Insane
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325644

Bình chọn: 9.00/10/564 lượt.

CHẾT LUÔN RỒI! ANH TIN CÔ TA THÌ CỨ ĐI HƯỚNG NÀY ĐI! EM KHÔNG ĐI THEO CÔ ẤY NỮA!Gia Linh sợ hãi cắn môi.

Vẻ sợ hãi cũng có điều bất thường.

Yến buông cô ta ra quay về nơi xuất phát, chẳng thèm đoái hoài đến phía sau mình.

Lúc này cô cần viện trợ, rút điện thoại ra điện cho Hiếu, cô nói gấp:– Chuyển máy cho Thanh Tuấn!Cậu nhíu mày nhìn màn hình điện thoại rồi chuyền cho hắn đang ngồi kế bên.

Khuôn mặt hắn vẫn lạnh như tờ cầm điện thoại.

Nghe tiếng lộc cộc, biết là đã chuyển máy nên cô nói:– Minh Minh bây giờ đang mất tích tìm không ra!– Sao?- Ánh mắt hắn khẽ dao động nhưng nhanh chóng trở về vẻ tĩnh mặc.

– Tuy là anh và nó có vẻ không thích nhau nhưng tôi biết anh sẽ không bỏ rơi nó.

Dù sao anh cũng tốt hơn người anh của mình!– Nơi?– Ngoại ô, anh đi xe khoảng 1 tiếng sẽ đến, tôi sẽ đón.

Thanh Tuấn quẳng chiếc điện thoại của Hiếu sang 1 bên.

Tên Hiếu khóc ròng trong bụng.

Hắn quay đầu lại:– Trông nhà!Chỉ 30 giây sau, chẳng còn thấy bóng dáng hắn và chiếc xe mui trần nghe đâu nữa, giống như cơn lốc.

Hắn ngồi trên chiếc xe, lao vun vun trên đường cao tốc.

Nhấn ga đến 150km/h, chiếc xe lạng lách điêu luyện như vũ bão, bỏ lại những tiếng còi inh ỏi và chữi rủa phía sau.

Chiếc xe của trường đã về được nửa đoạn đường chạm mặt hắn.

Cắn chặt môi, chân hắn đạp mạnh, vận tốc lao kinh hoàng hơn nữa, chỉ 1 cái thắng gấp, phanh có để đứt mà lao xuống những bờ vực ngoằn ngoèo của ngoại ô.

Đó là lí do mà chẳng ai dám lái xe vào buổi đêm.

Hải Yến đứng ngồi không yên thấp thỏm chờ hắn.

Chiếc xe mui trần đen giảm tốc độ.

Hắn không mở cửa xe mà phóng qua, tỏ vẻ rất rất gấp rút.

Hắn đến trước mặt cô, Hải Yến hít thở sâu 1 hơi:– Chúng tôi đi tìm lá cây mà trường giao cho, đến ngã tư thì không còn biếtMinh Minh đi hướng nào, tìm mãi chẳng thấy!– Hướng rừng?– Ừ!– Ở đây.

Buổi tối trong rừng rất đáng sợ!- Hắn dặn dò cô rồi phóng như bay vào rừng.

Hắn là bóng ma của tốc độ.

Hải Yến ngồi trên tảng đá, tay đan và nhau cầu nguyện.

Quả như hắn nói, buổi đêm trong rừng rất đáng sợ, Minh Minh khóc không ngừng.

Cô sợ nhất là bóng tối, hơn nữa, trong rừng chẳng lẽ không có rắn rít? Bên tai cô là tiếng ve, tiếng dế, lâu lâu lại nghe 1 vài tiếng con vật nào đó, có vẻ không hiền lành tí nào.

18 tuổi, sống chưa đủ dài mà cô phải bỏ thây ở đây sao? Cổ họng cô đã khô rát vì đã gọi đúng 3 tiếng đồng hồ mà không ai trả lời.

Minh Minh chỉ biết hoảng sợ mà khóc sướt mướt.

