ông biết năm sau tới lượt hai người tham gia thi, có khi nào đang thi lại chợt nhớ đến giờ này năm trước đang làm cái gì hay không ha, vạn nhất đang thi mà bị chuyện này làm cho phân tâm thì… tới lúc đó coi như tiêu luôn kỳ thi Đại học a…
Vương Mân nhìn về phía người nào đó đột nhiên mặt đỏ tai hồng, ra vẻ tự nhiên nói “Em cúng biết mắc cỡ a”
Tiếu Lang tức muốn hộc máu, la lên “Anh có khác gì đâu!”
Vương Mân “Em cứ a a ư ư, kêu rất dễ nghe, còn anh đâu có phát ra âm thanh nào.”
Tiếu Lang “…”
“Đừng qua đây!” Vương Mân dùng hai tay che chắn trước người mình, đề phòng Tiếu Lang nhào tới “Cẩn thận anh…”
Động tác của Tiếu Lang lập tức khựng lại, nghe Vương Mân nói cho xong cả câu “Cẩn thận anh bắt em trói lại bây giờ.”
Hai hàng lông mày của Tiếu Lang lập tức dựng thẳng “Anh dám!?”
Vương Mân “…Đừng quậy nữa, em đánh không lại anh đâu.” còn dám dụ dỗ anh nữa, anh thực sự bắt em… trói lại!
Tiếu Lang “…”
Giữa trưa ngày hôm sau, Tiếu Lang cùng Vương Mân dùng xong cơm trưa ở căn-tin, sau đó chuồn ra ngoài cửa sau của trường, chạy đi tiệm Net.
Tiếu Lang trong đầu có chút cảm giác tội ác mà nghĩ, ngày hôm qua người ta thi Toán, hai người họ “tắm rửa”, hôm nay thi Lý, hai người họ “kết hôn”… Học sinh cao trung mà như vậy, quả thực là quá dữ…
Mùng mười tháng năm, đại cát đại lợi.
Cả hai người vừa lên mạng, liền nhận được tin nhắn một đống : trên QQ, trong game, vẫn chưa đến lúc kết hôn, vậy mà cả đám đã điên cuồng mạnh ai nấy đều gửi tin nhắn chúc phúc tới.
Tiếu Lang trong lòng kích động lại khẩn trương, bỏ vào miệng một viên kẹo mềm mà lúc nãy Vương Mân cho, nhai nhai một lát, mới hỏi “Anh, sao hôm nay server đông người quá vậy, lag muốn chết a.”
Vương Mân nói “Chắc là tới coi hôn lễ.”
Tiếu Lang “…” Hai người bọn họ nổi dang đến như vậy sao? Cũng chỉ là kết hôn, có cần phải toàn bộ chạy tới xem một cái như vậy không? Làm mình khẩn trương muốn chết à!
Người chúc phúc thì nhiều, nhưng lời chúc phúc thì trăm câu như một.
Tiếu Lang lại không phải loại người có thể kiên nhẫn hồi phục từng người từng người một, trả lời chừng nửa tiếng liền thấy chán, tắt luôn thông báo nhận tin nhắn, lang thang không mục đích chạy tới chạy lui khắp nơi.
Những phút cuối cùng của ngày tháng độc thân…
Tiếu Lang sử dụng kỹ năng ẩn nấp, ngó qua bên này nhìn một chút, ngó qua bên kia dòm một cái… Trò chơi này chớp mắt đã chơi gần hai năm, ngẫm lại quả thực thời gian trôi qua thật ma.
Băng qua cổ đạo Dương Châu liền bước vào Tiên Trúc Đảo, không có Thường Tiếu Thiên ở đây nên không nhìn thấy được ruộng củ cải, lại chạy đi Lôi Trì Đài ở Đế Vương Lĩnh, hôm nay không phải ngày bang chiến, Lôi Trì Đài hoang vắng không một bóng người, lại vòng sang Ba Thục trở về thành Trường An, Tây thị Trường An vẫn như cũ người đến người đi tấp nập náo nhiệt, kẻ thì bày quán, người thì mua đồ, chẳng ai lên tiếng mặc cả cò kè, chỉ có duy nhất nhạc nền bối cảnh của game nhẹ nhàng êm tai vang lên. Ra khỏi Nam Môn Trường An đi Tần Lĩnh, dọc theo con đường mòn tìm kiếm bờ hồ nhỏ dạo trước từng cùng Vương Mân hẹn hò, biến thành kem…
Ngay lúc ấy, đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng Vương Mân hỏi “Em đang ở đâu vậy?”
Tiếu Lang “…Nam Tần Lĩnh.”
Vương Mân “Chạy tới đó làm gì? Bọn họ bảo tìm không thấy em, đang hỏi anh giấu em ở chỗ nào kìa.”
Tiếu Lang “Tự mình đi đó đây một chút thôi mà.”
Vương Mân cười nói “Một mình đi chẳng vui chút nào, qua bên anh đi, anh cùng em.”
Tiếu Lang mở ra thông báo mời gia nhập đội ngũ, lựa chọn chấp nhận.
Phong Hỏa : “Yo yo yo yo! Tân nương tử đến rồi~”
Tiếu Lang “…”
Âu Dã Tử : “Đừng ăn hiếp nương tử của em.”
Phong Tình : “Ha ha ha, này vẫn còn chưa về nhà chồng nữa là, gọi nương tử mới ghê!”
Khốc Lạc Lạc : “ acc do một tay anh đây dẫn dắt, cư nhiên cưới nhỏ ngốc!” (…)
Trong đội ngoại trừ Phong Hỏa, những người còn lại đều không biết Tiểu Long Nữ là nam.
Mạt Danh : “Tiểu sư muội, hu hu hu… Muội muốn vứt bỏ huynh sao?”
Tiếu Lang thầm nghĩ, từ lúc lão tử vào Bắc Vân Phái, liền không thấy bóng dáng ngươi đâu cả, bây giờ lại dám không biết xấu hổ nói lão tử vứt bỏ ngươi?
Âu Dã Tử : “Mấy người đi đi, nói một lát khiến Tiểu Long Nhi khẩn trương bây giờ.”
Phong Hỏa : “Yo~ Tiểu ~ Long~ Nhi! Tiểu ~ Long ~ Nhi!”
Vọng Tình : “Tiểu Âu, chú mày mau chạy đi đăng ký cái acc nhỏ đặt tên Dương Qua đi, đợi lát nữa lấy Dương Qua ra kết hôn với nhỏ ngốc cho nó xứng đôi, ha ha!”
Tiểu Long Nữ : “…Dương Quá có rồi.” Bị anh hai Vương Mân đăng ký ngay từ lúc đầu rồi!
Vương Kỳ đang đắc ý muốn chết, liền nhận được tin nhắn riêng từ thằng em của mình–
Âu Dã Tử : “Bán acc Dương Quá cho em.”
Vương Kỳ cười to, trả lời : “Năm vạn.”
Âu Dã Tử : “Thần kinh! Ai ngu cho ông năm vạn.”
Phong Hỏa : “Thương lượng một chút, năm vạn kim tệ.”
Năm vạn kim tệ, tương đương với năm ngàn nhân dân tệ…
Âu Dã Tử : “Chia ra làm năm đợt trả, hiện tại trong tiền trang còn gửi một vạn, mật mã là xxxx, tự đi lấy đi.”
Phong Hỏa : “Ho ho ho ho…”
Âu Dã Tử : “Đưa tài khoản với mật mã đây!”
Phong Hỏa : “Đợi đến khi nào kết hôn đưa mày sau.”
Âu Dã Tử : “…” Sao tự