tôi thấy rất yên tâm.
– Đâu phải Lúc nào tôi cũng ở bên cạnh ông. Đừng nên ỷ lại vào người khác.
Trí Nguyên cười thầm. Lo cho người ta mà bày đặt chối. Để xem cô tự ái đến bao giờ ? Anh nhìn đồng hồ rối hỏi lớn:
– Cô có về không?
– Về chứ. Nhưng bằng cách nào đây?
Trí Nguyên ra hiệu cho Sơn Khương đến gần:
– Leo rào.
– Không được đâu.
– Không leo rào thì phải ngủ đêm lại đây thôi. Tôi nói trước, ở công ty này lạnh lẽo lắm.
Phản xạ tự nhiên, Sơn Khương ôm lấy vai mình. Cô ngần ngừ:
– Còn xe của tôi?
– Để đó , tôi lo cho.
Chương 09 – part 01
Tờ hứa hôn Chương 09
Trí Nguyên khóa xe cẩn thận. Thoạt một cái, anh leo lên cánh cổng vào trong một cách dễ dàng, giống như dân chuyên nghiệp. Anh lấy chìa khóa xe của Sơn Khương rồi dặn dò:
– Cô đứng đây coi chừng xe giùm tôi, tôi mang xe cô vào phòng nhân sự rồi trở ra chở cô về.
– Ông nhanh lên đó.
– Ừ.
Đúng là nhanh thật. Loáng một cái Trí Nguyên chạy trở ra: – Tôi leo ra trước rồi cô theo sau nhé.
Sơn Khương nhìn song sắt một cách khó khăn:
– Tôi …
– Nhanh lên ! Đừng để người ta phát hiện , tưởng chúng ta là trộm thì nguy lắm.
Lại động tác cũ, Trí Nguyên đu người như con sóc. Đặt chân xuống đất, anh ra lệnh:
– Quăng túi xách ra cho tôi.
Sơn Khương y lời làm theo. Trí Nguyên đứng ngoài hướng dẫn. Anh không để ý , nhưng có lẽ người đi đường đã tò mò.
Leo được lên trên rồi, còn xuống là một vấn đề khác. Khoảng cách giữa cánh cổng và mặt đất khá cao làm Sơn Khương rùng mình. Cô thật không có can đảm phi thân như Trí Nguyên rồi. Biết Sơn Khương đang sợ.Trí Nguyên động viện.
– Leo xuống đi , tôi đỡ cho.
– Bức tường trơn lắm.
– Không sao đâu.
Sơn Khương nhắm mắt làm liều. Cô thấy thân mình rơi xuống, nhưng không chạm đất mà nằm trong vòng tay của Trí Nguyên. Hơi thở phà vào mặt Sơn Khương nóng bừng.
Trái tim đập liên hồi, cảm giác lạ lùng chợt đến với hai người.
Chợt nhiên Sơn Khương vùng ra. Không đề phòng, cả hai người đều té chồng lên nhau.
Sự gần gũi ấy làm cho Trí Nguyên không kiểm soát được lòng mình. Anh gởi nhẹ nụ hôn lên môi Sơn Khương.
Tê dại, Sơn Khương cứ ngẩn ngơ như một đứa trẻ. Chợt ánh đèn pin chiếu sáng kèm theo tiếng hét :
– Ăn trộm !
Cả hai giật mình, Trí Nguyên vội vàng đỡ Sơn Khương ngồi dậy :
– Ủa! Tổng giám đốc , cô Sơn Khương.
Lấy lại tự nhiên, Trí Nguyên cao giọng:
– Chú đi đâu vậy?
Người bảo vệ công ty trả lời:
– Đói bụng quá nên tôi đi ăn.
– Thế chú có biết trong công ty còn người không?
Người bảo vệ gãi đầu:
– Tôi nghĩ hết giờ làm việc thì ai ở lại làm gì.
– Mấy chiếc xe trong nhà xe, chú không thấy sao?
– Tôi tưởng cô Khương đi với ông , cho nên…
– Nghĩ với tưởng. Nếu tôi không ghé ngang đây thì làm sao cô ấy ra ngoài được chứ ? Nãy giờ , người ta tưởng chúng tôi là ăn trộm đấy.
Người bảo vệ che miệng:
– Ông leo rào à ?
– Còn phải hỏi.
– Vậy cô Khương…
Sơn Khương giấu mặt sau lưng Trí Nguyên. Cử chỉ ấy làm người bảo vệ công ty càng thêm hiểu.
– Xin lỗi cô nghe. Nhưng cô như vậy, ông tổng giám đốc mới bộc lộ tình cảm của mình. Tôi thấy hai người xứng đôi lắm đó.
Trí Nguyên trừng mắt:
– Chú còn nói …
Người bảo vệ cúi đầu :
– Xin lỗi, tôi lại nói sai.
– Chỉ không đúng lúc thôi. Trí Nguyên dắt xe ra và đề máy.
– Lên xe đi Sơn Khương.
Từ đầu chí cuối câu chuyện chẳng nói lấy lời nào, Sơn Khương ức lắm. Cô leo lên xe, quyết định không đụng vào người Trí Nguyên.
Người bảo vệ nói với theo :
– Chúc hai người vui vẻ.
Xe chạy một đoan. Sơn Khương ấm ức nhưng không nói thì không được :
– Tại sao ông làm vậy? Ông đùa giỡn với tôi phải không ? Chuyện lúc nãy,t ôi thấy mình giống như một con ngốc :
– Tôi không thấy, mà tôi chỉ thấy em dễ thương thôi.
Tiếng “em” thoát ra từ bờ môi của Trí Nguyên nghe nó ngọt ngào làm sao , nhưng Sơn Khương quyết định trừng trị anh. Cô bắt đầu thút thít khóc.
Nước mắt phụ nữ là Trí Nguyên sợ nhất. Anh năn nỉ:
– Nếu tôi đã làm sai thì cho tôi xin lỗi nhé. Sơn Khương! Em đừng khóc.
Một tay cầm lái , một tay lan tìm bàn tay của Sơn Khương :
– Ngàn lần xin lỗi em. Sơn Khương rụt tay về , nhưng không được. Cô hét nhỏ:
– Buông ra!
Hai người giằng co , tay lái bắt đầu loạng choạng. Trí Nguyên hù dọa:
– Nếu em không muốn chúng ta bị công an phạt thì ngồi yên đi.
– Anh ăn hiếp tôi. Tôi về méc bác Dũng nè. – Anh không tránh né đâu. Bị đòn vì em cũng tốt mà.
Sơn Khương bậm môi:
– Tôi đã có người rồi, ông làm ơn đàng hoàng một chút đi.
Câu nói như gáo nước lạnh xối vào mặt Trí Nguyên. Anh buông tay Sơn Khương ra, khuôn mặt buồn hiu. – Em nói thật chứ ?
– Chuyện ấy ai dám đùa.
Sơn Khương nghe tiếng thở dài như tiếc nuối: – Chúc mừng em.
– Cám ơn.
Sơn Khương nghiêng đầu:
– Tôi nghe bác Dũng nói ông đã có vợ hứa hôn , nhưng ông thì không chịu.
– Có lẽ tôi phải suy nghĩ lại.
– Vì tôi à ?
– Chưa hẳn.
– Ông tìm được hạnh phúc cho đời mình , tôi thành thật chúc mừng.
Rồi hai người không nói với nhau lời nào cho đến lúc về nhà.
Sơn Khương biết Trí Nguyên thất vọng lắm, nhưng c
