có gì, mẹ em chỉ trò chuyện đôi chút về quá trình trưởng thành của em thôi”.
Quá trình trưởng thành!!!
Quá trình trưởng thành rốt cuộc phải cần bao nhiêu cái “đôi chút” mới có thể nói hết vậy!!!
Kỷ Hiểu Nguyệt không có gan hỏi tiếp nữa.
Mẹ à, mẹ muốn bán đứa con gái này sao?!
Chương 103
Chương 103 : Hôm nay là ngày … em hẹn gặp Đại Thần
Kỳ nghỉ “ngàn mong vạn đợi” cuối cùng đã đến.
Trong thời gian ngắn ngủi ấy đã xảy ra vài chuyện.
Tin An Húc Dương rời khỏi làng giải trí khiến dư luận lại một lần xôn xao bàn tán, nhưng việc An Húc Dương chính là con trai thứ hai của Tập đoàn Bạch Thị còn khiến người ta kinh ngạc hơn.
Kỷ Hiểu Nguyệt nghe tin chỉ biết thở dài.
Từ sau buổi tối hôm ấy, Kỷ Hiểu Nguyệt không gặp lại An Húc Dương, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy buồn bã, áy náy. Cuộc sống bây giờ thật sự là cuộc sống mà An Húc Dương mong muốn sao? Anh ấy… vẫn không chịu từ bỏ?
Vì e ngại sức ảnh hưởng của Tập đoàn Bạch Thị với giới truyền thông nên các phương tiện thông tin đại chúng cũng không “đào bới” sâu chuyện này, họ chỉ đưa tin qua loa rồi chuyển sự chú ý của mọi người sang Vườn hoa Thế Kỷ, nơi đang diễn ra lễ cắt băng khánh thành lần hai.
Công việc kinh doanh của Vườn hoa Thế Kỷ phát triển rực rỡ, có thể thấy thực lực của ông chủ đứng phía sau đúng là không thể xem thường. Có điều bây giờ Vườn hoa Thế Kỷ không còn là thiên đường của những kẻ có tiền nữa mà mang hơi hướng “quần chúng hóa”.
Ba tầng dưới là siêu thị lớn với đủ các loại sản phẩm. Thật là muốn gì có nấy! Nhân dịp khai trương, siêu thị còn khuyến mãi rất lớn khiến người dân đổ xô đi mua hàng.
Tầng bốn là nhà hàng, có đại sảnh, phòng ăn, có thể phục vụ đủ các tầng lớp thực khách.
Tầng năm là một quán cà phê được bài trí rất trang nhã, giá cả phải chăng, Kỷ Hiểu Nguyệt và Hoa Hồ Điệp đã đến đây một lần. Đúng là rất thoải mái!
Từ tầng sáu đến tầng chín là thiên đường giải trí.
Tầng mười là vườn treo, nghe nói còn có dịch vụ và trang thiết bị thuộc hàng cao cấp bậc nhất. Tại đây khách hàng bỏ phí là có thể ngồi thang máy tham quan đến thẳng tầng cao nhất của Vườn hoa Thế Kỷ, từ đài quan sát trên cao có thể nhìn ngắm toàn bộ khung cảnh thành phố. Vì thế cũng thật dễ hiểu nếu đây là nơi có chi phí cao nhất trong toàn bộ toàn nhà Vưởn hoa Thế Kỷ. Theo
Nhưng dù sao bạn tốt đã về rồi, cũng đáng để ăn mừng đấy chứ.
Những chuyện vui liên tục xảy ra cũng không bằng việc kỳ nghỉ Tết âm lịch đã đến.
Trước khi rời công ty, Kỷ Hiểu Nguyệt hung hăng lườm Tề Hạo, nhưng anh lại mỉm cười nhìn cô đầy bí ẩn. Kỷ Hiểu Nguyệt “hừ” lạnh lùng, từ sau chuyện của Bạch Y Ngưng, cô không nói chuyện gì với Tề quái gở cả, tên biến thái đó hình như cũng không làm khó cô nữa.
Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ sợ mẹ Kỷ đùng đùng xuất hiện rồi đòi người nên cô quyết định về nhà nhận sai trước. Kỷ Hiểu Nguyệt gọi điện về, chưa nói được câu nào mẹ Kỷ đã hào hứng ngắt lời:
“Con gái cưng của mẹ ơi, mẹ báo cho con một tin vui lớn nhé, mẹ và bố con mới trúng giải nhất đấy, một chuyến du lịch thế giới miễn phí!! Thế nên năm nay con chịu khó đón Tết với bạn trai đi, không cần lo lắng cho bố mẹ đâu. Nhớ đấy, phải đối xử tốt với Phong Diệp, khi nào đi du lịch về, việc đầu tiên bố mẹ làm là bàn chuyện đám cưới của hai đứa đấy! Lần này mà con không cố gắng “xuất khẩu” mình đi thì mẹ cũng không cần đứa con gái như con đâu! Nghe rõ chưa đấy, cứ thế nhé, mẹ phải lên máy bay rồi, mẹ cúp máy đây!!”
Kỷ Hiểu Nguyệt đứng đó khóc không thành tiếng.
Mẹ ơi, mẹ còn chưa gặp Phong Diệp Vô Nhai, sao mẹ lại “một lòng một dạ” nhận anh ấy làm con rể vậy? Chẳng may anh ấy là một kẻ quái dị hay một tên biến thái thì sao?
Đại Thần ơi, rốt cuộc anh đã dùng cách gì để “mê hoặc” mẹ em “một lòng một dạ” với anh vậy?
Kỷ Hiểu Nguyệt chính thức rơi vào bóng ma mang tên “diện kiến Đại Thần”, vừa hay Đại Thần cũng nhắc đến việc gặp mặt. Lần này, Tế Nguyệt Thanh Thanh gật đầu không do dự.
Đại Thần đề nghị gặp mặt tại vườn treo ở Vườn hoa Thế Kỷ!
Tế Nguyệt Thanh Thanh kinh ngạc, không lẽ cô và Đại thần ở cùng một thành phố?
Đột nhiên cô nhớ ra, có lần chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, Đại Thần đã hack được tài khoản của An Húc Dương, vì vậy nếu Đại Thần muốn tìm cô chắc cũng không phải việc gì khó.
Hẹn xong ngày gặp, tình cờ hôm đó cũng là lần đầu tiên vườn treo mở cửa miễn phí, Kỷ Hiểu Nguyệt nghĩ mình thật may mắn nhưng cô cũng thầm cảm thấy có gì đó không ổn. Hình như Đại Thần hiểu rất rõ về thành phố này thì phải!
Ngày gặp mặt, Kỷ Hiểu Nguyệt đặc biệt chọn mặc một bộ váy nhung màu trắng sữa, mái tóc uốn nhẹ ngang vai, nhìn cô lúc này vừa trẻ trung vừa tươi vui. Nào ngờ, vừa ra đến cửa, còn chưa kịp đến Vườn hoa Thế Kỷ, cô đã bị nào đó bắt vào trong một chiếc xe màu xám, quá hoảng loạn, cô chống cự đến mức bị bong gân.
Bắt cóc à? Không phải chứ! Cô làm gì có tiền? Ngay cả tiền chơi game cũng không có cơ mà.
“Kỷ tiểu thư đừng quá lo lắng, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô một lúc thôi”. Một giọng nói lớn tuổi nhưng đầy uy lực vang lên phía trước xe.
Kỷ Hiểu Nguyệt ngồi phía sau xe chỉ có thể thấy được mái t