cửa xe tiến vào trong đám đông.
– Cháu chào bác. –Người thanh niên chào ông Hoàng với vẻ lịch sự rồi gật đầu với Sơn sau đó tiến về phía An. An ngả người vào cậu người đó rồi khóc.
– Đó là bạn trai của Kim An. –Sơn nói.
Vừa lúc đó công an địa phương cũng đã đến nơi, họ dẹp đám đông đi vào. Tôi gặp họ để trình bày sự việc.
– Làm sao anh có thể để người nhà nạn nhân khám nghiệm tử thi được hả, anh nghĩ đây là thành phố Hồ Chí Minh chắc. Mà nếu có là thành phố đi nữa thì anh cũng không có quyền đó đâu.
Người đàn ông lên tiếng mắng tôi sau khi nghe tôi trình bày mọi việc. Liếc nhìn bảng tên tôi thấy ông ta tên Trà, cấp bậc thiếu tá, cao hơn tôi nên tôi cứ nghiễm nhiên đứng chịu trân. Ông ta là hình sự của huyện nhưng có vẻ có uy thế lắm.
– Tôi xin chịu mọi trách nhiệm ạ.
– Không cậu thì ai vào đây nữa. –Giọng người đó có vẻ dịu lại khi thấy tôi nhận mọi trách nhiệm. –Tiến hành phong tỏa khu vực, bảo vệ hiện trường chờ pháp y đến và lấy lời khai.
– Chắc là có tinh thần làm việc. –Tôi thầm nghĩ.
– Cậu có đảm bảo đã theo dõi kĩ cậu bạn của cậu trong quá trình làm việc không?
Tôi quay sang nhìn ông Trà gật đầu. –Tôi đảm bảo. Hơn nữa cậu ta có chứng cứ ngoại phạm.
– Được, giờ ta tiến hành lấy lời khai người nhà nạn nhân.
Qua xác minh của công an địa phương thì nạn nhân là Dương Thành Văn, 55 tuổi, nghề nghiệp tự do không xác định. Ông ít khi xuất hiện ở nhà, là một con người bí ẩn.
Tôi theo một số đồng nghiệp vào kiểm tra phòng nạn nhân. Trong phòng không có nhiều đồ đạc, chỉ có vài bộ quần áo với một số từ điển tiếng Ý-Việt, những cuốn sách nghiên cứu về văn hóa phục hưng châu Âu, về những tác phẩm hội họa xuất sắc và bức tranh nàng Mona Lisa của tổ tiên để lại. Đây là lần đầu tiên tôi thấy được bức tranh nổi tiếng được tương truyền trong truyền thuyết mà tôi hay được nghe mẹ kể. Tuy lúc trước có sang nhà Sơn nhiều lần nhưng tôi cũng chưa bao giờ thấy bức tranh này. Tuy bức tranh đã cũ, nhiều nét không con thấy được nữa nhưng cái làm tôi chú ý nhất là nụ cười ấy, nụ cười đầy thỏa mãn của nàng Mona Lisa. Phải chăng đó cũng chính là nụ cười đầy ẩn ý của người vẽ nên nó chăng?
Tôi không có thẩm quyền được lấy lời khai mà chỉ đứng ngoài quan sát, cả quá trình đều giao cho công an địa phương. Qua lời khai thì vào lúc xảy ra án mạng tất cả mọi người trong gia đình đều đang ngủ, không ai có chứng cứ ngoại phạm cả chỉ có Sơn là có vì cậu ấy ngủ tại nhà tôi.
Sáng sớm bác làm vườn dậy sớm thấy cánh cổng dẫn ra cánh đồng bị mở toang nên đã báo cho tất cả mọi người dậy xem có mất gì không. Sau khi kiểm tra thấy không mất mát gì thì ông Hoàng để ý không thấy ông Văn nên hô hoán mọi người cùng đi tìm, họ đi ra cánh cổng bị mở toang đó khoảng 100 mét thì thấy ông Văn nằm bệt trên vũng đất người bê bết máu,sau đó An đến tìm Sơn và mọi người đến. Sau khi lấy khẩu cung mọi người xong, thiếu tá Trà căn dặn vụ án đang trong quá trình điều tra nên mọi người không nên rời khỏi nơi cư trú quá lâu và nếu phát hiện điểm gì nghi vấn thì phải báo lại cơ quan điều tra. Sau đó ông tiến hành lấy dấu vân tay và ADN từng người để đối chiếu với mẫu máu trên con dao. Tôi cũng không quên nhờ ông thiếu tá báo cho tôi kết quả khi khám nghiệm tử thi và xét nghiệm con dao khi đã hoàn tất nhưng tôi cũng đảm bảo với ông ta rằng con dao này chỉ thu được dấu vân tay rời rạc hoặc trùng lặp vì cán dao có nhiều họa tiết khắc nổi. Trước khi ra về ông Trà cũng không quên nói với tôi rằng không loại trừ khả năng nạn nhân chết do bị chó hoang tấn công vì chó hoang ở đây rất nhiều và ông còn nói nhỏ về con chó săn trong truyền thuyết.
Sau khi cảnh sát địa phương ra về, mọi người tập trung tại phòng khách. Tôi ngồi trên ghế đặc biệt chú ý đến người yêu của Kim An. Anh ta có dáng người to cao, áo vét đã được cởi ra để lộ bộ ngực rắn chắc bên trong chiếc áo sơ mi đen bó sát thân người, tay áo được xăn lên đến tận khủy tay. Cặp kính cận càng làn tăng lên vẻ tri thức, mái tóc bóng bẩy thì tăng thêm tính lãng tử. Thấy tôi có vẻ chú ý đến người này, Sơn giới thiệu rõ hơn.
-Đây là Liêm, bạn tôi, cảnh sát hình sự thành phố Hồ Chí Minh.
– Chào anh, tôi là Trường Phát. –Cậu ta nhanh nhạy đáp. –Đang công tác tại ban tuyên giáo trung ương thành phố Hồ Chí Minh. Sáng nay tôi đang công tác tại Lâm Đồng thì có nhận được tin buồn của gia đình do An gọi điện báo nên lặp tức lên đây ngay.
– Chào cậu, rất vui được làm quen. –Tôi giơ tay ra bắt tay cậu ta.
Sau đó tôi quay lại nhìn về phía Sơn, nhờ cậu ta giúp đỡ.
– Tôi có một số điều muốn hỏi, không biết cậu và gia đình có tiện giúp gì được không ạ.
– Được, cháu cứ nói nếu ta giúp ích được cho cháu để tìm ra kẻ thủ ác. –Ông Hoàng nhanh nhạy trả lời.
– Đầu tiên mọi người có nghi ngờ ai chưa ạ. –Tôi nói.
– Ta không thấy ai đáng nghi cả, chú ấy rất ít giao tiếp nên không gây thù chuốc oán gì nhiều. –Ông Hoàng nói.
Tôi thoáng thấy Sơn có điều boăn khoăn nên chưa hỏi câu tiếp theo mà chờ Sơn suy nghĩ. Sơn nhìn lên trần nhà trong giây lát rồi trả lời tôi.
– Tôi thấy có ba người khả nghi. Đầu tiên là tên điên đã x
