XtGem Forum catalog
Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327494

Bình chọn: 8.00/10/749 lượt.

t ra một sợi tơ cảm ứng,sau đó nhẹ nhàng đặt trên mật mã bàn phím.

Tay phải móc ra máy kiểm soát loại nhỏ.

“Một, hai, ba.” Tiếng nói vừa dứt,ngón tay đè xuống,‘ Rầm! ’vật cứng ngắc màu đen trong nháy mắt nổ tung,mà tiếng nổ kia cực kỳ nhỏ,đoán chừng cách năm thước không nghe thấy.

Mật mã biến mất,laser trên cửa bảo vệ cũng biến mất theo.

Khinh Vân lập tức đẩy cửa vào,Vu Thiểu Đình theo sát phía sau.

Trong mật thất giống như mê cung,sau bảy chuyển tám quẹo bọn họ rốt cục đi tới một … cánh cửa khác.

Đẩy ra cánh cửa đơn sơ thậm chí có chút sức mẻ,cửa gỗ khép từ bên trong truyền ra trận trận tiếng quát tháo.

Hai người liếc mắt nhìn nhau,Khinh Vân nhẹ nhàng đẩy ra một kẻ nhỏ,chỉ thấy bên trong có bốn người đàn ông đang đánh bài, trên mặt đất tất cả đều là tàn thuốc cùng vỏ chai rượu,bên trong phòng sương khói phản phất như sắp mưa.

“Người nào?” Người đàn ông cầm đầu tương đối cảnh giác,tiếng đẩy cửa rất nhỏ cũng làm hắn chú ý.

Thấy bại lộ dấu vết Khinh Vân lập tức đưa súng bắn về phía bốn người đó,trong đó hai người lên tiếng té xuống,tên cầm đầu phản ứng nhanh chóng,nhấc bàn lên ngăn đạn may mắn tránh thoát một kiếp.

“Mẹ kiếp !” Tránh thoát một kiếp hai người lập tức lấy súng bắn trả.Trong lúc nhất thời bên trong phòng tiếng súng nổi lên bốn phía,mùi thuốc súng tràn ngập trong mũi.

Một trận chiến đấu kịch liệt đạn hai bên đều nhanh dùng hết,mạnh ai núp vào nơi có thể trốn,không dám lãng phí đạn.

Lúc này tên đàn ông cầm đầu chợt phát hiện,chỗ Khinh Vân núp phía trên có một chùm đèn to,khóe miệng lộ ra một tia âm tàn ,người đàn ông giơ súng lên nhắm ngay đèn treo.

“Khinh Vân!” Vu Thiểu Đình phát hiện cử động của hắn,lên tiếng hét lớn.

Có thể giọng hắn kinh động đến người đàn ông kia,người đàn ông dừng lại,Vu Thiểu Đình bắt được cơ hội cổ tay thoáng chuyển động,một cái phi tiêu phóng vào mi tâm người đàn ông.

“Đại ca!” Một người khác thấy thế điên cuồng vọt ra, bắn loạn xạ về phía Vu Thiểu Đình cùng Khinh Vân.

Hoàn toàn bại lộ chổ của hắn.

Giải quyết xong bốn gã đàn ông,Vu Thiểu Đình cùng Khinh Vân lập tức xông vào mật thất,đây kho súng ống đạn dược bí mật của nhà họ Thích.

Nhanh cầm lấy tài liệu cùng mấy bao thuốc nổ,súng ống được đặt bốn góc,sau khi cài đặt đúng vị trí Vu Thiểu Đình cùng Khinh Vân lập tức rút lui.

Khi bọn họ đi qua cánh cửa đơn sơVu Thiểu Đình bỗng nhiên cảm giác sau ót đau đớn,giống như bị cái gì đánh trúng,chậm rãi xoay người chỉ thấy người đàn ông vừa rồi trúng phi tiêu của hắn lúc này đã không thấy.

