E.
.
m… Hức… tự…nhiên nó…muốn…uống à!– Say nên mới thế! Anh đoán là em say từ ngụm thứ 2.
- Anh xoa xoa đầu tôi mà không hề đẩy ra.
Ôi giấc mơ, sao mà đẹp thế.
.
Thử yêu côn đồ – Chương 7Minh Minh dựa hẳn vào người anh.
Huy lắc đầu bế cô đứng dậy, đặt lên ghế sô pha.
Tính ra cũng không nặng gì lắm, cơ thể chỉ hơi mủm mỉm thôi.
Anh pha ly nước chanh cho cô bớt say.
Lúc này, hắn mới đi ra, dáng vẻ mệt mỏi ngồi phịch xuống sô pha đối diện cô.
Anh đặt ly chanh nóng lên bàn nhìn hắn mỉm cười.
Hắn nói nhẹ:– Mực có vấn đề!– Biết sao còn ăn?- Anh ngồi xuống xoa đầu hắn.
Hắn cũng đẩy ra như phản ứng ban nãy.
– Ăn rồi mới biết.
- Hắn hừ lạnh.
– Anh thấy con bé chẳng biết gì về nấu nướng đâu, dùng nước của bồn rửa mặt cho vào mực đó!– Tiếc là lúc nãy không vạch trần anh.
– Anh biết rồi, chỉ em hiểu anh chứ gì?- Anh cười.
– Còn…chị Thảo?- Hắn tỏ vẻ khó chịu với Huy.
Anh chỉ lắc đầu:– Đừng trách anh khi căn bản anh chưa từng cho cô ấy 1 hy vọng.
– Thất vọng quá.
- Hắn ngã đầu trên thành ghế.
Anh chỉ ngồi nhìn cô đợi cho ly chanh nguội bớt.
Anh nhướn mày:– Sao em ghét cô bé này?– Ghét từ cái nhìn đầu tiên.
- Hắn nhếch mép.
– Trọng tâm?– Tiêu chuẩn bạn trai rất đặc biệt.
Cô ta đang ám chỉ mấy tên côn đồ không có cửa!– Giống anh không?- Anh cười.
– Anh không thấy sao?- Hắn hỏi lại bởi vì hắn hiểu, anh trai hắn đủ thông minh để nhìn xuyên thấu con người đơn giản chỉ biết cười kia.
– Được thôi! Cho rồi thì đừng giành lại, anh không nhường đâu.
- Anh nhìn hắn nghiêm túc, hắn chậc lưỡi, lâu nay anh hắn luôn nhìn người rất đúng, anh đang ám chỉ hắn sẽ yêu con nhỏ này.
Chắc hẳn lần này anh sai rồi.
Hắn hừ lạnh:– Tùy.
– Ờ, nếu có giành lại anh cũng không trả đâu!– Đã nói là tùy, anh làm như em mến con nhỏ này lắm vậy.
- Hắn gắt lên.
Anh nhún vai rồi đi đến bên cạnh cô đánh thức, Minh Minh khẽ nhíu mày rồi ngủ tiếp, nàng ta đang mơ giấc mơ ngọt ngào đây.
Miệng cô gọi khẽ: “Quang Huy…” điều này làm anh rất vui nha.
Anh để cô ngủ tiếp.
Lúc này những kẻ tha phương tìm W.
C mới ló dạng xuống, ai cũng mệt phờ người.
Yến ngồi trên chiếc ghế nhỏ lắc đầu:– Chắc chắn là mực, anh bị dị ứng nên may mắn không sao!Hắn thở ra, anh ấy bị dị ứng sao? Biết quy trình chế biến sẽ bị đau bụng nên không ăn đấy chứ! Anh ấy thích mực xào nhất trên đời.
Mọi người từ biệt ra về với vẻ mặt không còn gì để mệt thêm nữa, không mệt vì quá mệt chăng? Trước khi về Yến còn nháy mắt với anh:– Em giao con bạn mình cho anh!Anh giơ tay dấu hiệu OK.
