i như không tệ, chính là phòng ở hơi cũ một chút. Đây là năm đó bố Tùng nhà cô gặp may mắn được cơ quan cấp cho một căn nhà, theo lí thì dựa vào vị trí của Tùng Chí Quân căn bản không thể được cấp căn nhà lớn như vậy, nhưng mà khi đó trong thành phố xảy ra vài việc, rất nhiều quan chức bị đều chức hoặc khai trừ, vì thế căn nhà này vốn dĩ nên cấp cho một người có năng lực hơn lại rơi vào người một trưởng ban nhỏ như Tùng Chí Quân .
Năm đó lúc chuyển nhà cả nhà cô vô cùng phấn khởi , còn Tùng San đang học tiểu học thì cảm thấy rất tự hào.
Chẳng qua đồ vật tốt đến đâu cũng không chịu được gột rửa của thời gian, chỉ chớp mắt mười mấy năm qua đi, căn nhà này đã trờ nên cũ kĩ. Nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân kích thích Phương Tiểu Tiệp, điều thật sự khiến Phương Tiểu Tiệp bị kích thích thật ra là rất nhiều hàng xóm thân thuộc từng người từng người đều chuyển đi, nhà nhà đều mua nhà mới, chỉ có nhà bọn họ vẫn ở lì nơi này. Việc này nói tới liền không biết làm sao. Nhưng Phương Tiểu Tiệp cũng chỉ là ngoài miệng như vậy thôi, kỳ thật trên bản chất cũng không phải là người đam mê vật chất, bằng không mấy năm nay cũng sẽ không một mặt làm y tá trưởng oai phong một cõi, một mặt về nhà sống cùng một người nhàn rỗi cực kì như Tùng Chí Quân .
“thật ra thì Trương chủ nhiệm ở bệnh viện của tôi cũng không tệ, ta đã sớm chọn trúng hắn , dáng người tốt, lại có năng lực, lại có duyên. Chỉ là tuổi tác hơi lớn, năm nay đã 33 rồi.” Phương Tiểu Tiệp nói.
Đầu Tùng San rớt một giọt mồ hôi lớn, ba mươi ba tuổi, một người đàn ông lớn hơn cô mười ba tuổi, mẹ cô nghĩ sao vậy chứ, đã vậy còn nhìn trúng hắn?
cô có thể gọi bằng chú đi?
“Bà nói cháu của Trương viện trưởng ư, cái người kêu gì ấy nhỉ…Trương Dật Bạch?” Tùng Chí Quân hỏi.
“Đúng vậy, chính là Trương Dật Bạch, tuấn tú lịch sự , cùng San San nhà chúng ta rất xứng đôi đi.” Phương Tiểu Tiệp nói tâm như mở cờ trong bụng.
“Vậy không được, lớn tuổi như vậy còn chưa có bạn gái, hắn dành thời gian để làm gì chứ? San San của chúng ta vẫn là nên tìm người bằng tuổi mới phải, vậy mới có tiếng nói chung.” Tùng Chí Quân lắc đầu.
“Bằng tuổi nhau thì cũng chỉ là một tên nhóc hai mươi mấy tuổi cái gì cũng không có, theo nó rồi không phải chịu khổ thì chính là chịu thiệt, kết quả là kết hôn vài năm lại lo lắng xuất hiện “tiểu tam” vân vân.., không giữ được lòng nó!” Phương Tiểu Tiệp nói.
Tùng San cảm thấy không nghe nổi nữa rồi, cô hoàn toàn xác định khẳng định nhận định, mẹ mình đã bị phim truyền hình tẩy não . Ba mươi sáu kế tẩu là thượng sách, không đợi Phương Tiểu Tiệp nói thêm nữa, Tùng San liền cười hì hì nói muốn lên mạng một lát, lẩn như cá chạch về phòng của mình, đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm.
không thể tin được tư tưởng của mẹ cô lại cởi mở như vậy, thế mà lại mà ủng hộ cô tìm một ông chú ba mươi mấy tuổi. Vậy nếu như là hơn bốn mươi tuổi thì sao?
không biết làm sao, trước mắt cô liền hiện ra khuôn mặt của Cố Trì Tây.
Cũng không biết ông chú này năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi, bất quá nếu cô thật tìm một người như vậy , mẹ cô khẳng định tức chết đi được.
Tùng San cảm thấy hình như mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Máy tính nhà cô so với cái laptop của cô còn cũ hơn, mở password hơn một phút. Tùng San nhịn không được liền lấy ra di động ra một bên lên weibo một bên chờ máy tình khởi động, sau đó chuông điện thoại trong tay liền vang lên.
cô giật cả mình, nhìn thấy lại là cái dãy số xa lạ nhưng nhìn có chút quen mắt kia.
cô quyết đoán nhấn nút tắt .
đang suy nghĩ xem có nên tắt nguồn hay không, bỗng nhiên cô nhận được một tin nhắn, “Tôi đang ở dưới lầu nhà em, nếu trong vòng năm phút em không xuống dưới, tôi sẽ đến cửa chào hỏi.”
Tùng San nhất thời ngẩn ra.
(1) Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép : ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn
(2)Nghiễm hạ thiên gian, dạ miên thất xích: có lẽ là 大廈千間,夜眠八尺có nghĩa là “Đại hạ (nhà) thiên gian, dạ miên bát xích”- trích CỔ HUẤN
Chương 12
Cố Trì Tây mặc trang phục thoải mái, đứng bên cạnh chiếc xe Benz màu đen, mỉm cười với Tùng San. Chiếc xe kia chắc là vừa được bảo trì, thân xe đen bóng sáng loáng, tỏa sáng dưới ánh mặt trời .
Tùng San nhìn chung quanh, lại quay đầu ngưỡng mặt lên nhìn trên lầu, cực kì cẩn thận.
Xe đậu ở vị trí này, thật là rêu rao mà. Tuy nói ở đây là khu dân cư của công chức nhà nước, không hề thiếu xe xịn ra vào, nhưng bởi vì đã ờ đây nhiều năm, hàng xóm quanh đây có xe gì nhà nhà đều biết. Xe Cố Trì Tây ban ngày ban mặt lại đậu trước cửa nhà cô, đây không phải là đang chuốc việc cho cô sao.
Vì thế lửa giận trong lòng cô bỗng nhiên tăng vọt.
“Chú mau lái xe đi chỗ khác đi, lỡ bị người ta thấy thì sao?” Trong mắt Tùng San tràn đầy sự phòng bị… cùng ghét bỏ.
Cố Trì Tây sớm đoán được cô bé con này xuống lầu sẽ không hòa nhã với hắn, nhưng vẫn là bị lời nói của cô làm sửng sốt một chút. Có ý gì đây? Cố Trì Tây hắn từ khi nào lại không thể nhìn mặt người khác chứ ?
Lúc vừa mới lái xe đến cổng tiểu khu,bảo vệ giữ cửa nhìn thấy biển số xe của hắn, cái gì cũng khôn