ô nhanh chân đi xuống sân khấu khi 2 chàng trai còn chưa kịp phản ứng.
Minh Minh thở phào nhẹ nhõm rồi tiến về phía Hải Yến.
Cô đang đứng 1 mình, không hòa vào điệu nhạc cùng mọi người.
Thấy Minh Minh đi về phía mình, Hải Yến mỉm cười:– Sao không khiêu vũ với 1 trong 2 đi!– Sao tao có thể chọn chứ?- Minh Minh nhăn mặt nói nhỏ.
Hải Yến gật gù hiểu ý.
Quả thật là rất khó lựa chọn.
Hắn sải bước nhanh đến bênh cạnh Minh Minh, đặt tay lên eo kéo cô ra không cho cô từ chối.
Anh cũng đi đến nhưng chậm hơn 1 bước.
Hắn đã kéo vào vùng khiêu vũ, người khẽ lắc lư di chuyển theo điệu nhạc.
Minh Minh nhìn anh vẻ bất lực rồi cũng đặt tay lên vai hắn hoàn thành đoạn khiêu vũ.
Hải Yến vẫn đứng 1 mình trong góc.
Thấy vậy, anh giơ tay ra mời cô 1 điệu nhảy.
Hải Yến mỉm cười nắm lấy tay anh, cả 2 cũng tiến vào vùng khiêu vũ.
Cô nói nhỏ với anh:– Anh nghĩ mình có thể thắng Thanh Tuấn không?– Anh đang lo sợ!- Câu trả lời không rõ ràng nhưng Hải Yến hiểu rõ ý tứ.
– Anh nên mạnh dạng hơn… em xin lỗi vì đã đứng ra cản trở anh…- Giọng cô trầm trầm.
Quang Huy đưa ánh mắt mình xoáy vào mắt cô.
Hải Yến nghe tim mình đập trật 1 nhịp.
– Không sao, anh còn có dự định… hôm nay sẽ tỏ tình! Nhưng kế hoạch đã bị hủy ở phút chót.
- Anh cười khổ.
– Hả? Sao ạ?- Cô ngạc nhiên ngẩn người ra làm trật 1 nhịp nhạc.
– Không sao!- Anh mỉm cười.
Hải Yến im lặng không đáp.
Nhạc dứt, cô buông anh ra.
Minh Minh chạy về phía cô nhăn mặt:– Tên này khiêu vũ dở quá!– Nè, là cô đạp chân tôi chứ!- Hắn nổi giận.
– Cho 3 giây nói lại đó!- Minh Minh cũng chẳng vừa.
Hắn bẻ tay rôm rốp:– Giờ muốn sao?– Anh là đồ côn đồ não phẳng chỉ biết dùng nấm đấm!- Minh Minh nép sau người Hải Yến cởi đôi giày cao gót rồi bỏ chạy, nếu không chạy thì chỉ có con đường chết.
Hắn đuổi theo cô:– Thử đứng lại xem!– Đâu có ngu!2 người đó là vậy, bên cạnh nhau lúc nào cũng ồn ào.
Anh đứng cạnh Hải Yến không nói gì.
Trông anh cứ như con búp bê bị bỏ xó.
Hải Yến quay người tạm biệt anh định ra về.
Quang Huy giơ tay níu cô lại:– Tâm trạng anh đang rất không tốt! Em có thể đến đây cùng anh không?– Hả?- Cô quay đầu lại, định từ chối nhưng bắt gặp ánh mắt chất chứa nỗi niềm thì thở nhẹ gật đầu.
.
.
*******Sau khi rượt nhau chán chê, nhiệm vụ của hắn vẫn là… cõng Minh Minh về đến nhà.
Minh Minh dạo này rất mạnh dạn, hắn không cõng cũng phải đòi cõng cho bằng được, cô chán… đôi chân mình rồi.
Minh Minh gật gà gật gù trên lưng hắn do buồn ngủ, hôm nay cô rất rất mệt.
