Polly po-cket
Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328994

Bình chọn: 8.5.00/10/899 lượt.

i tim anh nảy sinh sự tán thưởng lẫn thương xót.Một người phụ nữ vì sự nghiệp của anh mà nuốt giận, tự nguyện chịu thiệt. Không phải người phụ nữ bình thường nào cũng có thể lý trí và sáng suốt như vậy.Tất nhiên, khi đó cô còn chưa biết, đây là sự nghiệp của anh, cô làm tất cả vì anh.Lúc cõng Lâm Thiển đi trong khuôn viên rộng lớn, anh đã nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện qua điện thoại của cô. Không biết ai ở đầu dây bên kia nói: “Boss mới của em là con trai thứ hai của Chủ tịch tập đoàn Ái Đạt, là một quân nhân xuất ngũ tên Lệ Trí Thành.”Vào thời khắc đó, anh có cảm nhận rõ ràng, hô hấp của cô ngưng trệ, ngón tay đang đặt trên vai anh vô thức thu về. Anh hơi ngoảnh mặt, có thể nhìn thấy gương mặt đỏ ửng của cô, vẻ quẫn bách như chuẩn bị nghênh đón quân địch.Lệ Trí Thành lại dõi mắt về phía trước, khóe miệng nhếch lên.Anh thừa nhận, từ trước đến nay anh chưa từng nghĩ, vẻ mặt “dừng hình” của người phụ nữ lại khiến anh vui như vậy.Sau đó, tình trạng tương tự thường xuyên xảy ra.Tuy Lâm Thiển đã chấp nhận sự thật anh là Boss. Hễ mở miệng, cô đều gọi anh là “Boss”, “sếp”, nhưng anh không hiểu, tại sao người phụ nữ này lại khăng khăng nhận định, anh là người đàn ông ngốc nghếch vô tri.Trong cuộc họp lãnh đạo cấp cao, sợ anh không biết gì, cô đã phát biểu suy nghĩ của mình, không hề dè chừng anh.Dự án gặp trắc trở (thật ra nằm trong kế hoạch của anh), cô là người đầu tiên vào phòng làm việc, dù không nói gì nhưng khóe mắt cô tràn đầy sự xót thương và an ủi.Đúng vậy, là nỗi xót thương.Lệ Trí Thành chưa bao giờ nghĩ, sẽ có ngày anh nhận được ánh mắt đó của một người phụ nữ. Cô phải có một trái tim trong sáng và dịu dàng đến mức nào, mới trao cho người đàn ông ngoại đạo, yếu thế ở chốn thương trường ánh mắt đó?Cô ấy thích mình, anh nghĩ. Anh có thể cảm nhận được điều này, nên sau đó âm thầm nuôi dưỡng tình cảm.Lần đầu tiên Lệ Trí Thành phát giác dục vọng của bản thân đối với Lâm Thiển là hôm hai người đi ra ngoài, tới cửa hàng flagship của đối thủ cạnh tranh Tư Mỹ Kỳ, Trần Tranh cũng trùng hợp xuất hiện ở đó. Anh vô cùng bình thản, trong khi cô như con nhím xù lông chuẩn bị chiến đấu, lập tức kéo tay anh cúi người thấp xuống dưới.Lệ Trí Thành “bị ép” cúi xuống. Vào thời khắc đó, anh có thể cảm nhận thân thể mềm mại của người phụ nữ như có như không ở trong lòng anh. Trước mắt anh là cái cổ trắng ngần của Lâm Thiển, trong khi cách anh rất gần, thậm chí hơi thở phả vào làn da của cô. Anh âm thầm cúi đầu, lướt đôi môi qua nơi ấy.Cô hơi run rẩy, dường như cũng phát giác ra điều gì đó, hỏi anh: “Trần Tranh đã đi chưa?” NGOẠI TRUYỆN (4)Anh ngẩng đầu quan sát đối phương, đối phương đã biến mất từ bao giờ. Anh lại cúi đầu đáp khẽ: “Vẫn chưa.”Vành tai và cổ cô từ từ ửng hồng. Cô tiếp tục giữ nguyên tư thế bất động. Còn anh dán mắt vào làn da nõn nà của cô, lần đầu tiên trong đời hô hấp không bình ổn.***Dù là người sáng suốt đến mức nào, nhiều khi cũng phải chờ sự việc đã qua, quay đầu nhìn lại mới thông suốt vấn đề.Ví dụ, từ trước đến nay, Lâm Thiển luôn tự cho mình là người thông minh, tinh quái, vậy sao cô lại không nhìn ra sự khôn ngoan của anh, mà một lòng một dạ bảo vệ anh?Ví dụ, rõ ràng cô không thoải mái khi anh âm thầm áp sát, nhưng tại sao lúc đó cô vẫn giữ nguyên tư thế?Lại lấy ví dụ, trong lần gặp gỡ đầu tiên trên chuyến tàu hỏa, lúc khóe mắt anh liếc cô, cô cũng ngẩng đầu, như vô tình đưa mắt về phía anh…Đó là bởi vì trong lòng đã có đối phương. Cô không nhìn thấy trí tuệ và sự mạnh mẽ của anh, chỉ thấy anh cần được bảo vệ. Cô sợ anh chịu thiệt thòi, sợ anh thất bại, sợ anh không như ý. Bởi nếu thế, tình cảm của cô sẽ không thể cất cánh bay cao.Cảm xúc mờ ám, cố chấp và sôi sục này cuối cùng đã bùng phát trong một buổi tối không yên bình.Đó là buổi tối hôm “để mất” dự án Minh Thịnh, công nhân xảy ra “bạo động”, cô bị ăn một cái tát, bó gối ngồi ở ngoài ban công phòng bảo vệ. Tuy lúc đó cô rất ấm ức, dấu vết ngón tay trên mặt vẫn chưa tan biến, nhưng cô vẫn luôn miệng dặn anh tiếp theo nên làm thế nào.“Lệ tổng, tôi cho rằng, công việc quan trọng nhất của anh lúc này là gắn kết lòng người, đầu tiên cần bảo đảm người của Ái Đạt không giải tán, mới có tinh thần phát triển sự nghiệp.”“Chúng ta phải nghĩ cách để toàn thể nhân viên thấy được sự kiên trì của anh. Chúng ta có thể tổ chức vài hoạt động CEO cổ vũ nhân viên. Một khi cần thiết, chúng ta có thể tỏ ra cảm tính một chút, chắc chắn sẽ thu phục được lòng người…”Anh nhìn cô, trong lòng không ngừng trào dâng một tâm tình bén nhọn nào đó, giống lưỡi dao cắm vào tim gan của anh. Anh bắt gặp vẻ xót xa và kiên định trong mắt cô, bắt gặp hai bàn tay đặt trên đầu gối của cô đan vào nhau và siết chặt, tựa như thứ ở trong bàn tay cô không phải là không khí vô hình, mà là trái tim dần trở nên nóng bỏng của anh.Anh đột nhiên kéo cô lại gần, cúi đầu hôn cô. Trong ánh mắt kinh ngạc của Lâm Thiển, anh giữ chặt người cô, nụ hôn ngày càng sâu hơn.Chỉ như vậy mới khiến cô hiểu, anh đã rung động mất rồi.Chỉ như vậy mới khiến cô biết, tuy cô quyến rũ anh trước, nhưng một khi người đ