Teya Salat
Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328980

Bình chọn: 9.5.00/10/898 lượt.

em tránh mặt anh ấy được.”

Lôi Dương ôm lấy Đồng Đông, trong mắt mang theo một tia lạnh lùng tức giận, gương mặt hiện rõ sự bất đắc dĩ, trầm giọng nói: “Em không phải là yêu tôi sao, lẽ nào tôi không phải là người em yêu, nghe tôi một lần cũng không được sao?”

Đồng Đồng nước mắt giàn giụa, ngước ánh mắt đau khổ nhìn Lôi Dương.

Lôi Dương khẩu khí dịu đi một chút nói: “Hãy chứng minh cho tôi thấy là em yêu tôi đi, thể hiện sự chân thành của em đi, nếu như em thật sự yêu tôi, thì sẽ không làm trái ý tôi như thế.”

“Cho em một lý do.” Đồng Đồng ngưng khóc, nhìn thẳng vào mắt Lôi Dương.

“Cái gì?”

“Cho em một lý do vì cái gì mà em không thể đi gặp anh ấy!”

“Bởi vì tôi không đồng ý.” Lôi Dương bá đạo tuyên bố.

“Em muốn một lý do đúng đắn hơn.” Đồng Đồng kiên trì hỏi.

Lôi Dương sắc mặt có chút kỳ quái, đanh giọng nói: “Bởi vì nhìn em và hắn ở cùng một chỗ trong lòng tôi không thoải mái.”

Đồng Đồng trong mắt thoáng nét cười, cô ngừng khóc, dịu dàng nói: “Anh ghen sao?”

Lôi Dương buông Đồng Đồng ra, tức giận: “Em muốn nghĩ thế nào tùy em, tóm lại em không được đi gặp hắn nữa.”

Anh là đàn ông, đương nhiên thấy người đàn ông đó trong mắt Đồng Đồng không có tâm ý gì cả, nhưng anh hận Đồng Đồng bởi hiện tại cô là người của anh, người đàn ông khác muốn đến gần người của anh, anh tuyệt đối không cho phép.

Đồng Đồng tâm tình phức tạp, cuối cùng gật đầu nói: “Được rồi, em sẽ không gặp anh ấy nữa.”

Khuôn mặt Lôi Dương không hiện lên một cảm xúc gì, nhưng trong mắt bộc lộ một nụ cười đắc ý.

***************************

Đồng Đồng rõ ràng là không có rời Lôi Dương đi, bởi vì tình yêu đã gắt gao trói cô lại, yêu làm cho cô mất đi tự do, mất đi đôi cánh thoải mái bay lượn.

Đồng Đồng không biết hiện tại mình còn có thể cố gắng bao lâu, nếu còn có chuyện hiểu lầm xảy ra, đành phải nói qua loa cho xong.

Cô cũng không biết đích xác, Lôi Dương đối với cô có còn tình cảm không, trước kia bởi vì hiểu lầm nên anh mới hận cô. Thật là buồn cười!

Cái mà anh hiểu lầm sự thật vốn không tồn tại, nhưng đã có câu rằng sự thật càng nói càng không ai tin, còn sự giả dối thì ngày qua ngày lại càng giống sự thật.

( Ố, cái này bạn Ve thấm lắm này = =)

Đồng Đồng thực hiện lời hứa với Lôi Dương không đi gặp Tân Nhiên, nhưng là theo một cách khác, cô không chờ Tân Nhiên tới đón mình mà trực tiếp đi tới bệnh viên chỗ Tân Nhiên.

Cô biết làm như thế nếu bị Lôi Dương biết được thì sẽ có hậu quả nghiêm trọng, chính là cô không hề có giải pháp nào khác. Như vậy có tính là lừa gạt không, lòng Đồng Đồng có chút bất an, thầm hy vọng rằng Lôi Dương sẽ không phát hiện ra.

Từ chỗ Tân Nhiên ra, Đồng Đồng đi xe rất nhanh về biệt thự, trong lòng thầm cảm thấy mình giống như kẻ trộm vậy.

Lôi Dương về muộn, không cùng cô dùng bữa tối. Đồng Đồng ăn một mình sau đó lẳng lặng lên giường nằm ngủ.

Cô mơ thấy cái đêm mà tên khốn định cưỡng bức cô, Lôi Dương xuất hiện, anh chạy tới cứu cô.

Anh mang cô đến chỗ hiện giờ 2 người đang ở, cả 2 nhiệt tình triền miên, Lôi Dương còn có nhiều điểm rất dịu dàng.

Trong mộng Đồng Đồng khẽ mỉm cười.

Nhưng đúng lúc đang hạnh phúc như vậy, một ác ma xuất hiện, cưỡng đoạt cô khỏi Lôi Dương, mang cô đi, cô cầu xin, khóc lóc mong chúng đừng mang cô xa khỏi anh, nhưng vô ích, bóng Lôi Dương trong mắt cô dần khuất.

Trong mộng tiếng cười biến thành tiếng khóc, cô hốt hoảng la gọi: “A Dương, A Dương!!!”

Ngay lúc cô đang hoảng sợ có một vòng tay lớn ôm cô vào vồng ngực rắn chắc ấm áp đầy an toàn. Tay cô vội vàng đưa ra ôm lấy vòm ngực đó.

Một mùi hương quen thuộc ùa đến, nó xua đi ma quỷ trong giấc ngủ của cô.

Đồng Đồng cố gắng mở mắt, cô thấy khuôn mặt của Lôi Dương hiện lên.

Khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén ẩn chứa đầy ham muốn nhìn vào khuôn mặt cô.

Đây là mộng ư.

Không phải mộng, là hiện tại, là A Dương, anh đã trở lại, anh đang bên cạnh cô.

Đồng Đồng muốn mở miệng nói gì đó, nhưng Lôi Dương đã không cho cô cơ hội, anh thô bạo hôn cô, bàn tay trên người cô đã bắt đầu dịch chuyển.

Lôi Dương buông Đồng Đồng ra, thì thầm bên tai cô: “Tôi muốn em!”

Chương 33

Tình Cờ – Chương 33

Lôi Dương đem những lời trong lúc mộng của Đồng Đồng nói ra khiến Đồng Đồng hoàn toàn bừng tỉnh, ánh mắt cô mê man nhìn vào đôi mắt tràn đầy ham muốn tình dục của Lôi Dương, không biết tại sao anh lại đột nhiên nhiệt tình như thế. Hoàn toàn không muốn một chút nào nhưng bản thân lại bị Lôi Dương kéo vào vòng xoáy ham muốn, cô không thể nào cưỡng lại được. Một đêm cuồng nhiệt mới chỉ bắt đầu.

Sáng sớm hôm sau rời giường cả người Đồng Đồng đau nhức, lúc bước ra, nhìn thấy Lôi Dương vẫn còn ngủ say, mặt cô đột ngột đỏ bừng lên, trong lòng lại nhớ đến đêm qua bị Lôi Dương lôi cuốn, triền miên dai dẳng, tựa hồ như ham muốn của anh qua nhiều ngày tích tụ lại rồi bộc phát. Nhưng lại sao lại như thế, anh chẳng phải là còn có người con gái khác sao, tại sao lại biểu lộ sự ham muốn đến vậy.

Toàn thân Đồng Đồng đau nhức, cô hướng tới phòng tắm, mở nước ấm tắm rửa, tẩy đi dấu vết của cuộc hoan lạc đêm qua.

Dọn dẹp xong, cô làm bữa sáng, đan