Hắn hỏi nhỏ:– Biết hôm nay là ngày gì không?– Lễ hội trường!- Minh Minh lười biếng trả lời.
– Không! Là sinh nhật tôi!- Hắn thả cô xuống.
Minh Minh ngạc nhiên, hôm nay là sinh nhật hắn nhưng cô lại được hắn tặng cái… iphone 6.
– Cô không định tặng quà cho tôi sao?- Hắn nghiêng đầu kê sát khuôn mặt mình vào mặt cô.
– Tặng gì chứ?– Ngoài cô ra tôi sẽ không nhận bất cứ thứ gì khác!- Hắn nhếch mép.
Minh Minh lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười.
Cô đưa 2 ngón tay chạm vào môi mình rồi chạm vào má hắn.
Rất thông minh, không phải động chạm vào nhau.
Minh Minh quay người định đi tiếp, quan trọng nhất là tránh né hắn.
Hắn nắm tay cô, Minh Minh quay đầu lại, trong phút chốc, mặt hắn gần sát mặt cô.
Môi hắn khẽ mấp máy:– 1 lần thôi! Cô hãy làm theo lí trí của mình!Môi hắn chạm vào môi cô.
Minh Minh định đẩy ra nhưng sức lực không đủ.
Môi hắn cứ như 1 – Tao… vừa hôn hắn, là hôn thật đó!- Tôi thú thật, lấy tay bịt miệng nó cho nó đừng hét toáng lên.
Nó gật đầu hiểu ý.
Tôi mới buông ra, nó đã nói:– Là Thanh Tuấn!………………………………………………………………………………………Một căn nhà nhỏ hiện ra trước mặt Hải Yến.
Anh tiến lên mở cửa.
Ngôi nhà rất dễ thương, không quá rộng, nhìn nó giống 1 quán nước nhỏ.
Cô đi theo phía sau anh, bên trong căn nhà chỉ toàn là màu đen.
Anh bật đèn sáng lên.
Lúc này, Hải Yến mới thấy rõ trước mắt là những cây nến được sắp xếp thành hình trái tim, chính giữa còn có bó hoa hồng.
Là dành cho Minh Minh.
Bên cạnh là 1 quầy nước giống như quán bar thu nhỏ.
Quang Huy xoay người lại nhìn cô:– Ngồi đi!- Anh mỉm cười chỉ tay vào chiếc ghế đối diện quầy pha chế.
Cô im lặng ngồi vào chiếc ghế đó.
- Em uống gì?– Em không uống bia hay rượu đâu!- Cô không nói chính xác thứ mình uống như để anh đủ hiểu mà không đưa ra 2 món đó.
– Sao không thử Drum nhỉ? Pha loãng với hương, sẽ không say đâu! (Win từng uống 3 ly mạnh, có pha hương chút ít mà không say ^^).
Hải Yến bặm môi rồi nhìn anh:– Em…pha được chứ?Anh nhíu mày 1 chút rồi mỉm cười:– Tất nhiên là được!******Tôi vỗ vỗ má mình trước gương.
AAAAAAA, tôi đã làm gì vậy? Cho hắn hôn, hơn nữa còn mạnh dạng đáp trả.
Tôi điên rồi, điên thật rồi! Tôi nằm phịch xuống giường giơ tay lấy chiếc laptop.
Tay tôi vơ trúng chiếc đồng hồ cát của anh hôm bữa.
Tôi bật dậy, cầm chiếc đồng hồ ra săm soi.
Chỉ còn 1 chút nữa nó đã chảy hết rồi.
Tay tôi run run nhớ đến lời anh, tôi cắn môi 1 cái rồi lật ngược nó lại.
Rốt cuộc, tôi cũng thấy thoải mái hơn đôi chút vì… hạt cát cuối cùng vẫn chưa rơi xuống.
Lúc trướ