ịu, nhưng không có cảm giác tức giận phẫn nộ, cô ấy không xin tôi tha thứ, bởi vì, chúng tôi cũng không phải thiên sứ. Cô ấy chỉ biết tôi từng hâm mộ cô ấy, mà lại không biết tôi cũng từng điên cuồng ghen tị cô ấy.
Tôi cũng không nhịn được nghĩ, nếu không có Quan Hà, tôi và Trương Tuấn có phải sẽ không chia tay? Tôi không có đáp án, bởi vì nếu không có Quan Hà, tôi sẽ không là tôi bây giờ, tôi và Trương Tuấn có lẽ sẽ không ở cùng một chỗ.
Bố mẹ tôi đều xin nghỉ làm, họ quyết định đưa tôi và em gái về quê của mẹ, viếng mộ ông ngoại, cảm ơn ông đã phù hộ cho tôi thuận lợi thi đỗ vào đại học, lại cùng đi Bắc Kinh, đưa tôi nhập học kiêm du lịch.
Bố mẹ gọi tôi và em gái lại, nói là muốn họp gia đình, tôi buồn bực khó hiểu, chuyện lớn gần đây nhất chính là tôi sắp vào đại học, chuyện này có gì phải bàn bạc?
Bố nói với tôi và em gái: “Hai năm nay, bố mẹ luôn cố gắng dùng mọi quan hệ để được về Tây An, gần đây nhận được điện thoại của bạn học cũ, việc công tác của bố cơ bản đã được ổn định, là một đơn vị có phúc lợi và đãi ngộ cũng khá tốt, chức danh cho bố cũng rất tốt. Việc làm của mẹ các con có chút vấn đề, nhưng bố mẹ đã bàn với nhau, sợ nếu để lỡ mất cơ hội này, sẽ không tìm được đơn vị tốt như thế nữa, nên quyết định để bố về đó trước, đến lúc bố ổn định, lại đón mẹ các con đến, chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội.
Tôi và em gái hai mặt nhìn nhau, tin tức quá lớn, cũng quá bất ngờ, chúng tôi đều chưa chuẩn bị tư tưởng.
Mẹ nói: “Bố mẹ chưa nói với các con, là sợ chuyện không thành công, mà lại làm nhiễu loạn chuyện học tập của các con, Kì Kì phải đến Bắc Kinh học, việc này không có ảnh hưởng lớn với Kì Kì, mẹ và bố con chủ yếu lo lắng cho Ái Ái, sợ vì chuyện này mà ảnh hưởng đến việc học tập của Ái Ái. Sau khi bàn với nhau, quyết định để bố con đi trước, mẹ có thể ở cạnh giúp Ái Ái đi học, đến khi Ái Ái thi vào đại học, lại trở về Tây An, Tây An dù sao cũng là thành phố tỉnh lị, có rất nhiều trường đại học tốt, nếu Ái Ái có thể học ở đó, cũng rất tốt, Ái Ái, con nghĩ sao? Muốn ở lại học cấp Ba ở đây, hay muốn chuyển trường đến Tây An?”
(Em gái Kì Kì tên Viện Viện, Ái Ái chắc là tên khác mà bố mẹ gọi.)
Em gái do dự, mẹ còn nói: “Kì Kì từ nhỏ đã độc lập kiên cường, lại thông minh, bố mẹ không muốn hạn chế sự phát triển của con, mà Ái Ái lại trái ngược, hết ăn lại nằm, đầu óc không đủ cơ trí, có thói quen ỷ lại vào bố mẹ, bố mẹ muốn con học đại học ở Tây An, gần bên bố mẹ, có chuyện gì đều có thể tiện giúp đỡ.”
Bố mẹ và em gái tôi bàn bạc rất nhiều, học ở đây tốt, hay học ở Tây An tốt.
Tôi mỉm cười nghĩ, hóa ra đây là kết quả của thông minh, độc lập, kiên cường, không ai cảm thấy cần hỏi cảm thụ của bạn, cũng không ai cảm thấy cần quan tâm đến bạn, bởi vì bạn rất thông minh, rất độc lập, rất kiên cường. Tựa như một câu nói trong sách, khi một người con trai yêu một người con gái, sẽ cảm thấy cô ấy vừa nhỏ bé, yếu đuối vừa đáng thương, cần quan tâm đến mọi chuyện của cô ấy; khi không yêu một người con gái, liền cảm thấy cô ấy vừa thông minh vừa kiên cường, vốn không cần sự quan tâm của mình. Những lời này thật ra không chỉ áp dụng trong quan hệ tình cảm nam nữ, mà còn áp dụng cho tất cả quan hệ tình cảm khác.
Tôi bắt đầu sắp xếp lại những thứ của mình.
Bây giờ người tôi không muốn nhớ rõ nhất chính là Trương Tuấn và Tiểu Ba, vô cùng muốn quên đi tất cả những chuyện có liên quan đến họ, họ đã sớm rời đi, tôi cũng không cần phải nhớ mãi không quên. Có điều, để tôi ném hết tất cả mọi thứ có liên quan đến họ đi, tôi lại không đành lòng.
Tôi thu lại tất cả những gì có liên quan đến Trương Tuấn, quà anh tặng tôi, ảnh chụp vào ngày tốt nghiệp tiểu học, cất tất cả vào một lá thư da trâu lớn, lại bỏ vào hộp giấy, để tất cả những gì có liên quan đến Tiểu Ba, quả thông nhặt ở Vạn Lý Trường Thành, hòn đá nhặt ở Lao Sơn, tấm bản đồ trên tường, những bức vẽ hoa sen khi ở bên anh, băng đĩa của nhóm Tiểu Hổ anh tặng tôi, tất cả đều đặt vào hộp giấy, còn có những thứ Hiểu Phỉ đưa cho tôi, lá thư Quan Hà viết, cuốn sổ lưu niệm khi tốt nghiệp tiểu học
Tất cả những gì tôi muốn quên đi đều được cất vào trong hộp, cứ như làm vậy có thể đè nén tất cả năm tháng không thoải mái xuống dưới, không hề đau xót nữa.
Tôi đưa cái hộp ấy cho em gái: “Em có thể giúp chị giữ nó không? Nếu sau này chuyển nhà, chị không ở nhà, mấy thứ này sẽ nhờ em giúp chị chuyển đến Tây An.”
Em tôi nhìn cái hộp bị niêm phong dày đặc, những tờ giấy niêm phong chằng chịt, tờ nào cũng có chữ ký của tôi, nó không vui lắm: “Hừ! Nếu chị không tin em, sao lại đưa cho em giữ?”
“Em thích nghe trộm điện thoại của chị, nhìn lén chị, chị đưa cái này cho em giữ, không muốn em nhìn lén. Em có thể đồng ý không? Chị có thể tin em một lần không?”
Em tôi do dự một chút, nói: “Không xem thì không xem, chỉ là mấy quyển sách của chị thôi mà! Nhưng em phải có thù lao vì đã giữ cái này cho chị, sau khi chị đi làm, phải cho em tiền tiêu vặt.”
“Không thành vấn đề.”
Có tiền tài hứa hẹn, em gái tôi vô cùng nghiêm túc, cẩn thận để cái thùng xuống dưới gầm giường của mình.
Tôi nh