lời, chân cũng muốn đứng không vững nữa rồi.
Anh lại thả Yến Nguyên xuống, để cô dựa vào một gốc cao su to cạnh đó rồi nhìn vào gương mặt nhợt nhạt của Yến Nguyên, nói:
– Yến Nguyên, em cố gắng lên. Chỗ này không thể ngủ. Anh đưa em về nhà, sau đó hẳn ngủ. Em cố gắng một chút nữa…
– Tôi muốn anh quay lại chỗ Yến Vy…
– Không thể! – Cắt ngang lời Yến Nguyên, Khải Hoàng quát lên.
– Vậy để tôi ngủ. Một chút thôi. – Cô mỉm cười với anh, cười thật nhạt. Cô mệt, khó chịu quá, lại còn đau.
– Yến Nguyên! Yến Nguyên! – Hốt hoảng nhìn Yến Nguyên him híp đôi mắt như sắp ngủ thật, Khải Hoàng túm chặt lấy vai cô, lay mạnh.
– Khụ… khụ… – Lồng ngực Yến Nguyên đột nhiên thắt lại, cô ho khan hai tiếng, một dòng máu tươi theo khóe miệng trào ra.
– Yến Nguyên, em đừng làm anh sợ, đừng làm anh sợ mà. – Nét mặt Khải Hoàng trở nên xanh méc. Anh bế ngang cô, sau đó ra sức theo hướng đường mòn trong rừng cao su chạy tới.
Trên trán Khải Hoàng rịn ra một tầng mồ hôi, lưng áo ướt đẫm, trống ngực đập như vũ bão. Ánh mắt anh hết nhìn đường chạy rồi lại nhìn vào Yến Nguyên. Nhịp thở của cô ngày càng yếu, giống như chỉ cần vụt một cái, cô liền không bao giờ tỉnh lại nữa. Khải Hoàng sợ Yến Nguyên sẽ có chuyện. Anh lại càng sợ hơn nếu… anh thất hứa với Yến Vy.
Chạy được một lúc, sống lưng của anh chợt có cảm giác rờn rợn, mà phía sau lại truyền đến một âm thanh cùng một cảm giác kì lạ đến dị thường. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh, nhưng Khải Hoàng quyết định phủ nhận. Một người phụ nữ thôi, không nhanh tới mức đó đâu.
– Đừng chạy nữa… có được… hay không? – Lồng ngực như bị bóp nghẹn, Yến Nguyên cảm thấy ngày càng khó thở. Cô mấp mái môi, cố nói vào tai Khải Hoàng mấy chữ.
– Khó chịu lắm sao? – Tình thế bắt buộc, Khải Hoàng chỉ có thể chạy chậm hơn và nhẹ nhàng hơn một chút để Yến Nguyên cảm thấy dễ chịu. Anh không thể ngừng lại. Anh có linh cảm… rất xấu.
– Anh… quay lại chỗ… Yến Vy. Mau lên… Khụ… khụ… – Cô tiếp tục ho khan mấy tiếng, cảm giác như phổi sắp vỡ ra. Đau…
– Nếu dừng lại, người đàn bà điên kia sẽ đuổi kịp! – Chân mày Khải Hoàng nhăn lại, trán đẫm mồ hôi. Cảm giác của anh sao lại có thể rõ như thế? Lo lắng, bất an, linh cảm xấu.
– Khụ… khụ… khụ… – Yến Nguyên ho liên tục môt tràn dài, giống như cô sắp nghẹt thở đến nơi khiến cho tim Khải Hoàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lí trí bảo anh chạy càng xa càng tốt, nhưng lương tâm đang gào thét vì tình trạng của Yến Nguyên. Vai và đầu Yến Nguyên đầu bị thương, cơ thể lại nóng do sốt, anh hiểu cảm giác đó.
Bước chạy của anh chậm dần, rồi lần nữa dừng hẳn ở một gốc cao su to gấp đôi một người trưởng thành.
Đặt Yến Nguyên ngồi dựa vào gốc cây, Khải Hoàng nhìn gương mặt nhợt nhạt của cô, anh bất an nói:
– Yến Nguyên, em cảm thấy thế nào rồi? Em khó chịu chỗ nào? – Áp tay lên trán Yến Nguyên càng khiến Khải Hoàng thêm phần lo lắng. Trán cô ấy nóng quá.
Yến Nguyên dựa vào thân cây, thở từng nhịp yếu ớt. Cô sắp không trụ nổi nữa mất. Khó thở, mệt mỏi, cô muốn ngủ.
Mở him híp đôi mắt gần như là dính chặt, Yến Nguyên nghiêng đầu nhìn Khải Hoàng. Anh ta đang lo lắng. Gương mặt anh to so với hàng ngày thật quá khác biệt. Tóc bết dính trước trán vì mồ hôi, môi mím lại, chân mày chau chặt. Phải chi Yến Vy cũng ở đây lúc này. Cả ba, Nam Phong và chú Quân. Thật nhiều suy nghĩ xuất hiện trong đầu cô, từ từ khắc họa lại những điều xảy ra gần đây. Cuộc sống của cô nhiều màu sắc hơn, ấm áp hơn, và…
Không để suy nghĩ tiếp theo kịp xuất hiện trong đầu, Yến Nguyên dùng hết sức trừng mắt với Khải Hoàng. Và đúng hơn là… thứ đang xuất hiện phía sau anh. Môi cô mấp mái, thều thào bằng cả sức lực còn lại:
– Hạnh… – Chữ còn lại phải kẹt lại trong cổ họng, một dòng nước ấm nóng tanh tưởi màu đỏ tươi văng lên cả mặt cô sau tiếng “Bụp” kinh hoàng. Đôi mắt Khải Hoàng trừng lớn, rồi anh ngã sang một bên.
Bóng dáng người phụ nữ đáng sợ đó xuất hiện trước mặt cô, trên tay là một hòn đá còn nhỏ máu.
Chương 105: Chương 105.
Không để suy nghĩ tiếp theo kịp xuất hiện trong đầu, Yến Nguyên dùng hết sức trừng mắt với Khải Hoàng. Và đúng hơn là… thứ đang xuất hiện phía sau anh. Môi cô mấp mái, thều thào bằng cả sức lực còn lại:
– Hạnh… – Chữ còn lại phải kẹt lại trong cổ họng, một dòng nước ấm nóng tanh tưởi màu đỏ tươi văng lên cả mặt cô sau tiếng “Bụp” kinh hoàng. Đôi mắt Khải Hoàng trừng lớn, rồi anh ngã sang một bên.
Bóng dáng người phụ nữ đáng sợ đó xuất hiện trước mặt cô, trên tay là một hòn đá còn nhỏ máu. Máu bắn cả lên mặt bà ta, khiến cho gương mặt vốn dĩ đã vặn vẹo vì tức giận và thù hận càng trở nên ghê rợn.
Yến Nguyên nhìn Hạnh Phương, đôi môi nhợt nhạt nở một nụ cười lạnh ngắt rồi nhanh chóng tắt ngúm.
Cô hồi tưởng về những gì mình trải qua…
Một cuốn phim quay chậm có quy luật…
Ba…
Yến Vy…
Và Phong…
Cuộc sống… có lẽ chấm hết từ đây.
Sinh mạng cô rồi sẽ kết thúc trong tay người phụ này…
Mọi thứ…
[…'>
Không có thứ gì là vĩnh viễn…
Có bữa tiệc nào mà không tàn?
Cái gì… rồi cũng sẽ có cái kết của nó…
Nhưng liệu chúng ta có đủ dũng cảm đón nhận cái kết đó hay