Tổng giám đốc, anh thật là hư

Tổng giám đốc, anh thật là hư

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218210

Bình chọn: 7.5.00/10/1821 lượt.

g xem thường em !” Hoàng Minh Nguyệt lệ rơi đầy mặt nói.

Vũ Nghê đi tới trước bàn ăn vừa lúc thấy một màn như vậy. Lạc Ngạo Thực ra vẻ chua xót nhìn vẻ mặt đáng thương của Hoàng Minh Nguyệt. Anh à ?! Thật là nhanh , trước không phải gọi là anh rể ?!

“Chị à , sớm vậy ?! Nhanh ngồi xuống đây cùng nhau ăn điểm tâm đi , cũng không biết chị có thích hay không!” Hoàng Minh Nguyệt vội vàng đứng dậy kéo ghế ra cho Vũ Nghê

Hoàng Minh Nguyệt tựa như chủ nhân nhiệt tình chào hỏi. Còn Vũ Nghê thì giống khách ghé thăm

Chìa tay ra đón lấy ghế mà khuôn mặt phải khổ sở tươi cười. Biết rõ cô gái này là giành chồng mình , mà mình thì lại có thể giả bộ thân thiện ngồi xuống

Lạc Ngạo Thực nhìn về phía vợ:”Vũ Nghê , em nếm thử một chút , hương vị rất ngon. Minh Nguyệt sáng sớm đã làm !”

“Anh à , anh không cần phải khích lệ em , lại làm em hổ thẹn”

“Ha ha , đương nhiên là phải khen ngợi chứ. Tối qua em cũng mệt mỏi còn gì. Đã thế hôm nay còn phải dậy sớm chuẩn bị !” Hắn đem tầm mắt cưng chìu nhìn trên gương mặt Hoàng Minh Nguyệt

“Đó là những gì em nên làm mà. Dì và dượng để em tới đây , chính là chăm sóc chị Nghê cùng anh đấy !”

Còn chưa kịp ăn một chút gì , Vũ Nghê đã liền thở không nổi. Bưng ly sữa tươi trong tay , khống chế không được khẽ run rẩy.

Mệt mỏi ư ?! Hắn là không mất mặt tý nào , công khai nói cho vợ mình biết cái gọi là hắn khiến Hoàng Minh Nguyệt mệt mỏi ! Chăm sóc ư ?! Nói thật hay. Tại sao không trực tiếp nói rõ một chút. Là tới để làm quà bồi thường ?! Cô bây giờ có thể chịu đựng được tất cả mọi thứ !

Không phải sao ?! Giờ đây cô không có lý do gì tức giận cả. Chẳng qua cũng chỉ là một ‘danh phận’. Một ‘;danh phận’ thì có tư cách gì để đau lòng ?!

Vũ Nghê vẫn còn đang suy nghĩ lung tung , thì Lạc Ngạo Thực và Hoàng Minh Nguyệt đã vui vẻ ăn xong , nhàn nhã uống cà phê , nói chuyện phiếm.

“Anh à , có phải anh đối với chị của em là vừa thấy đã yêu không đấy ?!”

Hắn mỉm cười và lắc đầu , giống như đang đứng giữa tình thế khó khăn.”Yêu ư ?! Tôi và cô ấy dường như không phải !”

“Không yêu thì làm sao mà kết hôn đây ?! Chị à ? Chị cũng không thích Anh sao ?!” Hoàng Minh Nguyệt quay đầu , cố giả vờ hỏi Vũ Nghê.

Vũ Nghê đặt ly sữa xuống , nhìn về phía chồng mình. “Tôi no rồi. Chúng ta nên đi bái kiến cha mẹ đi anh !”

“Được rồi , chúng ta đi thôi” Lạc Ngạo Thực lau chùi miệng , đứng lên nhìn về phía bên tay phải.”Minh Nguyệt , em cũng nên đi theo !”

