XtGem Forum catalog
Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng, Lại Yêu Em

Tác giả: Nhung Vũ Nhi Q

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325460

Bình chọn: 9.5.00/10/546 lượt.

ng lòng cô đã phủ nhận hành vi bên ngoài kia của anh ấy rồi, chỉ là tạm thời cô còn chưa chấp nhận được hình ảnh kia, nếu cô đủ yêu anh ấy thì tin tưởng rằng hình ảnh kia dần dần sẽ phai nhạt đi mà thôi. Mặt khác tôi cho rằng chồng cô là nhận lầm người, ở tình huống sốt ê man đến 40 độ kia, đột nhiên bị người khác giới kích thích thì người đầu tiên anh ta nghĩ đến thường là người trước khi anh ta mê man đã chăm sóc bên người anh ấy.”

Đông Hiểu Hi nhìn chằm chằm màn hình máy tính có chút không biết làm sao, lại đột nhiên nghe được có người gọi cô: “Hiểu Hi, xảy ra chuyện rồi. Công trường của tập đoàn Lam Long có một hộ bị cưỡng chế, buổi tối bệnh tim bị tái phát, lại vì bị cưỡng chế cắt nước cắt điện, nên không uống thuốc đúng lúc mà tử vong….”

“…….”

“Hiện tại các phóng viên đều tập trung hết ở bệnh viện để chuẩn bị phỏng vấn người nhà đương sự và người phụ trách bên tập đoàn Lam Long, tổng tài vừa chỉ thị muốn chúng ta phái người đi một chuyến, em chuẩn bị đi cùng chị đi.”

……

Đông Hiểu Hi dọc đường đi vẫn còn lo lắng cho Lam Thành có bị áp lực từ dư luận khiển trách hay không, nhưng khi cô cùng Trương tỷ chạy đến hiện trường nhìn thấy người phụ trách của tập đoàn Lam Long xử lí việc này, đối mặt với người nhà bệnh nhân đang đau xót muốn chết mà không hề áy náy hay bi thương, đều là bộ dạng bình tĩnh thản nhiên như giải quyết công việc chung. Như thể một mạng người đối với bọn họ chẳng khác gì con kiến, căn bản không thể khơi dậy trong lòng bọn họ sự coi trọng chân thành. Đông Hiểu Hi trong lòng nghĩ vậy nên vô cùng bi phẫn.

Đúng lúc này Lam Thành cùng vài vị phó tổng bị phóng viên bu quanh cũng đang đi tới, vài nhân viên bảo vệ cản ở xung quanh yêu cầu các phóng viên giữ khoảng cách nhất định với Lam tổng. Lam Thành một thân tây trang tối màu, khuôn mặt vẫn nhất quán không kiêu căng, không siểm nịnh, cũng không hề sợ hãi. Nhìn vẻ mặt thản nhiên trước thông tin về xí nghiệp, có thể nghĩ dư luận đã phát triển theo xu hướng ý muốn của anh. Âm thanh Đông Hiểu Hi nghe được nhiều nhất chính là, đối với việc ngoài ý muốn lần này tập đoàn rất quan tâm coi trọng, đã tận tình đến thăm hỏi người nhà người chết, hơn nữa sẽ đáp ứng tất cả các điều kiện người nhà người đã mất đưa ra, là xí nghiệp đầu não trong các xí nghiệp điền sản, hành động xử lí này của Lam Long tập đoàn hiển nhiên là được đề xướng, đáng để các tập đoàn trong ngành học tập.

Rõ ràng là một mạng người, lại được người ta ca tụng thành thơ, không ai vì người chết mà bất bình. Đông Hiểu Hi đột nhiên chen vào đám người, lớn tiếng mang theo một cỗ chính nghĩa mà hỏi: “Xin hỏi Lam tổng, đối với bốn chữ tôn trọng sinh mệnh này, ngài cảm thấy thế nào? Là người đứng đầu tập đoàn Lam Long, ngài thực thi cắt điện cắt nước gây nên nguy hại đối với tính mệnh người khác, sự việc xảy ra như thế chẳng lẽ ngài không tự tiếp thu, khả năng còn muốn trốn tránh trách nhiệm hay sao?”

Có lẽ là người đầu tiên nói lên lời phản đối, khiến hết thảy xung quanh đều im lặng, Lam Thành dừng bước chân lại, hơi trấn định một chút mới xoay người lại. Anh nhìn Đông Hiểu Hi, bộ dạng tao nhã sửa sang lại cà vạt một chút, sắc mặt trầm ổn, đến những người quen thuộc cũng không nhìn ra, trong mắt anh hiện lên một tia bi thương vì bị người yêu thương của mình bán đứng.

Chương 39: Đều là do bất đắc dĩ

Lam Thành không trả lời chất vấn của Đông Hiểu Hi, mà dùng một loại biểu hiện không chút nào che dấu sự ôn nhu, gần như là sủng nịnh nhìn cô, dường như muốn nói, ngoan, đừng náo loạn. Thật ra trong lòng anh thật sự không hề để ý, anh càng nguyện ý xem như cô đang buồn bực anh như trẻ nhỏ giận lẫy, chứ không muốn thừa nhận trong thời điểm mấu này cô lại đem anh ra trước đầu sóng ngọn gió.

Nhưng giờ phút này Đông Hiểu Hi hoàn toàn không muốn bỏ qua cho Lam Thành, cô không thích anh luôn cao ngạo, luôn tự ình là kẻ hơn người. Vì thế ngay lúc Lam Thành xoay người chuẩn bị rời đi, cô lại bức bách truy vấn: “Lam tổng, ngài không tính cho dân chúng thành phố T một công đạo hợp lý sao? Sự trầm mặc của ngài, tôi có thể lý giải là ngài cảm thấy áy náy với người đã mất không? Hay là ngài căn bản trong lòng không hề có hai chữ áy nay này, ngài cảm thấy tiền bạc là có thể giải quyết mọi chuyện, trong đó bao gồm cả việc trấn an một sinh mệnh đã qua đời?”

Thân thể Lam Thành bị kiềm hãm, chậm rãi xoay người lại, mặt không chút thay đổi gằn từng chữ “Bởi vỉ tôn trọng hai chữ này, tôi mới không phát phiểu kết luận của ý kiến cá nhân trước công chúng. Phóng viên Đông, câu trả lời của tôi có làm cô vừa lòng?” Nói xong, anh lại mỉm cười với Đông Hiểu Hi, nhưng nụ cười này mang theo cảm giác xa cách, giao tiếp, hoàn toàn bất đồng với ánh mắt vừa rồi.

Đông Hiểu Hi nhất thời hoảng hốt, trước mắt ngoại trừ cái cằm trơn bóng tỏ vẻ kiêu ngạo, dường như không nhìn ra bất kỳ biểu tình nào của anh. Lúc cô còn đang muốn tìm hiểu thêm một chút thì chỉ còn lưu lại trước mắt một bóng dáng kiêu ngạo thẳng tắp …

Đông Hiểu Hi thẫn thờ đứng lại chỗ, lúc này người phụ trách xử lý việc này của tập đoàn Lam Long cùng h