pacman, rainbows, and roller s
Thông điệp cuối cùng

Thông điệp cuối cùng

Tác giả: Tiểu Ngọa Long

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326143

Bình chọn: 8.00/10/614 lượt.

n người.

Ông ta bắt đầu chuyển giọng.

– Cậu sinh ra ở đây thì cậu cũng phải biết về dòng họ Dương đấy chứ, đây đâu phải là trường hợp đầu tiên. Cậu không nghĩ đến con chó săn đó sao, là con chó săn trong truyền thuyết.

– Nhưng…

– Chúng tôi không tìm ra được nguyên nhân nào khác ngoài nó.

Không biết nói gì hơn tôi quay sang cảm ơn ông ta rồi tắt mắt.

Tôi bước vào phòng làm việc, vừa ngồi xuống bàn tôi quay sang thì thấy Thành, Nhã và Nam đang nhìn mình hết sức chăm chú. Lúc nãy vì mải lo nói chuyện điện thoại nên tôi không để ý thấy sự hiện diện của tụi nó.

– Có kết quả vụ án hôm trước rồi sao anh. –Thành hỏi.

Không muốn tụi nó phân tâm công việc dưới này, hơn nữa không thể để cho tụi nó tham gia điều tra vụ này vì tính chất nguy hiểm của nó tôi đành nói dối.

– À, không có gì đâu. Mấy em lo làm việc đi.

– Chào anh. –Nhàn bước vào phòng sau đó ngồi tụm lại với mọi người. Sau đó nó ngồi xuống ghế nhìn tôi cười khuẩy.

– Này, chuyện gì vậy? –Tôi hỏi.

– Anh chưa biết gì sao? Tin hót trong tháng đấy. –Nhàn nói.

Tưởng việc mình nói dối đã bị lộ, tôi giả vờ ậm ừ hỏi. – Chuyện gì thế?

– Tháng này phòng chúng ta sẽ có một bữa tiệc hoành tráng đấy. – Buổi tiệc này sẽ do ba người tổ chức. Đó là đại uý Cao Thanh Liêm, trung uý Nguyễn Thế Thành và Trung Uý Mạnh Nhật Nam.

– Này, tôi vẫn chưa lên đại uý mà.

– Anh không nhớ thật sao, cuối tháng này là đến đúng thời hạn tăng bậc của anh, Thành và Nam mà. Vì vậy sẽ có một buổi tiệc chúc mừng ba người và dĩ nhiên là chi phí sẽ do ba người trả rồi. –Vừa nói nó vừa nhìn Nhã vừa cười. Người mà sẽ không trả tiền cùng với nó.

– À, anh quên mất. Tất nhiên là sẽ có rồi. Vậy nhé.

– Nhưng mà chỉ có mình em nhớ, nên mọi người phải thưởng nóng cho em đi chứ.

– Được rồi, ra căn tin uống nước nào. Tôi mời. –Thành lên tiếng, cả bọn đứng dậy hưởng ứng rồi cũng lôi tôi theo.

Thành lấy nước cho cả bọn như đã hứa. Đang ngồi tán chuyện với đám nhỏ tôi nhìn thấy Phương Uyên đang bước vào từ cửa. Tôi nhìn cô chăm chú sau đó gật đầu chào, cô cũng gật đầu chào lại rồi đi qua bàn khác. Bọn nhóc nhìn tôi chằm chằm.

– Này, đừng nói là anh đang có ý định với cô cảnh sát xinh đẹp đó đấy chứ. –Nhàn lên tiếng.

Tôi quay Sang nhìn nó gằn giọng.

– Không có đâu, vợ tôi vừa mới mất. Đừng nói bậy..

Thấy vậy Nhã lên tiếng hỏi tôi.

– Vậy thì chị ta là ai vậy anh.

Tôi uống vội cốc nước rồi trả lời.

– Bên đội ma tuý.

