Tình yêu bá đạo của tổng giám đốc hắc bang

Tình yêu bá đạo của tổng giám đốc hắc bang

Tác giả: Vũ Bộ Sinh Liên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328653

Bình chọn: 8.00/10/865 lượt.

rạo rực nói.

“Đúng là con đã từng có biệt danh 001.” Phong Khuynh Lam nói không chút giấu giếm.

“Hình như mẹ còn chưa biết tên của con.” Úc Hàn Yên đột nhiên ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng.

“Con không có tên, nhưng Lăng Húc đã chọn cho con một cái tên.” Phong Khuynh Lam phát hiện, trước mặt Lăng Húc, cô không có cách nào nói ra cái tên Lăng Húc đã chọn cho mình.

Lăng Húc nhìn cô, dụ dỗ: “Ngoan, phải gọi Húc.”Sau đó anh cười nói với Úc Hàn Yên: “Mẹ, cô ấy tên là Phong Khuynh Lam.”“Phong Khuynh Lam? Nghe thật hay!” Úc Hàn Yên không tiếc lời khen.

“Nhưng mà, tại sao là họ Phong?” Cô nhìn con trai mình, trong mắt tràn đầy nghi ngờ.

Lăng Húc nhìn Phong Khuynh Lam, dường như muốn nói: “Nói hay không do em quyết định.”Phong Khuynh Lam nhếch nhếch khóe môi, tay phải nắm chặt thành quyền, nếu bọn họ đã coi mình là người nhà, vậy mình cũng chẳng cần phải giấu diếm, huống hồ Lăng Húc đã biết, thêm hai người biết nữa cũng chẳng sao.

Lăng Diệp và Úc Hàn Yên sửng sốt khi phát hiện ra từng trận gió êm ái phất qua gò má mình.

“Ở đây sao có thể có gió được?” Úc Hàn Yên cau mày hỏi.

“Tiểu Lam, đến thẳng mặt đi.” Trong lòng Lăng Húc cảm thấy rất vui mừng, Phong Khuynh Lam đã nguyện ý tin tưởng cha mẹ mình, trong giọng nói của anh không che giấu được sự vui sướng.

Phong Khuynh Lam đứng dậy, đi tới một nơi tương đối rộng, hai tay nắm chặt thành quyền.

Lăng Húc vẫn nhìn chằm chằm vào mắt cô, rất kinh ngạc khi phát hiện ra lúc cô sử dụng khả năng đặc biệt, tròng mắt thế nhưng biến thành màu xám bạc.

Tầm mắt của Lăng Diệp và Úc Hàn Yên khóa chặt trên người Phong Khuynh Lam, lúc mới bắt đầu còn không hiểu cô đang làm gì, nhưng cảm thấy không khí xung quanh tựa như bị cái gì đó làm cho sự lưu động gia tăng, không lâu sau, bọn họ liền phát hiện ra Phong Khuynh Lam đang bị một luồng gió quấn quanh với tốc độ cao, gió tập trung quá nhiều tại một nơi, khiến cho luồng không khí thoạt nhìn có màu xám trắng .

Hai người cũng không tự chủ được mắt trợn to lên, vẻ mặt kinh hãi.

“Cái này…….” Úc Hàn Yên đã không tìm được từ nào để miêu tả sự chấn động trong lòng mình.

Phong Khuynh Lam đạt tới hiệu quả mình muốn, từ từ buông lỏng hai tay.

Theo đó, bóng dáng của cô dần dần rõ ràng, Lăng Húc thấy đôi mắt của cô lại biến thành màu xanh xám.

“Sau này trước mặt người khác không được sử dụng loại năng lực này nữa, trừ phi con dự định giết chết bọn họ.” Lăng Diệp quyết định thật nhanh nói.

“Ừ, làm cho đám người đó chú ý sẽ không tốt lắm.

