bò bít tết.”
“Vậy sao? Trạm Trạm thích ăn sao?”
“Thích. Ngày mai bảo mẹ cũng mang chú Lam cùng đi ăn.”
Chỉ là thịt bò bít tết mà thằng nhóc thích ăn thôi, đã khiến nó thỏa mãn cực độ, thậm chí còn không quên chia sẻ khoái hoạt này cùng chú Lam của nó. Lam Thành đột nhiên cảm thấy vô cùng chua xót, rốt cục cũng hiểu được kiêu ngạo của mình lúc trước đối với Đông Hiểu Hi mà nói là tàn nhẫn như thế nào. Cũng bởi vì bản thân thất trách, khiến đứa nhỏ năm năm nay phải lớn lên mà thiếu thốn tình thương của cha, mà chính mình ban đầu lại còn cho rằng đó là con của cô cùng người đàn ông khác…… Lam Thành suy nghĩ một lúc lâu, áy náy một lúc lâu, mãi cho đến khi Trạm Trạm trong điện thoại liên tục gọi chú Lam, chú Lam thì mới tỉnh lại, thong thả hỏi: “Tiểu bảo bối, mẹ con đâu? Để mẹ nghe điện thoại được không?”
“Được. Chú Lam ngủ ngon. Còn có, chú phải nhớ nha, ngày mai đến nhà trẻ đón Trạm Trạm, sau đó để ẹ đưa chúng ta đi ăn thịt bò bít tết.”
“Được. Một lời đã định.”
Lam Thành đáp ứng, đại khái qua hai phút dây dưa, mới nghe thấy đầu bên kia truyền đến giọng nói của Đông Hiểu Hi. Sau tiếng “alo”, hai người đều lâm vào trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cô mới hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi, anh đã đem bánh bao em làm ăn hết.”
“Mấy cái đó đều đã để ra ngoài biết bao lâu, đều đã biến vị rồi, anh còn ăn.”
“Không có, rất ngon…..” Lam Thành nói xong ủy khuất cùng áy náy mà khóc, rốt cục anh cũng không chống đỡ nổi nữa, hoặc có thể nói là ở trước mặt Đông Hiểu Hi anh cũng không cần mặt mũi, tôn nghiêm đàn ông nữa.
Điện thoại bên kia yên lặng hồi lâu, người đàn ông nghẹn ngào thấp giọng khóc khiến Đông Hiểu Hi đau lòng vô cùng. Trong trí nhớ của cô, Lam Thành trước đây không phải như vậy, cô thậm chí chưa từng thấy anh rơi một giọt nước mắt. Nhưng lần này trở lại thành phố T, anh lại vài lần không chút phòng bị, ở trước mặt cô mà khóc. Xem ra, không có ai là có thể luôn luôn kiên cường.
“Tiểu Hi, em tin tưởng anh đi, anh không chạm vào cô ấy, mấy năm nay một lần cũng không……”
“Vậy vì cái gì anh lại điều cô ấy đến Hải Nam? Vì cái gì mà hôm trước anh một mình đến sân bay đón cô ấy, còn cảnh cáo cô ấy không được tìm em, chẳng lẽ không phải bởi vì mấy năm qua hai người đã phát sinh cái gì, nên thấy chột dạ sao?” Đông Hiểu Hi nhịn không được nói ra hoài nghi trong lòng mình. Có lẽ không phải là cô không tin Lam Thành mà chính là muốn có một cái đáp án xác thực.
“Anh không hề đi đón cô ấy, hôm trước anh đưa khách hàng ra sân bay thì trùng hợp gặp cô ấy. Về phần anh đưa cô ấy đến Hải Nam thì quả thật có chút tư tâm, từ sau khi biết cô ấy thích mình, anh luôn cảm thấy bất an. Cô ấy không giống em, sẽ làm sự việc trở lên phức tạp……”
Có lẽ anh đang muốn biểu đạt rằng Hạ Tuyết là người phụ nữ có tâm cơ. Nhưng Đông Hiểu Hi hiểu anh, Lam Thành là người chưa bao giờ nói xấu phụ nữ, mặc kệ người ta đáng giận bao nhiêu, anh vẫn luôn tôn trọng hết mức có thể. Nhưng loại tôn trọng này cũng có giới hạn của nó, không có nghĩa là anh không biết dùng hành động để cảnh cáo người phụ nữ kia, hơn nữa giờ đây, hẳn là anh vô cùng hận Hạ Tuyết. Nghĩ vậy, Đông Hiểu Hi nói: “Anh đã nói hai người không có chuyện gì, anh cũng không yêu cô ấy thì đừng làm cô ấy khó xử nữa đi…”
“……..”
“Không phải là em nói thay cô ấy, kì thật trong lúc ấy em cũng không còn có khả năng làm bạn với cô ấy nữa rồi. Em chỉ muốn là, nếu đã không thương thì cũng không nên dây dưa thêm nữa….”
Lam Thành vừa muốn nói cái gì thì đối phương đã ngắt điện thoại. Có lẽ Đông Hiểu Hi muốn ám chỉ với anh, nếu đã quyết định buông tay, thì sẽ không dây dưa nữa. Anh nghĩ vậy.
——
Buổi chiều hôm sau, làm hết công việc, Đông Hiểu Hi thấy còn hơi sớm để đến nhà trẻ đón con, liền nhàm chán mở diễn đàn Thiên Nhai ra. Bình thường, cô chẳng bao giờ vào đó, công lực của diễn đàn bát quái chính là giải trí mà thôi. Hôm nay không biết ma xui quỉ khiến thế nào mà cô lại post lên một chủ đề, đem chuyện tình chiều hôm đó miêu tả một chút, dĩ nhiên là có những chỗ che dấu rồi, chính cô cũng không nói rõ là muốn người khác giúp đỡ, mà có lẽ là đơn thuần muốn phát tiết một chút thì đúng hơn.
Không nghĩ đến hiệu suất của diễn đàn Thiên Nhai này lại lớn đến vậy, bài viết của cô đăng lên một lúc đã có hơn trăm phản hồi, đại bộ phận mọi người đều đối với người đàn ông kể trên tỏ vẻ bất mãn cùng khinh thường, thậm chí còn dõng dạc tiến hành một hồi thuyết giáo, phê phán, nhưng họ cũng không thể không thừa nhận đó là hiện tượng phổ biến bây giờ, nói một người đàn ông có phụ nữ ngồi trong lòng mà tâm không loạn thì không còn tồn tại nữa rồi, thậm chí còn có người chúc mừng cô đã về sớm, hai người kia còn chưa kịp đem một hồi hương diễm kia trình diễn một lần, cũng có người phê bình cô nói, đàn ông không phải mang ra để khảo nghiệm, phụ nữ thông minh phải biết kéo đàn ông ra khỏi cám dỗ, mê hoặc.
Đầu óc Đông Hiểu Hi sắp hỏng bét đến nơi, cô chợt hối hận không nên khi tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể thử, ngay khi cô còn đang muốn nhìn lại diễn đàn một chút, lại nhìn thấy một câu phản hồi: “Kì thật tro