“Vâng. À mà anh xem em ăn mặc như vậy có được không ?!” Hoàng Minh Nguyệt chỉ chỉ chiếc váy màu hồng , như thể cố tình phối hợp với bộ áo màu đỏ của Vũ Nghê.

“Không tệ !” Lạc Ngạo Thực gật đầu một cái

Vũ Nghê không thể tin vào tai của mình. Chẳng lẽ ở trước mặt người nhà của hắn , hắn cũng không chừa cho cô một chút thể diện sao ?!

Chương 21: Tư tưởng sâu xa

Tân hôn ngày thứ hai , ba người cùng đi bái kiến cha mẹ chồng , chẳng lẽ đang thời cổ đại sao ?!

Lạc Ngạo Thực cư nhiên đem theo hai mỹ nữ đến trình diện trước mặt toàn thể mọi người trong Lạc gia , ngoài mặt ai nấy cũng bình thường , nhưng là vẫn có chút xấu hổ.

Vũ Nghê có thể cảm giác đến mẹ chồng , bà đối với cô rất không hài lòng.

“Vũ Nghê , cha của con thật đúng là cưng chìu con. Đến Lạc gia còn không yên lòng , phải để cho em gái cùng theo ~ làm mẹ chồng như ta đây còn thấy bội phần áp lực !” Chu Hân Lan điềm đạm nói (đọc đến đoạn này Cỏ cứ nhầm bà này với mẹ kế của Vũ Nghê , tại 2 người đó cùng họ Chu T____T)

“Mẹ à , thật ra thì ba của con chỉ lo là con vụng về , lỡ khi thiếu sót lại chọc Ngạo Thực tức giận. Mấy ngày nữa , Minh Nguyệt sẽ về nhà thôi mẹ !” Vũ Nghê mỉm cười giải thích. Thật ra thì trong lòng cô khẩn trương vô cùng , bàn tay đều là mồ hôi

“Ha ha , ông xui đúng là biết cách quá ~~ Tư tưởng thật sâu xa” bà Lạc hừ hừ cười một tiếng ! “Rất thú vị , Phó gia rất hiểu chuyện !”

Nhìn bộ mặt chế giễu của mẹ chồng , Vũ Nghê chỉ biết là dù có chết cô cũng không được khóc. Còn đối với một đám người xa lạ , theo bản năng cô nhìn về phía người quen là Lạc Ngạo Thực

Còn cha chồng thì đang trò chuyện gì đó cùng mọi người trong nhà , thậm chí cũng không có nhìn về phía này. Hoặc giả , hắn là đang cố ý ! Vũ Nghê cảm giác trợ trọi , chỉ có thể nắm chặt tay ngơ ngác quay đầu , tìm cơ hội né tránh tất cả. “Mẹ , con xin lỗi , con muốn đi vào nhà vệ sinh một chút !”

“Ừ , con đi đi !” Mặc dù có con dâu không như mong muốn, nhưng là cũng không thể ngăn cản người khác ! Đi vào trong phòng vệ sinh , đôi mắt Vũ Nghê liền nhanh chóng đỏ , nước mắt không ngừng lộ ra ngoài. Không giống với sự thờ ơ của Lạc Ngạo Thực , cái loại áp lực đến từ gia đình này làm cho cô thật sợ hãi , không cách nào chịu đựng nổi.

Ước chừng trong phòng vệ sinh khóc năm phút. Vũ Nghê dội nước lạnh hướng trên ánh mắt , để làm giảm bớt sưng đỏ , sau đó trang điểm lại. Vũ Nghê xoay cửa mở ra.

Vừa mới đến khúc quanh , một thanh âm dịu dàng vang lên.

“Chị dâu , chị khóc à ?!”

“Tôi không có…” Vũ Nghê nhận ra người đó , lắc đầu một cái mà nói.

Người nói chuyện là em rể của Lạc Ngạo Thực , tên Lâm Hiên , cao chừng 1m80 , khu


Teya Salat