Pair of Vintage Old School Fru
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327554

Bình chọn: 9.5.00/10/755 lượt.

. . . . .Này, bạn nói cái gì đi chứ?” Tiêu Quỳnh xem mấy bài “cách chữa khỏi thất tình”. Đọc nhiều quá đến mức mắt hoa cả lên, chán nản bỏ điện thoại sang một bên, nhìn Trịnh Đinh Đinh không nói một lời, dửng dưng nói: “Thật ra thì thất tình cũng rất bình thường thôi, sẽ không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới. Nhẹ thì hai ba ngày nặng thì hai ba tháng sẽ khỏi thôi. Làm gì có chuyện chia tay sẽ không sống nổi chứ?”

Trịnh Đinh Đinh lẳng lặng nhìn ly nước bị cô hút đang gần cạn chỉ còn lát chanh.

“Bạn yêu, bạn mới kết giao với giáo sư Ninh kia mới không bao lâu mà! Không đến nỗi chia tay với anh ta mà không muốn sống nữa đấy chứ? Hơn nữa, hắn ta có gì hay ho chứ? Không phải lớn lên đẹp trai một chút, vóc người tốt một chút, ngoài mang tước hiệu giáo sư ra còn có gì nữa đây? Mình không tin cậu không thể không có hắn ta được!”

Trịnh Đinh Đinh vẫn không nói gì.

“Bạn nghĩ đến những khuyết điểm của hắn ta mà xem. Kiêu ngạo, lạnh lùng, tự ái quá cao. Nếu không vừa ý thì lập tức trở mặt. Thích tình yêu trong sáng, còn không thích ăn thịt heo. . . . . Cứ cho là bạn và hắn ta có thể ở bên cạnh nhau nhưng bạn chịu được sao?” Tiêu Quỳnh than thở, “Mình nói với bạn rồi, nam nữ sống chung với nhau không đơn giản như vậy đâu. Khi sức hấp dẫn của hai bên từ từ giảm đi mà vẫn phải đối mặt với nhau là việc khó nhất. Bây giờ đã không chịu được, bạn thật sự chắc chắn nếu như giáo sư Ninh đi Mỹ về và hai người kết hôn sẽ không gặp vấn đề gì? Không nhất định nha!”

Trịnh Đinh Đinh bưng cốc nước uống một ngụm, từ từ nuốt xuống tiếp tục nhìn cốc nước.

Tiêu Quỳnh vội vã vẫy tay trước mặt cô: “Này, bạn nói câu gì đi chứ, đừng có trưng bộ dạng sắp chết đến nơi như vậy!”

Trịnh Đinh Đinh ngước mắt nhìn bạn, “Mình không có gì để nói. Là bạn cưỡng ép mình ra đây để nghe bạn giảng đạo đó chứ!”

“Không phải mình sợ bạn ở nhà mãi sẽ bị bệnh sao? Tự bản thân bạn xem một chút đi. Giáo sư Ninh đã đi Mỹ hai tháng rồi. Hai tháng nay bạn đã thành dạng gì rồi hả? Dùng hình ảnh xác không hồn cũng không quá đáng. Người chị em tốt như mình đây sao có thể trơ mắt nhìn bạn ngày càng tiều tụy, khô héo đi thế được?”

“Làm gì khoa trương như vậy chứ?” Trịnh Đinh Đinh lắc đầu, “Mình chỉ không có hứng thú ra ngoài thôi!”

“Vậy thì bạn cũng phải chăm sóc bản thân cho thật tốt chứ! Bạn xem trong hai tháng ngắn ngủi đã gầy mất 6 cân, đây là điều bình thường sao?”

“Chỉ là gần đây mình ăn ít thôi!”

“Quầng thâm dưới mà là làm sao hả?”

“Buổi tối ngủ hơi muộn một chút. Sáng lại dậy sớm, sau đó cũng không ngủ thêm được!”

“. . . . . ” Tiêu Quỳnh trợn mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh một cái, “Cho dù bạn nói thế nào đi nữa ai cũng nhìn ra bạn đang nhớ tới người ta, mãi không tìm được lối thoát!”

Trịnh Đinh Đinh tiếp tục lấy ống hút chọc chọc lát chanh.

“Bạn thử nghĩ xem sau này phải làm sao bây giờ? Trước một Trần Tuần khiến bạn mất N năm mới thoát khỏi bóng tối. Hiện tại, giáo sư Ninh này, phải mất bao lâu bạn mới quên được anh ta đây?”

“Cứ thuận theo tự nhiên đi, cứ cố gắng quên đi lại càng nhớ nhiều hơn!” Trịnh Đinh Đinh vừa nói, vừa nhìn sang Tiêu Quỳnh, “Đây không phải là điều thứ ba trong cách chữa bệnh thất tình của Vương Sùng Sùng sao?”

“A, vậy sao? Vừa rồi mình đã đọc cho bạn rồi à, Tại sao mình lại quên mất nhỉ?” Tiêu Quỳnh vội vàng cầm điện thoại di động, xem lại lịch sử.

Trịnh Đinh Đinh có một phút yên ắng.

Kể từ khi chia tay với Ninh Vi Cẩn, cuộc sống của Trịnh Đinh Đinh không còn yên bình nữa. Túc Minh Quyên thường gọi điện tới, giọng điệu sợ cô làm điều gì điên rồ. Trong công ty, Từ Vận và chị Trương cả ngày nói bóng nói gió hỏi cô dạo gần đây tại sao không thấy xe của bác sĩ Ninh đâu nữa? Tiêu Quỳnh thì cứ một tuần sẽ tới tìm cách chữa khỏi bệnh thất tình cho cô. Ngay cả Ninh Vi Tuyền lúc online cũng gửi cho cô những hình ảnh đầy ý nghĩa “Trời cao biển rộng”, “Buông tay là giải thoát”. . . . .

Tại sao tất cả mọi người đều nhìn ra được cô đang đau khổ? Rõ ràng cô không trưng bộ mặt bi ai, thống khổ. Về điểm này, Trịnh Đinh Đinh nghi ngờ không biết như thế nào.

Tiêu Quỳnh và Trịnh Đinh Đinh rời khỏi quán cà phê. Trịnh Đinh Đinh cứng rắn yêu cầu muốn ở một mình, Tiêu Quỳnh cứ bám đuôi cô một đoạn, cho đến khi cô than thở: “Không cần đi với mình nữa. Mình đã lớn như thế này rồi sao bị lạc được nữa chứ? Mình chỉ muốn an tĩnh đi dạo một lát, bạn cứ về trước đi.” Nghe Trịnh Đinh Đinh nói vậy, Tiêu Quỳnh mới yên lặng đi về.

Trịnh Đinh Đinh đi dạo thật lâu, cho đến khi ánh chiều tà le lói, cô mới chuyển hướng đi đến trung tâm thương mai thành phố. Khi đi qua màn hình LED, ánh sáng phản chiếu trên mặt cô, cô dừng bước. Trong não bộ hiện lên buổi tối nào đó, cô và Ninh Vi Cẩn đi ngang qua đây. Ở trước mặt mọi người, bọn họ ôm hôn, còn có hai nữ sinh đứng phía sau chụp ảnh họ.

Lúc ấy, Ninh Vi Cẩn nói một câu, “Tôi không thể chấp nhận em do dự giữa anh và người đàn ông khác!”

. . . . .

Trịnh Đinh Đinh ngồi xuống một chiếc ghế đá, yên lặng nhìn màn hình trước mắt. Ngồi tĩnh tâm, cô nghiêm túc nghĩ đến một chuyện: Rốt cuộc, cô cần bao lâu mới có thể quên