– Ma tuý á, còn trẻ mà đại uý rồi sao. Chắc cũng thuộc dạng ưu tú anh nhỉ.

– Ừ, có lẽ vậy. Thôi anh có việc đi trước, mấy đứa đi sau nhé. –Vừa nói tôi vừa bước ra ngoài thằng Nhàn còn nói với theo. –Nhớ bữa tiệc anh nhé. –Tôi không quên giơ tay ra dấu ô kê cho nó.

Tôi đi thẳng ra ban công gần căng tin rồi chăm thuốc hút cho đầu óc tỉnh táo, từng làn khói thả vào hư không. Từ xa Phương Uyên đang đi về phía tôi. Thấy Phương Uyên lại gần, tôi xoay người lại dựa vào lan can.

– Đang chờ tôi phải không. –Phương Uyên ngã người lại đứng sát bên tôi.

Tôi mỉm cười thỏa mãn vì đối phương hiểu ý mình.

– Có lẽ vậy. Nếu chị đoán được tôi đang chờ chị thì chắc chị cũng biết lí do tôi đứng đây chứ.

Uyên đưa tay vuốt tóc.

– Có lẽ chúng ta bằng tuổi nhau, cứ gọi tôi là Uyên. Có lẽ anh muốn biết thông tin về vụ vợ của anh nhưng vô ích thôi.

– Cô nghĩ vậy sao. –Tôi chỉ muốn cung cấp thông tin thôi.

– Anh có 1 phút để nói.

– Cô xem tôi giá rẻ vậy sao, một học viên xuất sắc của học viện cảnh sát, lại là một cảnh sát ưu tú của đội trọng án mà lại…

– Anh còn 30 giây. –Uyên cắt ngang lời tôi bằng một giọng nói đầy ngạo mạn.

Tôi lắc đầu chán chường. –Vậy cô cứ đi nếu cô không muốn biết về Hội Tứ Hải.

Uyên quay sang nhìn tôi tỏ vẻ bất ngờ. –Nhanh vậy sao, vậy tối nay 7 giờ tại quán “Quê Hương” nhé.

Tôi quay lưng bước đi suy nghĩ về cuộc hẹn tối nay chắc cũng sẽ cung cấp cho tôi nhiều thông tin hơn nữa.

***

Quê Hương là một quán nước nhỏ gần cơ quan của chúng tôi. Vào mùa nóng thì đây là nơi mấy anh em trong ngành hay tụ tập để giải toả những căng thẳng sau một ca làm việc đầy vất vả. Vì vậy nói đến tên của nó thì anh em trong nghành không còn lạ gì nữa.

Sự xuất hiện của những chiến sĩ cảnh sát áo xanh ở đây thường xuyên làm cho mấy đám nhóc trẻ không dám vào đây nên nơi này trở nên yên tĩnh hơn. Tầng hai là nơi tôi hay ngồi từ trước đến nay và nó cũng trở nên mặc định là tầng dành cho các chiến sĩ áo xanh. Mọi người thông thường ngồi bên dưới một phần cũng vì e ngại giáp mặt với những người như chúng tôi sẽ không được thoải mái, một phần khác có lẽ đó cũng là thoái quen của mỗi người. Đã 15 phút trôi qua kể từ khi tôi gọi cho Phương Uyên.

– Con gái thật rườm rà, một khi có hẹn với họ chắc cũng phải gọi trước nửa tiếng. –Tôi thầm nghĩ. Cô bé phục vụ đến hỏi nhưng tôi nói là chờ bạn, vì tầng này ít khách nên nó cứ nhìn tôi suốt, chắc là đề phòng tôi gọi nước vì chờ quá lâu chăng? Đang định lấy tập hồ sơ về Hội Tứ Hải xem lại thêm vài chi tiết nữa thì người Uyên cũng đến. Phương Uyên mặc bộ đồ bó sát trông rất gợi cảm. Cái áo trắng để lộ từng đường cong trên cơ thể. Không ngờ một cản