Duck hunt
Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám

Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám

Tác giả: Lam Yên Hiểu Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328812

Bình chọn: 10.00/10/881 lượt.

họ cảm giác thân thuộc của thời xa xưa từng chút, từng chút một.

Dưới ánh mặt trời, bên bờ cát trắng xóa cùng nước biển xanh trong, hai người sóng vai nhau bước thật chậm, tiếng cười cũng trải khắp một vùng không gian rộng lớn.

Vừa họp xong, Tề Hạo liền nhanh chóng đi tìm Kỷ Hiểu Nguyệt. Nhưng đập vào mắt anh là hình ảnh Kỷ Hiểu Nguyệt và An Húc Dương đang sóng vai ngồi trên bờ cát, ánh hoàng hôn dịu dàng nhuộm vàng bóng hai người bọn họ, kéo dài trên cát.

Ánh mắt Tề Hạo phút chốc lạnh như băng.

Được lắm! Mới xểnh ra một lúc mà bà xã đã dám “ngoại tình”!

Chương 74 : “Uyên ương nghịch nước”

Sau đó vài phút, An Húc Dương nhận được một cuộc điện thoại.

“Studio có chút việc, anh phải qua đó gấp. Buổi tối còn phải quay thêm một cảnh nữa. Xong việc anh sẽ đến tìm em. Đợi anh nhé!” Ánh mắt An Húc Dương hơi dừng lại trên chiếc trán trắng xinh của Kỷ Hiểu Nguyệt, cuối cùng anh chỉ khẽ mỉm cười rồi đứng dậy rời đi.

Nhìn An Húc Dương quay lại vẫy tay từ đằng xa, chiếc áo khoác vàng nhẹ đong đưa theo gió, ánh hoàng hôn phía sau anh sáng rực, bỗng nhiên Kỷ Hiểu Nguyệt nhận ra An Húc Dương vẫn là Bạch Sùng Tước trước đây cô từng mến mộ!

***

Dạ tiệc ngoài trời đúng là cực kỳ nhàm chán lại vô vị!

Cảnh đêm ở Vịnh Bích Hải đặc biệt đẹp, một nét lung linh và huyền ảo được tạo nên từ sự kết hợp ánh sáng của đèn neon vòng cung duyên dáng và vô số những vì sao trên bầu trời. Nhưng cứ nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của Tề Hạo, Kỷ Hiểu Nguyệt lại cảm thấy mất hết cả hứng thú.

Cũng may lần này tên biến thái không làm khó, không lấy việc công trả thù riêng bắt cô đi cùng. Kỷ Hiểu Nguyệt bụng đói vội vàng trốn chạy. Đúng là nếu không có “cây đại thụ” Tề Hạo che chắn, ánh mắt những người nơi đây đủ giết cô trăm ngàn vạn lần rồi! Không trốn đi chẳng lẽ cô cứ ngồi đây chờ người ta đuổi giết sao?

Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng quyết định về phòng chơi game. Chỗ này quả không hổ danh nơi chốn dành cho những kẻ lắm tiền. Ngay cả đến cấu hình máy tính trong phòng khách cũng cực kỳ mạnh. Chơi game rất thích!

Đáng tiếc là Phong Diệp Vô Nhai không có trên mạng.

Sau khi Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn bị cướp dâu, hai người này rất ít khi liên lạc với cô. Kể cả khi mấy người đó đang ở trên mạng, họ cũng không có thời gian mà để ý đến cô. Có phải bị mấy ông chồng giam giữ rồi không?

Còn về Măng Mọc Sau Mưa, một mặt vì muốn Bang Không Tưởng của cô nàng phát triển mạnh mẽ, mặt khác còn phải đi tìm ông xã cô nàng đã cướp về được, nên bận đến mức tối tăm mặt mũi.

