C2, lớp ưu tú đối thủ là C5, C6 được vào thẳng.
Trận đầu là lớp ưu tú cùng C5, C5 lại lần nữa đánh địch thủ của mình te tua tơi tả.
Lớp C5 liên tiếp hai lần hạ gục lớp thực nghiệm cùng lớp ưu tú, nháy mắt thanh danh đại chấn, nhất là cầu thủ tên Ứng Trì, tư thế dũng mãnh lại đẹp trai trên sân bóng khắc thật sâu vào trong đầu mọi người, cơ hồ đã trở thành hot boy của trường (hot boy năm nhất).
Hai giờ ba mươi phút, trận đấu giữa C1 thi đấu với C2 bắt đầu, khán giả khá nhiều. Trong đám khán giả có một phần là cầu thủ của C6 cùng với C5, ngoài mặt mang tiếng là quan sát đối thủ, nhưng thực chất là muốn xem C1 thất bại như thế nào, bởi vì khí thế của đám C1 thật sự rất kinh hồn, nếu thắng luôn trận bóng rổ này liền được vào vòng trong lại được cộng thêm 15 điểm, vào trận chung kết lại có thể được thêm 25 điểm nữa…
Hôm nay Tiếu Lang được thêm 10 điểm, Vương Mân 15 điểm, thi đấu 4x100m cũng xếp thứ hai… Nếu không đè xuống một chút, liền không cách nào ngăn cản được nữa!
Lớp C2 cũng là lớp của tên bạn học hồi sơ trung của Cố Thuần, người nọ hình như lại là chủ lực của bên đó, vừa vào sân lập tức có rất nhiều người hô tên của cậu ta “Lý Siêu Kiện! Lý Siêu Kiện! Lý Siêu Kiện! …”
Ngồi gần Tiếu Lang có một bạn nam sinh hơi bị to mồm, người nọ lúc phát âm lại không phân biệt rõ được L và N, lúc hô to liền biến thành “Ný Siêu Tiện! Ný Siêu Tiện! Ný Siêu Tiện!…”
Khiến Tiếu Lang cười tới mức ngã trái ngã phải, bị Cố Thuần nhéo lấy cánh tay giáo huấn “Không được cười! Bạn Lý là một đứa trẻ ngoan…”
Người nào đó phát âm phân không rõ vẫn còn đang tiếp tục “Ný Siêu Tiện! Ný Siêu Tiện! Ný Siêu Tiện!…”[17'>
Rốt cuộc khiến Cố Thuần không thể bình tĩnh “Ha ha ha ha!!”
Tiếu Lang “Ha ha ha ha ha…”
Kế tiếp, toàn bộ khán giả trên sân bóng đều nở nụ cười, Lý Siêu Kiện đỏ bừng cả mặt, hướng về phía nam sinh nọ quát lên “Mẹ nó, đừng hô nữa!”
Trận bóng bắt đầu, thực lực của hai đội giằng co không thể phân cao thấp, nửa trận đầu C1 vào rổ nhiều, nửa trận sau bị C2 phản công vượt lên dẫn đầu, tim của Tiếu Lang cũng theo tỷ số mà hốt lên tới đỉnh, khàn cả giọng theo sát mọi người hét to “C1! C1! C1!…”
Vào phút thứ năm đếm ngược của trận đấu, Vương Mân liên tục vào rổ hai lần san bằng lại tỷ số, toàn bộ thanh âm ủng hộ từ phía khán đài vang lên cơ hồ muốn phá nát mái nhà thủy tinh.
Mãi cho đến khi chấm dứt trận đấu, hai bên đều không ai vào rổ được quả nào, phải thêm 10 phút thi đấu, C1 lại vào rổ 2 lần, lấy tỷ số 58 : 54 làm kết quả chung cuộc thắng trận!
Cố Thuần hét to một tiếng “Nữ thần thắng lợi đứng ở lớp C1 chúng ta!” Cả đám khán giả C1 vui vẻ đến muốn điên cuồng, hoan hô ầm ĩ, hướng về phía sân bóng hét to.
“Thắng rồi! Thắng rồi! Thắng rồi! Vương Mân!!” Tiếu Lang chạy qua hướng về phía Vương Mân, dùng sức đụng cậu ta một cái, Vương Mân phản ứng không kịp suýt chút nữa bị cậu ta đụng té ngã, vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay vò cái đầu tóc xù xù của Tiếu Lang.
Tiếu Lang bắt lấy tay Vương Mân, ý đồ muốn khiêng cậu ta lên, hướng về bốn phía ồn ào “Tung Vương Mân! Tung Vương Mân!”
Không ai thèm lại giúp đỡ : Vương Mân nhìn coi bộ nặng hơn Tiểu Long Nhân a, tung lên hổng nổi a~~
Tiếu Lang một mình tất nhiên khiêng không nổi, bị Vương Mân thoáng cái kéo lại trước mặt, chụp lấy tay cậu mắng một câu “Quậy nữa là đánh cậu nha!”
Tiếu Lang “…”
☆ ☆ ☆
Cầu thủ lớp C5 ngồi một hồi lâu mới đứng dậy, Ứng Trì hỏi “Mọi người thấy thế nào?”
Nam sinh A “Cũng không gà lắm.”
Nam sinh B “Mạnh hơn so với C6 rất nhiều, trận chung kết chắc chắn chúng ta sẽ gặp C1.”
Nam sinh C “Tên hậu vệ số 7 của tụi nó tốc độ rất nhanh, xem trận đấu hôm qua cứ tưởng là nó không biết ném rổ, không ngờ là hôm nay nó ném rổ cũng rất chuẩn.”
Nam sinh “Hình như tên là Vương Mân.”
Ừng Trì “Ừ, lúc sơ trung có từng đụng độ một lần, rất lợi hại, trận đấu sau tớ phụ trách kèm cậu ta.”
______________________
Chương 21
Đừng đánh chủ ý lên cậu ấy
☆ ☆ ☆
Buổi sáng thứ tư, Tiếu Lang bởi vì yếu tố chiều cao cơ thể bất lợi, thành ra vô duyên với bán kết môn nhảy cao.
Vương Mân chạy 200m lại đạt được hạng nhất toàn khối, giống hệt như lời cậu chàng thuận miệng nói trước đó, 100m với 200m chạy kiểu gì cũng được 2 cái huy chương… Nói cứ như đúng rồi ấy!
Chạy đường dài 10,000m đầy man rợ cũng diễn ra trong ngày hôm đó, sân thể dục 400m, chạy liên tục 25 vòng.
Cố Thuần bởi vì lần chạy đường dài này mà từ sáng tới giờ không thèm ăn cái gì vào bụng.
Trước lúc bắt đầu, Triệu Vu Kính không ngừng đi WC, miệng lẩm ba lẩm bẩm “Đi chết, đi chết, đi chết hết đê…”
Trận đấu bắt đầu một lúc, 5 vòng đầu tuyển thủ vẫn còn có thể dựa theo tốc độ bình thường mà chạy, ước chừng vòng thứ 6 thứ 7 thì bắt đầu kéo dài khoảng cách chênh lệch, bốn năm tuyển thủ chạy nhanh vẫn luôn luôn dẫn đầu chạy trước, trung gian một đám người chạy trong giãy dụa đau khổ, đám cuối cùng chạy hết nổi bắt đầu đi bộ. Vòng thứ 10 coi như một chốt dừng, ai chạy không nổi nữa trực tiếp bỏ cuộc, cũng có vài người cố sức chạy đến vòng thứ 11 rồi té một cái oạch, nằm một lát bất động, đứng lên không