Ring ring
Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324832

Bình chọn: 7.00/10/483 lượt.

sút tinh thần thôi. Trong khoảng thời gian này, cô chính mắt nhìn thấy quá trình gian nan của Lam Thành từ vị trí “chú Lam” mà hoán chuyển thành “ba ba”, thậm chí còn mang theo chút hèn mọn, càng ngày anh cùng Trạm Trạm càng ở chung nhiều, càng ngày mặt yếu ớt của anh cùng càng dễ dàng biểu hiện ra ngoài, Đông Hiểu Hi có cảm giác, anh ngay cả che dấu cũng không buồn che dấu nữa, hoặc là đã không thể che dấu nữa rồi.

Cô bước vòng qua bàn, vỗ vỗ vai Hạng Hàn, không thấy có phản ứng gì. Người này trước khi say thì nói cực kì nhiều, khi say rượu rồi thì hạnh kiểm lại tốt kinh người thế này, một động tĩnh cũng không. Đông Hiểu Hi gọi điện ột đồng nghiệp nam ở tòa soạn báo, cô không kịp lo lắng xem mình có làm phiền người ta không nữa, dù sao thì đối mặt với Hạng Hàn say như vậy cô cũng bó tay. Hai người là cộng sự cũng được một thời gian, thậm chí ở một số phương diện trong công việc còn có chút ăn ý với nhau, anh ta cũng coi như là người đàn ông mà Đông Hiểu Hi kết giao nhiều nhất ngoại trừ Lam Thành, đối với anh, cô không cảm thấy có gì quá phiền phức, nhưng cũng không phải có hảo cảm đặc biệt, chỉ là bình thường mà thôi. Ngẫu nhiên, bọn họ cũng coi như một đôi bạn chơi thân đi. Có một khoảng thời gian, ở tòa soạn cũng truyền ra một ít lời đồn về hai người bọn họ, cô vốn vẫn cảm thấy không thẹn với lương tâm mình nên cũng chẳng để tâm đến nhiều. Hôm nay, Lam Thành ở trước mặt cô đã ghen không thèm che dấu, cô cảm thấy mình vẫn có tự do giao tiếp với người khác giới chứ, nếu Lam Thành đối với cô ngay cả điểm tín nhiệm ấy cũng không có, thì thật uổng phí nhiều năm như vậy, cô một mình nuôi con, vì anh mà chờ đợi.

—–

Đưa Hạng Hàn về nhà xong, Đông Hiểu Hi trở lại nhà cha mẹ thì đã mười một rưỡi đêm rồi, nhưng làm người ta bất ngờ nhất là xe Lam Thành lại đỗ ở dưới lầu, trong xe tối đen như mực. Cô cẩn thận bước đến gần vỗ vỗ cửa kính xe, không thấy có động tĩnh gì. Lại dùng sức, vỗ mạnh tiếp, một hồi chuông báo động vang lên trong không gian im lặng, lúc này cô mới xác định trong xe không có người. Đông Hiểu Hi lại ngẩng đầu lên nhìn cửa sổ nhà mình, bên trong đèn đuốc vẫn sáng ngời, trong lòng chợt có chút rung động.

Nhẹ nhàng bước lên lầu, cô tự mình lấy chìa khóa mở cửa, quả nhiên từ phòng khách bay ra mùi rượu và mùi thức ăn, đồng thời là tiếng ba cô đang nói.

“Thành tử, ta vốn không phải ủng hộ chuyện uống bia rượu quá nhiều, nhưng hôm nay thật sự cao hứng. Ta đối với con không có yêu cầu gì khác, chỉ cần đối xử với con gái và cháu ngoại ta thật tốt là được. Tiền đồ lớn nhất đối với một người đàn ông chính là, thà để bản thân mình cực khổ đến chết, cũng muốn làm cho vợ con mình hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp nhất có thể. Cái tốt đẹp nhất này không nhất định phải là vinh hoa phú quý, mà chính là phấn khởi, hạnh phúc, thư thái …… Đừng làm cho con gái yêu của ta phải khóc nữa, nghe không?”

“Ba, con đã biết.”

“Biết cái rắm ấy, đã trễ thế này rồi còn để cho vợ mình ra ngoài tăng ca, vì người đàn ông khác mà bán mạng, cậu vẫn còn là đàn ông sao?”

Đông Hiểu Hi không hiểu sao lại cảm thấy lời nói này của ba như là đã quyết định rồi, hai người hẳn là đã uống không ít. Cô cười cười đi vào phòng, vừa vặn nhìn thấy Lam Thành đứng lên, nghiêm trang nói với ba cô: “Ba, con bây giờ phải đi đón tiểu Hi, đón không được, con cũng không làm đàn ông nữa.”

“Phốc……” Đông Hiểu Hi nhịn không được mà bật cười, đây mà là Lam tổng ương ngạnh, đường hoàng thường ngày sao, rõ ràng là đứa nhỏ bốc đồng ở trước mặt người trên thì đúng hơn. Cô cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Lam Thành ở trước mặt ba mình mà thả lỏng như thế.

Ánh sáng từ bóng đèn chiếu lên khuôn mặt Lam Thành, vẫn là bình tĩnh như nước, chỉ có cặp mắt như đang phủ lớp sương mù mỏng manh kia là cho thấy anh đã uống không ít rượu. Không biết là do tác dụng của cồn, hay là vì bây giờ cô đang đứng trước mặt anh, mà khuôn mặt Lam Thành lại dần dần lộ ra vẻ ôn nhu trìu mến, làm cho Đông Hiểu Hi xấu hổ vô cùng. Ở trước mặt ba cô thế này mà anh lại lộ liễu nhìn cô không chớp mắt như vậy.

Cô thoáng cúi đầu, so với khi mới bước vào cửa thì lại càng bình tĩnh thêm, hỏi: “Trạm Trạm đâu rồi?”

“Ngủ.” Lam Thành vẫn ngây ngốc nhìn cô, bàn tay chỉ chỉ vào phòng ngủ, trên môi bất giác nở nụ cười.

“Uống ít thôi.” Cô tiện tay để túi xách xuống sô pha, vô cùng tiêu sái đi đến bên cạnh Lam Thành ngửi ngửi một chút. Có lẽ là rượu nồng mà tình cũng nồng, hai người họ bất kể là đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà giờ phút này đây, một động tác tùy ý tự nhiên cũng khiến cho họ không còn ghi hận trong lòng. Lam Thành thậm chí xem nhẹ chuyện khi người phụ nữ này đòi đi tăng ca, chính anh đã điên cuồng ghen tuông thế nào. Giờ đây, chỉ cảm thấy mình đã có chút say, không rõ là vì uống rượu hay là vì hương thơm từ trên người cô truyền đến nữa? Anh mỉm cười, ngoan ngoãn buông chén rượu trên tay, lại rước lấy sự bất mãn của Đông Vạn Lương.

“Nha đầu, con từ lúc vào nhà đến bây giờ, không có một câu là quan tâm đến ba của con.”

“……”

Hai người không nói gì chỉ cười cười, lại nghe Đông Vạn Lương uy nghiêm