Tôi xoay đầu lại, hoàn toàn không để ý đến anh.
Anh tiếp tục ném đá, bọt nước không ngừng bắn lên tung tóe, tóc và cả người cũng ướt hết, tôi giận dỗi không thèm phản ứng, ngồi im không nhúc nhích nhìn xa xa.
Anh vừa ném hòn đá, vừa cợt nhả nói: “Rốt cuộc em có đi không? Nếu em không đi, anh cứ ném xuống đấy, đá ở đây vô cùng vô tận đó.”
Tôi vẫn ngồi như tảng đá, kiên quyết không để ý tới anh.
Đột nhiên, không thấy hòn đá nào bay tới, bọt nước trước mắt cũng chẳng còn, tiếng của anh cũng bay biến, không gian trở nên yên tĩnh đáng sợ, chỉ còn lại tiếng nước ào ào.
Tôi bắt đầu hoảng hốt, nhưng vẫn không chịu quay đầu.
Thời gian càng ngày càng dài, lòng tôi không chỉ có hoảng hốt nữa, mà còn có sợ hãi, anh còn ở đây không? Chẳng lẽ anh lại tức giận? Chẳng lẽ anh lại đi rồi?
Cuối cùng, tôi không nhịn được, quay đầu.
Hoàng hôn ngày hè đã sớm nhuộm đỏ cây cầu nhỏ, gió đêm thổi bay qua mọi vật, tay áo anh cũng đang bay bay, anh đứng dựa vào thành cầu. Tất cả đều đẹp như tranh, nhưng nụ cười giảo hoạt của anh thật không hòa hợp chút nào, vì quỷ kế của mình đã thực hiện được mà đắc ý: “Em vẫn quay đầu lại!”
Tôi tức giận đứng lên bước đi, anh vội vàng chạy xuống đuổi theo tôi: “Kì Kì, coi như anh sai rồi, anh muốn giải thích với em.”
“Ngày đó là anh không đúng, anh không nên ra tay đánh người.”
“Anh cam đoan sau này không can thiệp vào chuyện em kết giao bạn bè nữa, cũng cam đoan không đánh người nữa.”
Tôi không nói lời nào, vẫn bước nhanh chân. Anh muốn cầm túi sách giúp tôi, tôi cũng không chịu cho anh cầm.
“Kì Kì, em thật sự muốn vì Thẩm Viễn Triết mà chia tay với anh sao?”
Tôi đi chậm lại, anh tận dụng cơ hội, lập tức kéo được túi sách của tôi, tôi không từ chối nữa, để mặc anh cầm.
Anh yên lòng, vừa cười, vừa nói: “Buổi tối, anh chờ em ở đầu cầu, mấy giờ em ăn tối xong? Hay là em nói dối mẹ một chút, đừng ăn ở nhà, chúng mình đến chợ đêm ăn.”
Tôi không nói nên lời. Tôi không thể giống anh động thất thường, lúc chiến tranh lạnh, lúc lại hòa hảo, thần kinh của tôi đúng là không thể điều chỉnh được.
“Kì Kì, đừng giận nữa, anh đã nói là coi như anh sai rồi mà, em nói gì đi!”
“Em phải ăn cơm tối ở nhà, nhưng sẽ ăn ít, đối phó với bố mẹ xong sẽ ra ngoài.”
Anh cười, búng tay một cái: “Kì Kì của anh đúng là rất thông minh!”
Trong lúc nói cười, hai người lại làm hòa như lúc ban đầu, ngọt ngọt ngào ngào.
Tôi nghĩ đây chỉ là một tranh chấp nhỏ thôi, sau khi làm hòa, tất cả sẽ trôi qua, nhưng lại không hiểu rằng, từ đầu đến cuối anh luôn nói rằng “coi như anh đã sai”. Vì anh thích, vì anh sợ mất đi, nên tạm thời từ bỏ tự tôn, nhưng tự tôn của con trai như súng đã lên đạn, có lẽ sẽ bị áp lực bên ngoài tạm thời áp chế, nhưng chung quy cũng có một ngày bắn đạn ra, hơn nữa còn bắn mạnh hơn cả lúc trước.
Q.2 – Chương 15: Cuộc Thi Mẫu
Vì lớp 12 sẽ phân lớp học tốt và không tốt, mà tiêu chuẩn căn cứ chính là cuộc thi cuối kỳ, nên cuộc thi cuối kỳ hai lớp 11 rất quan trọng.
Trước đây các bài thi đều lấy thang điểm một trăm, nhưng bắt đầu từ bây giờ, lấy tiêu chuẩn thi vào đại học cao đẳng, thang điểm một trăm đã trở thành thang điểm một trăm năm mươi.
Để chúng tôi thích ứng với sự thay đổi đó, giáo viên cũng chuẩn bị sẵn sàng cho chúng tôi, nhà trường tổ chức một cuộc thi mẫu.
Thành tích của cuộc thi mẫu được công bố, tôi vẫn đứng thứ nhất, hai môn lý, hóa đạt điểm tối đa. Trương Tuấn đứng thứ hơn ba mươi trong khối, Quan Hà chỉ đứng thứ hơn năm mươi.
Thành tích học tập của tôi ngày càng tốt lên, Trương Tuấn không đề cập đến chuyện học tập trước mặt tôi, nhưng tôi cũng biết anh đang rất cố gắng. Cho dù bị ốm cũng không quên xem tiếng Anh, đôi khi đến nhà anh chơi, tôi thường thấy cả đống giấy nháp dày, ghi rất nhiều bài tập. Tôi rất hiểu sự buồn khổ khi mình vất vả chăm chỉ, mà lại không thu hoạch được thành công.
Tâm trạng của Trương Tuấn không tốt, tôi nghĩ cách làm anh vui vẻ, nhưng anh vẫn buồn bực không vui, ngày nào cũng buồn bã ỉu xìu, gần như hoàn toàn mất đi tự tin.
Cuối tuần, anh tới tìm tôi đi hát, tôi đề nghị hai người đến bờ sông tản bộ.
Lúc dạo quanh bờ sông, tôi bắt đầu kể với anh quá trình học tiếng Anh của mình, tôi mới nói hơn một nửa, anh đột nhiên không kiên nhẫn, tức giận, nhìn tôi nói: “Trong đầu em ngoài học tập ra, còn có gì nữa không?”
Tôi ngây người, lúc ấy vừa thấy ấm ức vừa thấy bực tức, tôi toàn tâm toàn ý muốn giúp anh, thậm chí chia sẻ khoảng thời gian thống khổ đã từng trải qua, vậy mà anh lại tức giận với tôi.
Tôi đè nén nỗi ấm ức, xoay người bước đi: “Tâm trạng anh không tốt, em đi trước.”
Anh bắt lấy tay tôi, bực tức và bất mãn lâu ngày làm anh không khống chế được cảm xúc: “Từ khi chúng ta ở bên nhau, em luôn tức giận, hơi một tí là không nói chuyện với anh, muốn chia tay với anh, dù có phải là anh sai hay không, anh đều phải nhận sai trước, em mới bằng lòng tiếp tục ở bên anh, nhiều khi anh không thể hiểu được, nếu em không thích anh, sao lại đồng ý ở cùng một chỗ với anh?”
“Sao em lại không thích anh?”
“Những nữ sinh khác đều hy vọng được ở bên bạn trai,