XtGem Forum catalog
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211820

Bình chọn: 10.00/10/1182 lượt.

hướng về phía này bước đến. Thiếu niên đeo trên lưng một cái túi đựng sách thật to, khăn choàng cổ cùng bao tay, mũ đều đầy đủ, thoạt nhìn giống như một con gấu bắc cực con cồng kềnh.

“Anh~~~!” Tiếng kêu trong trẻo của thiếu niên vẳng lên trong không khí, tựa như muốn chứng thực những mơ mộng của Vương Mân là thật…

“Tiểu Tiểu…” Vương Mân theo bản năng mở rộng hai cánh tay ôm lấy thiếu niên nhào về phía mình, tiếng nói có chút run rẩy biểu hiện rõ tâm tình lúc này của cậu…

☆ ☆ ☆

Theo lý mà nói, Tiếu Lang mới là người kích động nhất kìa : trong lòng cứ mãi nhớ tới một người, hi vọng người nọ sớm xuất hiện một chút, lại một giây tiếp theo đó, người nọ chợt xuất hiện trong tầm mắt của mình… Cảm giác lúc ấy, phải nói như thế nào nhỉ?

Hai người ôm lẫn nhau trong chốc lát, lẫn nhau dụi dụi mặt của đối phương.

Vương Mân nhéo nhéo hai cái lỗ tai bị đông lạnh khiến cho đỏ ửng cả lên của Tiếu Lang, tuy rằng rất muốn rất muốn Tiểu Tiểu trở về trường sớm một chút, nhưng thực sự không ngờ lại sớm như vậy, bây giờ là mấy giờ a, tới sớm đến thế nhất định là phải thức dậy rất sớm…

Tiếu Lang tháo găng tay xuống, dùng bàn tay nóng ấm của mình áp lên gò má lạnh lẽo của Vương Mân, xoa một chút xoa một chút, như muốn dùng động tác này để diễn tả cảm xúc hưng phấn của mình.

Hai người dính với nhau có đến hơn mười phút, mới nói câu nói đầu tiên——

Tiếu Lang “Anh, em biết ngay là anh sẽ đến trường rất sớm mà!”

Vương Mân nói “Vốn là muốn đến sớm một chút để chờ em, không ngờ là em cũng trở về trường sớm như vậy.”

“Ùa, em nhớ anh muốn chết đi!” Tiếu Lang lại nhào tới dụi dụi Vương Mân, mặt của cả hai kề sát một chút, cùng nhau chia sẻ độ ấm… May là lúc này xung quanh chẳng có ai, nếu không chắc chắn cả hai người không dám làm ra động tác thân mật khiến người khác dễ dàng nghĩ vớ vẩn như thế này.

Vương Mân nói “Em có thấy là, cả hai chúng ta là người về trễ nhất, nhưng lại đến sớm nhất không!?”

Tiếu Lang “Anh còn dám nói! Em nhìn thấy anh đứng đó tiễn em, bây giờ mới trở về trường, lại thấy anh đứng ở chỗ đó nữa, giống như chuyên môn chờ em trở về! Ai mà không biết dám tưởng anh là quỷ hồn trong trường lắm, nguyên cả kỳ nghỉ đông đều ở trong này một mình, làm em sợ muốn chết!”

“Hử? Quỷ hồn?” Vương Mân chớp chớp hai mắt, cúi xuống áp lại gần, khiến cho trán của cả hai người dính lại với nhau “Có quỷ nào ấm như anh sao?”

Tiếu Lang hắc hắc nở nụ cười, dùng trán đẩy đẩy lại.

Tiếu Lang cùng Vương Mân đi cửa hàng tiện lợi, cả hai nắm tay nhau, dọc theo đường đi Tiếu Lang líu ra líu ríu, trước một tiếng anh sau một tiếng anh, khiến Vương Mân vui vẻ muốn bay lên trời~

Trở về ký túc xá rồi, Tiếu Lang gấp gáp lột túi xách xuống mở toang ra “Em có mang theo quà tặng cho anh nè!”

Sau đó, Vương Mân nhìn thấy cậu lấy ra từ trong túi xách… hai cái trứng gà…

Vương Mân nhận lấy trứng gà, nhìn thấy bên trên vỏ trứng của một trong hai cái có viết một cái chữ “Long”…

Tiếu Lang nói “Trứng này là do gà mái đẻ đó!”

Vương Mân “…” Anh biết đây là trứng do gà mái đẻ a!

Tiếu Lang “Người đầu tiên phát hiện là em, cho nên đặt tên nó là ‘ Long ‘, có thể gọi nó là trứng rồng!”

Vương Mân có chút nghẹn họng, hỏi lại “Vậy ‘ Long 2 ‘ là có ý gì?”

Tiếu Lang “Long được sinh ra vào mồng một tháng giêng, còn Long 2 là sinh vào mồng hai tháng giêng.”

Vương Mân buồn cười, cầm lấy ‘ Long ‘ trả lại cho Tiếu Lang, nói “Anh muốn long nhị.”

Tiếu Lang “A? Tại sao zậy?”

Vương Mân “Ha ha, long, nhị…”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân tưởng kia là trứng luộc, định gõ lột vỏ ăn luôn, Tiếu Lang lập tức ngăn lại “A, đừng có gõ!”

Vương Mân “?”

Tiếu Lang “Quên luộc mất rồi…” (=_=)

Vương Mân “…”

Cả hai bắt tay vào quét dọn phòng ngủ, sau đó ra ngoài ăn cơm, ăn cơm về thì cùng nhau trải mền trải gối, cùng nhau ngủ, cảm giác so với trước lúc nghỉ còn tốt hơn.

☆ ☆ ☆

Chưa đến chín giờ, cả hai đều nằm an vị trên giường Vương Mân rốt cuộc nói “Tiểu Tiểu, anh cũng có lễ vật tặng cho em, đưa tay cho anh.”

Tiếu Lang núp trong ổ chăn, thò tay đưa qua, cảm giác được Vương Mân dùng ngón tay sờ sờ đo kích cỡ cổ tay của mình, có chút buồn bực hỏi “Là gì vậy?”, dứt lời, liền phát giác trên cổ tay có gì đó lành lạnh giống như kim loại áp lên cổ tay của mình, tiếp theo vang lên một thanh “cạch” nhẹ nhàng.

Tiếu Lang “…” Còng tay sao =_=?

Vương Mân mỉm cười, nhìn cậu cổ vũ nói “Nhìn thử xem, có thích không?”

Tiếu Lang rút tay ra xem “Oa——kháo! Đồ quý a!!!”

Chỉ thấy trên tay của cậu được đeo một cái vòng tay màu bạc, một nửa vòng trải rộng, bên trên có khắc hoa văn kỳ quái, nửa vòng còn lại rất mỏng, kết thành một cái móc khóa tinh xảo, không nhìn kỹ thì không cách nào nhận ra được.

Vừa rồi hình như Vương Mân dùng cái này để đo kích cỡ nhỉ? Tiếu Lang giật giật thử, vòng tay không chút nhúc nhích.

Vương Mân nói “Em không mở ra được đâu, phải dùng phương pháp đặc biệt mới có thể mở ra.”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân giải thích “Cái này gọi là vòng khóa phúc, khóa lại hạnh phúc, khoái hoạt cùng bình an, còn có thể tăng thêm vận may của em.”

“Nha~~~!” Tiếu Lang hai mắt không chớp nhìn