Nhưng mà cũng chẳng sao, có chúng ta ở đây, không ai động vào con được.” Úc Hàn Yên trầm giọng nói.

Hốc mắt Phong Khuynh Lam có chút ướt ướt, không ngờ sau khi bọn họ thấy được khả năng của mình, phản ứng đầu tiên lại là bảo vệ mình………“Cô ấy đã bị người ta nghiên cứu ba năm.” Lăng Húc đi tới phía sau cô, vòng qua chiếc eo thon của cô, trong đôi mắt hẹp dài thoáng qua tia máu, nói.

“Ngày con gặp cô ấy, cũng chính là ngày cô ấy vừa trốn ra khỏi sở nghiên cứu.” Tâm trạng anh nặng trĩu, nói.

Trong mắt Úc Hàn Yên tràn đầy căm phẫn, cô lạnh lùng nói: “Kết liễu nó!”“Em đừng kích động.” Lăng Diệp đưa tay dọc theo lưng của cô, dịu dàng khuyên.

“Chỉ là một sở nghiên cứu thôi mà, hủy đi là được.

Ngay cả cái đất nước chọc cho con không vui, ta cũng sẽ phá hủy nó.” Anh hòa hoãn, tiếp tục nói.

Giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cho không một ai có thể nghi ngờ về độ chân thật trong câu nói đó.

Đột nhiên một hồi âm thanh chợt phát ra từ trong bụng Úc Hàn Yên.

Cô sờ bụng một cái, điềm nhiên nói: “Ăn cơm thôi.”“Mẹ ăn rất nhiều, đặc biệt là sau khi lăn lộn trên giường với cha.” Lăng Húc cắn tai Phong Khuynh Lam, nói nhỏ.

Khuôn mặt Phong Khuynh Lam hơi phiếm hồng, không dám nhìn Lăng Diệp và Úc Hàn Yên.

“Trong nhà không có phòng dành cho khách, con ngủ chung với Húc đi.” Ngồi ở bên cạnh bàn ăn, Úc Hàn Yên vừa mở khăn ăn, vừa nói mặt không biến sắc.

“......” Khóe miệng Phong Khuynh Lam giật giật, biệt thự lớn như thế, không có phòng dành cho khách, nói ra ai sẽ tin đây?Lăng Húc rất hài lòng, nói: “Mẹ, mẹ hôm nay đặc biệt xinh đẹp.”Úc Hàn Yên ra hiệu bằng mắt với Lăng Húc, dường như muốn nói: “Kế tiếp phải xem con thôi.”“Lăng Húc, lát nữa con dẫn cô ấy đến phòng trước kia của Tiểu Mẫn đi.” Lăng Diệp thản nhiên nói.

Khuôn mặt Lăng Húc tối sầm lại, cứ bảo làm sao, những câu ông nói, thấy thế nào cũng không vừa mắt mà! Thì ra là có nguyên nhân!“Lăng Diệp! Tối nay anh ngủ trong thư phòng cho em!” Úc Hàn Yên lườm Lăng Diệp một cái, tức giận nói.

Trong mắt Lăng Diệp thoáng qua tia ảo não, thất sách rồi, chỉ lo ngáng chân con trai, quên mất vợ…….

Anh nịnh bợ: “Tiểu Yên, anh lớn tuổi rồi, ngủ trong thư phòng sẽ bị đau lưng.”“Bọn chúng không ngủ một giường, sao em có thể có cháu nội được!” Úc Hàn Yên kích động nói.

“......” Khóe miệng Phong Khuynh Lam rút rút, nhiệt độ trên mặt tăng lên kịch liệt.

“Chuyện đó, Tiểu Mẫn thường ở lại đây sao?” Cô nói sang chuyện khác.

“Cũng khá thường xuyên.” Úc Hàn Yên sững sờ một lúc, nói.

“Con không phải bận tâm, từ trước đến nay Tiểu Húc đều xem nó


Ring ring