Vu Thiểu Đình nhìn thấy người đàn ông đánh trúng mình rốt cục nhắm hai mắt lại.

“Thiểu Đình!” Lúc này Khinh Vân mới phát hiện hắn khác thường.

Mà khi hắn la lên Vu Thiểu Đình đã nghe không thấy.

Trước mắt của hắn xuất hiện nụ cười ngọt ngào của Liễu Uyển Nhi,dịu dàng gọi hắn anh Thiểu Đình.

“Tiểu Tiểu.” Gọi xong câu đó Vu Thiểu Đình thẳng tắp ngã xuống trên mặt đất.

Khinh Vân khó có thể tin tình cảnh trước mắt,mới vừa rồi Vu Thiểu Đình vẫn cùng mình kề vai chiến đấu,rõ ràng bọn họ đã thành công,nhưng bây giờ. . . . . .

“Thiểu Đình! Thiểu Đình!” Vô luận hắn gọi thế nào, Vu Thiểu Đình cũng không mở mắt ra được.

Mắt thấy sắp đến giờ Khinh Vân cõng Vu Thiểu Đình,cho dù không cứu được hắn y cũng phải cõng hắn trở về, bởi vì bọn họ là anh em cùng vào sinh ra tử.

“Tiểu Tiểu.”

Bị một tiếng kêu gọi thức tỉnh,Liễu Uyển Nhi giống như nghe được Vu Thiểu Đình đang gọi cô.

Anh ấy đã về sao?Vui vẻ làm cô lập tức chạy xuống giường căn bản không còn kịp mang theo giày,liền nhào tới bệ cửa sổ nhìn vườn hoa trong đêm tối,chỉ có bóng lá cây đung đưa theo gió dưới ánh trăng.

Cửa vẫn đóng mà con đường ngoài cửa cũng không thấy bất kỳ chiếc xe nào đậu.

Nồng đậm thất vọng ùa vào trong lòng.

“Anh Thiểu Đình,anh bao giờ mới trở lại?” Trong sân vườn trống trãi nghe không được câu trả lời.

Trong thư phòng

“Cái gì?Thiểu Đình bị thương nặng.” Tô Lực Hằng trong lòng trầm xuống,lập tức căn dặn Tử Quyên”Lập tức báo người cho trực thăng đón Thiểu Đình trở về,để cho Đao Nhân tùy cơ ứng biến,nhất định phải cứu Thiểu Đình.”

“Dạ”Sau khi Tử Quyên rời đi,Tô Lực Hằng lòng chìm xuống đáy cốc,dù sao đều là anh em đồng sinh cộng tử,hắn biết mỗi lần làm nhiệm vụ bọn họ đều bị nguy hiểm tánh mạng nhưng hắn cho tới bây giờ vẫn tin họ có năng lực chiến thắng tất cả,nên khi nghe nói có người sắp rời khỏi mình,trong lòng nói không sợ đó là gạt người.

Lúc rạng sáng,một chiếc trực thăng đáp xuống tầng cao nhất của nhà họ Tô.

Vu Thiểu Đình được đưa ra ngoài mang vào căn phòng bí mật đã sớm chuẩn bị kỹ,trong phòng sắp xếp đầy đủ các dụng cụ chữa trị.

“Đao Nhân,Thiểu Đình thế nào?” Tô Lực Hằng nhìn bình dưỡng khí,trên mặt không có chút ức giận Vu Thiểu Đình,ngược lại trong lòng có loại lo lắng nói không nên lời.

“Ở trên trực thăng ta đã xử lý vết thương của hắn,nếu như có thể bình an vượt qua 72 giờ giai đoạn nguy hiểm mạng hắn có thể giữ lại,nhưng phi tiêu đã tổn thương đến đầu cho dù bảo vệ được tánh mạng,có thể tỉnh lại hay không phải xem số mạng của hắn.”

Ngay cả bác sĩ đứng đầu Lưu Xuyên Đường,người ta gọ