Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327581

Bình chọn: 9.00/10/758 lượt.

chẳng thèm trả lời tin nhắn, càng không gặp mặt!” Trịnh Đinh Đinh nói, “Chị không còn cách nào!”

Ninh Vi Tuyền yên lặng, cô cũng biết rõ tính khí của ông anh già nhà mình. Một khi đã quyết ý làm chuyện gì thì thiên quân vạn mã cũng khó kéo lại được. Từ nhỏ đến giờ, trừ lời của mẹ, anh hai đâu có nghe lời ai chứ? Anh vẫn giống trong thế giới bản thân, nghiêm khắc tuân thủ những quy luật cũng không để ý tới người bên cạnh. Nếu anh hai không muốn thì không một ai có thể thay đổi ý nghĩ của anh cả.

“Em sẽ thử khuyên anh ấy một lần nữa!” Ninh Vi Tuyền an ủi Trịnh Đinh Đinh, “Chị chờ tin tức của em nha!”

“Ừ, cảm ơn em!”

*

Lại một tuần mới bắt đầu, cuộc sống của Trịnh Đinh Đinh vẫn như cũ, chỉ là thiếu mất Ninh Vi Cẩn. Đúng giờ cô đi làm, chuyên tâm vào công việc. Sau khi tan làm thì về nhà. Những lúc rảnh rỗi vẫn gửi tin nhắn cho Ninh Vi Cẩn, nhưng anh vẫn không trả lời.

Ninh Vi Tuyền online: “Không biết anh hai bị sao nữa. Lần này không suy suyển chút nào. Cho dù em khuyên anh hai, nói lý đủ điều, căn bản anh ấy không để ý đến em. Đinh Đinh, xin lỗi chị. Hay chị cố chờ thêm một chút?”

. . . . .

Nếu như chờ đợi có thể đổi được một kết quả tốt, Trịnh Đinh Đinh nguyện ý chời đợi. Nhưng trong lòng cô mơ hồ đã biết được đáp án, và đó chính là kết quả. Ninh Vi Cẩn không giống những người đàn ông khác. Không phải cứ chờ anh là chờ được, giống như Thư Di Nhiên yên lặng ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy nhưng anh cũng đâu đoái hoài tới.

Thật ra thì Trịnh Đinh Đinh cô và Thư Di Nhiên có gì khác nhau cơ chứ? Đối với Ninh Vi Cẩn mà nói nếu không phải là người phụ nữ của anh thì cũng chỉ là người qua đường mà thôi. Ngày đó, lựa chọn của cô đã bị anh xử tử hình. Anh đã đuổi cô khỏi cuộc sống của anh. Bây giờ, cô và anh không còn quan hệ. Chẳng khác gì Thư Di Nhiên và những đối tượng hẹn hò trước của anh.

Đến chủ nhật, Túc Minh Quyên mang theo một túi đồ dùng hàng ngay đến thăm Trịnh Đinh Đinh. Thấy tâm trạng cô cực kỳ không tốt, hỏi chuyện sau khi biết được giáo sư Ninh nói chia tay, Túc Minh Quyên kinh ngạc không thôi lập tức nói muốn đi tìm giáo sư Ninh nói chuyện.

Trịnh Đinh Đinh thuyết phục mãi mới ngăn cản được Túc Minh Quyên đang hưng trí bừng bừng.

“Mẹ, mẹ đừng làm cho mọi việc rối thêm nữa. Mẹ đi tìm anh ấy làm gì chữ, mẹ còn có thể nói gì nữa đây?”

“Đương nhiên mẹ muốn đi tìm cậu ta rồi! Cậu ta chẳng phải đã nói là sẽ phụ trách con cả đời, tại sao có thể đột ngột nói chia tay chứ?”

Trịnh Đinh Đinh cố gắng mãi mới đoạt được túi của Túc Minh Quyên, ấn bà ngồi xuống ghế sofa, giọng nói cực kỳ bất đắc dĩ, và nghiêm túc: “Giữa con và anh ấy không có khế ước gì. Anh ấy cũng không có nghĩa vụ phải cưới con gái mẹ. Mẹ đi tìm anh ấy cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Anh ấy sẽ không nghe lời mẹ đâu!”

Túc Minh Quyên trố mắt, một lát sau hỏi ngược lại: “Vậy con định làm như thế nào? Chẳng lẽ con định án binh bất động sao? Ít nhất cũng phải nghĩ ra cách hay biện pháp gì đó để vãn hồi chứ? Rốt cuộc con có nghĩ qua hay chưa hả?”

“Anh ấy không nhận điện thoại, không trả lời tin nhắn cũng không chịu gặp con thì con có cách gì chứ?”

“Gọi cái gì chứ? Tại sao các con đang tốt đẹp lại thành ra như vậy hả? Mà giáo sư Ninh cũng thiệt là, cố chấp giống hệt ba con lúc còn trẻ, chín trâu cũng không kéo lại được. . . . . ” Túc Minh Quyên nói rồi nhìn sang Trịnh Đinh Đinh, không nhịn được mà nói tiếp, “Mẹ nói cả đời này con bị hủy trong tay Trần Tuần, thật vất vả mới tìm được một người thích, người ta lại nguyện ý cưới con. Mắt thấy chuyện tốt tới gần, tại sao Trần Tuần lại đột nhiên xảy ra chuyện chứ? Ai, thật là bất hạnh mà!”

“Bây giờ nói những điều này còn ích gì đây ạ? Dù sao chuyện đã xảy ra rồi, con chỉ còn cách chấp nhận thôi!”

“Chấp nhận?” Túc Minh Quyên đứng phắt dậy, trợn to hai mắt, giận dữ nói, “Con chấp nhận nhưng mẹ thì không. Khó có thể kiếm được một người đàn ông chấp nhận lấy con gái mẹ, mẹ làm sao cam tâm bỏ qua dễ dàng thế được?”

Trịnh Đinh Đinh im lặng, xoay người đi đến phòng bếp rửa cốc, mặc kệ Túc Minh Quyên đang kêu la trong phòng khách!

Cứ tưởng rằng Túc Minh Quyên chỉ nói vậy thôi, không ngờ bà là người đã nói là làm, thật sư đi tìm Ninh Vi Cẩn. Thứ hai, bà ngồi xe bus đến chợ trung tâm rồi đổi tuyến khác đến bệnh viện nhân dân thành phố. Hỏi mãi mới tìm được phòng làm việc của Ninh Vi Cẩn. Đi thang máy tới tầng của anh, ngồi ở khu nghỉ chờ bác sĩ đi khám xong mới gặp được Ninh Vi Cẩn.

Thái độ của Ninh Vi Cẩn khách khí mà xac cách, đã không còn vẻ thân cận giống như lần trước tới ra mặt, vô luận Túc Minh Quyên nói gì thì anh chỉ nói đúng một câu: “Rất xin lỗi, vấn đề giữa cháu và Trịnh Đinh Đinh rất nhiều, khó có thể tiếp tục nữa. Cháu tôn trọng mong muốn của cô ấy, để cô ấy có cơ hội chọn lại. Cháu nghĩ trong chuyện này, cháu không làm sai cái gì.”

Túc Minh Quyên đang muốn nói cái gì thì Ninh Vi Cẩn đã bị chủ nhiệm Vinh gọi.

“Xin lỗi! Cháu còn nhiều việc!” Ninh Vi Cẩn nói, “Bác cũng nên về đi ạ! Cháu tiễn bác xuống!”

Ninh Vi Cẩn đưa Túc Minh Quyên xuống lầu, gọi cho bà một chiếc xe taxi, c


Duck hunt