn nói cho Tần Trác Luân biết rõ mọi chuyện lý thú trong cuộc sống của mình và mẹ nữa.

“Mà cha con, con biết nói sao về cha đây.., con có mang theo bản đồ, mẹ nói cha đang