Tất nhiên là sẽ bảo hoàn thành nhiệm vụ thật tốt rồi.
……………………………………………………………………………………………….
6 giờ.
.
.
“Có điện thoại kìa Lợn Lười, không nghe máy bà bóp chết bây giờ!!!” Tôi lấy tay mò mò cái điện thoại trong túi nghe máy:– À…nhông…– Về chưa vậy? Mẹ mày vừa điện cho tao, tao phải nói dối là mày đi tìm thông tin cho bài báo cáo Sinh đó.
Còn không mau về!Tôi bật dậy, aizzz, đầu tôi đang đau như búa bổ.
Tôi vừa ngồi dậy đã phải nằm xuống, trên người tôi có 1 chiếc chăn.
Là hoàng tử đã đắp nó chăng? Tôi ôm lấy cái chăn cười mãn nguyện.
Anh đi ra, trên tay cầm ly chanh còn nghi ngút khói.
Hoàng tử cười:– Em uống cái này sẽ bớt đau đầu, 6 giờ rồi đó!– Hả? Chết em rồi!- Tôi nhăn mặt ngồi dậy, đầu óc đột nhiên choáng váng.
Anh ngồi xuống cạnh tôi vỗ vỗ lên vai:– Cho em mượn đó!Sao cỡ này tôi toàn gặp vận may và vận đào hoa thế nhỉ? Chắc là do đã đến thời điểm bùng phát.
Cho mượn thì em dùng, tôi ngã vào vai anh hạnh phúc.
Hắc hắc, rốt cuộc thì ông trời cũng có mắt, xin lỗi đã trách lầm ông.
Tôi uống ly chanh anh đưa rồi đứng dậy.
Người tôi toàn mùi bia, chắc mẹ tôi sẽ mắng tôi đến thủng màng nhĩ.
Tôi biết mình hơi vô duyên nhưng cũng đề nghị:– Anh cho em mượn phòng tắm được không? Mình em toàn mùi bia thế này.
.
.
– Em có quần áo chưa? Có cần anh ra ngoài mua không?– Á, không cần, anh cho em mượn bộ đồng phục cũ của anh được rồi!– Không vừa đâu.
Để anh mua.
- Chắc tôi phải tập thích nghi và miễn dịch với anh quá, mỗi lần gặp anh là tim tôi cứ run liên hồi.
Mai mốt thành vợ thành chồng thì sẽ hết thôi.
Hắn từ đâu đi ra quẳng cho tôi chiếc váy màu trắng hắn mua ban sáng:– Mặc đi!– Cho tôi sao?- Tôi trố mắt ngạc nhiên, hắn có thật sự tốt vậy không? Tôi tuy hơi khó hiểu nhưng có quần áo rồi, vào tắm rồi về nhà thôi.
Tôi xả nước, cứ nghĩ đến việc anh hằng ngày tắm ở đây, hương sữa tắm này… hắc hắc, ngại quá.
(Bớt đen tối chút đi chị!!! ==”)Sau khi tẩy trần kĩ càng và thơm tho, tôi đi ra.
Chiếc váy vừa như in với tôi, mỗi tội rộng cái ngực.
:( Anh nhìn tôi mỉm cười đưa ngón tay cái.
Đừng khen, em xỉu đó.
Anh đề nghị đưa tôi về, tất nhiên là tôi đồng ý rồi.
Anh lái chiếc xế hộp màu trắng ra khỏi sân nhà, anh đúng là hoàng tử, phải thêm 1 tiêu chuẩn bạn trai nữa:” Biết lái xe ô tô.
” Để xem tiêu chuẩn của tôi được đến đâu rồi:” Nhà mặt phố, bố làm to.
Tiêu chuẩn 4G.
Biết lái xế hộp.
Không tiếp chân dài não ngắn và côn đồ lưu manh.
” Anh có thể bớt hoàn hảo tí để em thôi nâng cấp tiêu chuẩn bạn trai lên tầm cao mớ
