, liền trầm mặc mà ăn.
Ăn trong chốc lát, Vương Mân rốt cuộc nhịn không được, trước hết mở miệng phá công “Cái kia, lớp…”
Tiếu Lang lập tức xù lông, ngắt lời “Đừng hỏi!”
Vương Mân “Ồ…”
Cả hai lại vùi đâu tiếp tục yên lặng mà ăn cơm, sau khi ăn xong cả hai lại cùng nhau quay về ký túc xá.
◊ ◊ ◊
Tiếu Lang cởi giầy ra nhảy phốc lên giường, giũ giũ cái mền ra rồi cuộn người dùng chăn bọc mình lại, lăn vào trong góc, chỉ lộ ra một cái đầu xù xù.
Vương Mân “…”
Buổi chiều, ánh mặt trời có phần gay gắt, quần áo lúc sáng sớm Vương Mân đem đi phơi cũng đã khô, liền đứng dậy đi thu quần áo vào, gấp lại ngay ngắn, rồi mới xếp vào tủ quần áo, sau đó tiếp tục lật tiểu thuyết xem. Cùng lúc đó, Tiếu Lang không có bất cứ động tĩnh nào.
Vương Mân nhìn cậu ta vài lần, thật nhẹ nhàng vòng đi vòng lại hai vòng trong phòng, sau đó mới rón ra rón rén bước về phía cửa.
Đúng ngay lúc này, Tiếu Lang đột nhiên từ trên giường nhảy dựng lên, hướng về phía Vương Mân mà gào “Không được đi hỏi Liêu Tư Tinh!”
Vương Mân sờ sờ cái mũi, “ờ” một tiếng, có chút xấu hổ lui trở về.
Tiếu Lang “…”
Cái chuyện “hoa hậu” này, với Tiếu Lang mà nói tuyệt đối là ký ức không muốn nhớ lại chút nào.
Bởi vì lúc ấy, trung học Thập Tam vừa mới thay đổi chế độ không được bao lâu, tuyển thẳng vào trường đa phần đều là con gái, hầu như đều là những cô gái xinh đẹp lại giỏi ca hát hoặc nhảy múa, trăm hoa đua nhau khoe sắc, mỗi người mỗi vẻ, cho nên rất khó để chọn ra người nào là xinh đẹp nhất.
Cái gọi là bởi vì hiếm cho nên mới quý, thành ra mấy đứa con trai với số lượng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay trở thành đối tượng bị tăm tia đến, vì thế chỉ trong vài năm, trung học Thập Tam liền hình thành một loại văn hóa bình chọn “hoa hậu” trong đám nam sinh này.
Tiếu Lang bộ dạng không thể coi là xinh đẹp. Ở nơi như trung học Thập Tam mà nói, không có nam sinh nào có thể gánh nổi cái từ xinh đẹp này. Nhưng bộ dạng Tiếu Lang tuyệt đối được coi như là thanh tú đến “động lòng người”.
Mái tóc gọn gàng lại lưu loát, làn da sạch sẽ lại không nổi thanh xuân đậu, gương mặt với chiếc cằm thon gầy, lại điểm tô thêm đôi mắt đen nhánh như ngọc lưu ly, lại thêm lúc cười rộ lên có một bên nhàn nhạt má lúm đồng tiền, đừng nói “hoa hậu toàn lớp”, phỏng chừng năm đó “hoa hậu giảng đường” cũng là ngoài cậu ta ra không ai xứng.
Hơn nữa, mấu chốt là ở chỗ, Tiếu Lang không ẻo lả. Có vài nam sinh có chút tú khí cùng nữ sinh ở chung một thời gian, liền bị đồng hóa, hành vi tư thái liền hơi hơi có xu hướng giống như con gái.
Mà Tiếu Lang thì không hề như vậy, hơn nữa lúc còn ở trung học Thập Tam, Tiếu Lang lại luôn có xu hướng chủ nghĩa đại nam tử, cho dù nữ sinh nào cũng thích chiếu cố cậu, nhưng cũng không vì được sủng mà kiêu, cho dù không muốn làm osin cho người khác, nhưng mỗi lần trước hết hành động đều là Tiếu Lang, giống như lời cậu từng bảo, có tư cách được chiếu cố chỉ có con gái cùng con nít thôi.
Nhưng mà, đối với việc bị âm thầm bầu thành “hoa hậu toàn lớp” này, Tiếu Lang cảm thấy rất là sỉ nhục… Cậu một cái nam nhân bị người ta kêu là “hoa hậu” đại biểu cho đám nữ nhân, theo ý nghĩa lào đó mà nói cũng coi như một loại vũ nhục, nếu có người nào đó dám trước mặt cậu gọi cậu một chữ “hoa hậu” thử xem, Tiếu Lang sẽ nháy mắt xù lông lên cho mà coi.
Các nữ sinh từng học trung học Thập Tam năm đó còn lưu truyền lại một câu : nha, cái nhóc hoa hậu năm đó, lúc mà khó chịu lên liền trở nên cực kỳ đáng yêu~~
…
Tiếu Lang vùi đầu vào chăn, Vương Mân thì nằm xem tiểu thuyết, sau đó, Nhạc Bách Kiêu cùng Cố Thuần trở về phòng.
Cố Thuần vừa vào cửa liền phát hiện, không khí lúc này giống như có điểm kỳ lạ, nhưng Nhạc Bách Kiêu ngược lại không hề phát giác, rất tự nhiên bắt chuyện với hai người “Hai người trở lại rồi sao? Còn chưa tới thời gian ngủ a, hai người sao ai cũng nằm bẹp trên giường thế?”
Cố Thuần “…”
Tiếu Lang hơi hơi lú đầu ra, ý tứ như là cùng bọn họ chào hỏi một cái, sau đó lại rụt đầu trở lại.
“Nè Vương Mân, nói với cậu cái này, hồi chiều hôm qua tớ đi thử lớp học bổ túc tiếng Anh, chuyên môn huấn luyện học sinh tham gia thi so tài Anh Ngữ dành cho học sinh trung học toàn quốc nha…” Nhạc Bách Kiêu bắt đầu bô lô ba la mà kể.
Cố Thuần để cặp xuống, thấy Tiếu Lang nheo nheo mắt nhìn lên đầu giường, không có ngủ, liền bắt chuyện “Tui có mang theo một ít thịt bò khô trong nhà làm, cậu ăn không?”
Tiếu Lang ngồi dậy, thấy Cố Thuần cầm trên tay một hũ thủy tinh, bên trong có vài khối đen den.
Thấy Tiếu Lang đầy mặt tò mò, Cố Thuần cầm đưa tới trước mặt cho cậu ta nhìn kỹ, vừa mở lời giải thích “Mẹ tui làm đó.”
“Ồ? Tui ăn thử miếng!” Tiếu Lang thò tay cầm một khối nhét vào miệng “Hmm… ngon ghê, mẹ ông thiệt lợi hại nha, biết làm cả khô bò nữa!”
Tiếu Lang bên này tán thưởng khiến cho Vương Mân chú ý, lập tức xáp lại gần “Gì thế?”
Cố Thuần “Là khô bò mẹ tui làm đó, hai người thử không?”
Nhạc Bách Kiêu cũng mò sang, cau mày nhìn hồi lâu, nghi hoặc nói “Thứ này có thể ăn sao?”
Mọi người “…”
Vương Mân cũng lấy một miếng bỏ vào miệng nhai, vừa ăn vừa cảm thán