Tế Nguyệt Thanh Thanh cô độc lướt sông, vượt núi làm nhiệm vụ thăng cấp. Trên đường vô tình nhìn thấy Tiểu Đậu Tử đang theo sau Lãnh Huyết Vô Kỵ hăm hở làm nhiệm vụ.

Nhớ Đại Thần quá!

Từ bao giờ, trong game không còn Phong Diệp Vô Nhai bỗng trở nên vô vị, nhàm chán thế này?

Lúc nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến, Kỷ Hiểu Nguyệt thoáng thấy nghi ngờ:

“Tôi không gọi đồ ăn mà!”

“Xin mời quý khách thưởng thức!” Nhân viên phục vụ không nói nhiều, lịch sự đưa đồ ăn đến rồi rời đi.

Nhìn những món ăn thơm ngon, Kỷ Hiểu Nguyệt tự hỏi: Không biết ai tốt bụng vậy nhỉ?

An Húc Dương? Không thể nào, giờ anh ta đang bận.

Hoa Hồ Điệp? Càng không thể, cậu ta thậm chí còn bận rộn hơn! Chỉ sợ ngay cả đến thời gian ăn uống cũng không có. Đứng trước cả rừng minh tinh, chắc chắn phát bệnh háo sắc rồi cũng nên.

Nếu là chị em cùng tầng 48 thì chắc chắn đã để lại tên tuổi. Nhưng có lẽ, sau sự việc vừa rồi, e rằng cô đã không còn chị em gì nữa! Tất cả đều tại tên xấu xa chết tiệt mà ra!

Cơ mà còn ai tốt bụng vậy nữa nhỉ?

Chẳng lẽ là… Tề Hạo?

Không thể nào, tên xấu xa đó có thể tốt bụng vậy sao?! Suy nghĩ này lập tức bị Kỷ Hiểu Nguyệt gạt phăng ra khỏi đầu.

Nhưng cứ nhét đầy bụng trước đã!

Ăn uống no say, Kỷ Hiểu Nguyệt buồn chán hăng hái chiến đấu tiếp rồi lăn ra ngủ. Cô không hề hay biết, trong lúc cô đang say sưa mộng đẹp, một âm mưu khác đã được bắt đầu.

***

Tại dạ tiệc.

Dạ tiệc quả thật rất “bình dân”, chỉ cần là khách du lịch đến nghỉ tại Vịnh Bích Hải đều có thể tham gia. Hoa Hồ Điệp chạy tới chạy lui trong đám đông, anh chàng vẫn tin tưởng vào câu “nhất cự ly” nên cố gắng tiếp cận “người trong mộng”. Anh chàng vừa nói chuyện vừa mơ màng “xẹt điện” sang người đang đứng trong đám đông - Tề Hạo. Đẹp trai quá, mạnh mẽ quá, đến bóng lưng cũng làm người ta mê mệt!

“Cậu là quán quân bơi lội? Thật hay giả vậy?” Bà tám Đào Song Son tò mò “đánh giá” Hoa Hồ Điệp, không nhìn ra anh chàng này cũng có tài đấy!

“Đương nhiên là thật! Không tin mấy cô có thể hỏi Hiểu Nguyệt!” Hoa Hồ Điệp đúng là không phải hảo hán, chuyện tám trăm năm trước cũng lấy hết ra buôn, volume còn vặn to hết cỡ, anh chàng chỉ sợ Tề Hạo không nghe thấy.

“Vậy chẳng phải cậu có rất nhiều cơ hội làm “Uyên ương nghịch nước” với Kỷ Hiểu Nguyệt sao?” Một loạt tiếng cười vang lên khiến sắc mặt Tề Hạo đột nhiên u ám.

“Tôi và Hiểu Nguyệt hoàn toàn trong sáng!” Hoa Hồ Điệp không ngừng lên tiếng thanh minh, anh chàng đã làm gì khiến mọi người nghĩ rằng anh chàng va Kỷ Hiểu Nguyệt là một đôi vậy! Tổng giám đốc Tề ơi, anh nhất đ