– Minh Minh!- Giọng nói khàn khàn trầm ấm vang lên trong buổi đếm tĩnh mịch.

Nghe có người gọi tên mình, Minh Minh nhanh chóng nói to:– Tôi ở đây!- Nhưng cổ họng cô quá đau, giọng cô bị lạt đi.

Người đó tiếp tục gọi to:– Ở đâu?– Trong cái hố!- Minh Minh đúng là không ngu ngốc lắm khi liên tục ném cành cây khô và đá lên miệng hố.

Người đó đi đến, Minh Minh ngẩn khuôn mặt tèm lem nước mắt lên nhìn, là Thanh Tuấn.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt có chút dịu lại.

Hắn chìa tay ra trước mặt cô:– Lên!– Chân đau!- Cô nói nhỏ, đứng còn chẳng được huống hồ chi là leo lên.

Hắn phóng xuống, nhìn thấy đúng là hắn, Minh Minh òa khóc lớn.

– Được rồi! Đừng sợ, có tôi đây…- Hắn kéo cô vào lòng.

Minh Minh cũng chẳng còn sức để nói chuyện nữa mà rút vào lòng hắn.

Sau khi cô ngừng khóc, hắn bế cô đặt lên vai mình.

Hắn đúng là người khổng lồ, Minh Minh chạm ngay đến miệng hố.

Cô yên vị trên đó.

Trong tích tắc, hắn leo lên như trở bàn tay.

Hắn ngồi cạnh tôi xem xét cái chân đau.

Minh Minh khẽ nhăn mặt khi hắn chạm vào.

Hắn nhìn cô:– Bong gân rồi! Tôi cõng!- Hắn xoay lưng về phía cô.

Minh Minh khẽ thở dài rồi leo lên lưng hắn.

Thấy tay hắn chạm vào chân mình có chút cộm cộm ướt ướt, Minh Minh nhìn xuống, máu đã ướt đẫm tấm băng quanh tay hắn.

Cô nhăn mặt:– Thả tôi xuống đi! Tay anh đang chảy máu kìa!– Ngồi yên! Đừng chống lệnh.

- Hắn thở hắt ra.

Minh Minh nín bật, hắn đúng là kì lạ, không thấy tay mình đang bị thương hay sao? Trong phút chốc, cô thấy hắn không hoàn toàn đáng ghét.

Lòng cô se lại, chột dạ:” 3/7 rồi!”Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 15 Chương 15: Cạnh tranh công bằng.

.

.

Cô nhìn xuống chân, máu từ tay hắn cầm lấy chân vẫn còn dính nguyên vẹn, chỉ có điều, nó đã đông khô lại từ bao giờ.

Cô chạm nhẹ môi mình, tối qua, cô mơ thấy hắn hôn cô.

………………………………………………………………………………………………Minh Minh vâng lời ngồi im trên lưng Tuấn.

Thấy sự xuất hiện của hắn, Minh Minh còn tưởng mình hoa mắt, không ngờ là thật.

Cô nãy giờ im lặng thì hỏi:– Sao anh lại ở đây?– Không được sao?- Hắn rõ ràng là trốn tránh câu hỏi của cô không muốn trả lời.

Minh Minh cũng chẳng buồn hỏi nữa, biết đâu hắn bỏ cô lại giữa rừng hoang này rồi sao? Dù cố gắng không nghĩ đến bàn tay đang đẫm máu cầm chặt chân mình để mình không bị rơi khỏi tấm lưng, nhưng Minh Minh bất giác nhìn xuống, máu chảy ra càng ngày càng nhiều.

Cô không yên tâm lên tiếng:– Tay anh chảy máu nhiều lắm, thả tôi xuống đi tôi tự đi được mà!Hắn hắng giọng tỏ vẻ đừng nói nữa, không thì hắn mặc kệ cô.

Minh Minh rất không hài lòng mà giãy giụa lên, thử bỏ cô lại