p cô nhặt mấy thứ kia, vội vàng bỏ lại một câu: “Đặt ở trên bàn làm việc, tôi trở về sẽ xem sau.”
“Lam tổng, lái xe hiện không ở đây, anh uống rượu lái xe rất nguy hiểm.”
Văn phòng đã im lặng rồi, Trương Khiết nhìn theo hướng bóng người kia vừa biến mất mà ngẩn cả người.
…….
Ban đêm, trên đường phố dòng xe cộ vẫn lưu chuyển không ngừng. Lại một cái đèn đỏ, Lam Thành nóng vội đập mạnh tay lái, còi xe chợt vang lên inh ỏi. Anh đành dừng xe cùng dòng người chờ đợi, trong lòng đầy bất an, nghĩ đến cô gái nhỏ bé kia vừa mới trong điện thoại hỏi mình: “Lam Thành, anh đang ở đâu?” Giọng nói ấy, ngữ khí ấy đều khiến tâm can anh nóng chảy. Nhiều năm như vậy, có phải cô đã từng hỏi anh vô số lần hay không? Nhưng là năm năm nay, anh lại bất lực, đến một lần cũng không nghe được, một lần cũng chưa từng xuất hiện trước mặt cô mà an ủi, giúp đỡ cô.
Anh thật không biết là nên hận chính mình hay là nên hận cô ngốc nghếch.
Thật vất vả mới chạy được đến khu chung cư quen thuộc kia, Lam Thành lấy điện thoại ra gọi cô.
“Anh đi lên hay là em xuống đây?”
“Chờ em.”
Lam Thành nhìn cửa khu nhà, nghĩ đoạn hội thoại này quả là đơn giản không thể đơn giản hơn được nữa. Một lát sau, cửa mở ra, Đông Hiểu Hi bước thẳng đến chỗ chiếc xe.
Đợi cô đi đến gần, anh đột nhiên nhoài mình sang mở cửa xe, vội kéo cô vào…..
“Ối ….” Đông Hiểu Hi mới kêu lên một tiếng, miệng đã bị hai phiến môi kia ép lên.
Không biết qua bao lâu, trời đất đảo lộn, hô hấp nóng rực bao phủ khắp khuôn mặt cô, không cho cô cơ hội từ chối. Có lẽ chính bản thân cô cũng vô lực giãy dụa, phản kháng, chỉ có thể mặc ôi anh gắn bó lưu luyến không rời, mặc cho đầu ngón tay anh thâm nhập vào trong vạt áo.
Vòng ôm của anh có chút nóng lên, một luồng khí nóng chợt tràn vào ngực cô, tia đau đớn cùng khoái cảm kia dần khuếch tán khắp thân thể. Anh uống rượu, hương thơm nơi cổ họng cũng khiến cô lâng lâng, say mê……
Giờ phút này, Lam Thành bất chấp tư thế người phụ nữ trong lòng mình có khó chịu hay không, lực đạo càng lúc càng gia tăng, nụ hôn cũng càng thêm mạnh mẽ, tựa như muốn ôm cô cùng ngã vào thâm cốc……….
Rốt cục anh cũng ôm được cô, đợi chờ cũng đã năm năm rồi……
Một lát sau, Lam Thành rốt cục buông tha đôi môi cô, nụ hôn trượt dọc xuống chiếc cổ trắng xinh, dọc theo xương quai xanh xâm nhập, miệng thì thào nói: “Lam Thành không bao giờ kiêu ngạo nữa, hắn đã biết mình sai rồi………” Nói xong, anh lại kéo đầu cô tựa lên vai mình, bàn tay to lớn ôm lấy thân hình nhỏ bé yếu ớt của cô.
Đông Hiểu Hi chôn mặt trên vai anh, vô lực lặp lại ba chữ: “Em hận anh, em hận anh…….”
“Cứ hận đi, nhưng hãy để anh ở bên cạnh em, tùy ý em tra tấn thế nào cũng được.”
Nước mắt cô dần dần làm ướt đẫm vạt áo sơ mi của anh. Thân thể anh vốn dĩ toát mồ hôi, nhưng vẫn là hương vị tươi mát vốn có, cô hít vào một hơi thật sâu cảm thấy như thế nào cũng không đủ. Đột nhiên bỗng nhớ tới cái gì, cô vội vàng trách cứ: “Anh uống rượu, đã vậy buổi tối còn lái xe?”
“Về sau sẽ không, em mất hứng chuyện gì anh tuyệt đối sẽ không làm.” Lam Thành nói xong, lại chồm lên hôn cô, trong nháy mắt ấy, anh bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé bối rối chụp lên cửa kính xe, cho dù là ban đêm, cũng có thể nhìn thấy cặp mắt đen láy lóe sáng kia.
Lam Thành bỗng sững sờ bất động, mơ hồ cảm thấy trong lòng hiện lên một dự cảm rất xấu.
Lúc này, Đông Hiểu Hi cũng kì lạ nhìn theo ánh mắt anh, nhìn ra phía ngoài cửa xe….
“Trạm Trạm?” Cô bật thốt lên kêu.
Đúng lúc cô muốn mở cửa xe thì Lam Thành vội vàng ngăn lại, chính mình mở cửa bước xuống, từng bước từng bước đi đến trước mặt Trạm Trạm.
Thằng nhỏ mặc bộ áo ngủ mềm mại màu lam, chân đi đôi giày nhỏ, anh nghe rõ ràng đứa nhỏ bối rối gọi mẹ.
Suy nghĩ rối loạn.
Anh nhắm mắt trấn tĩnh, vươn tay ôm thằng bé cách cửa xe một chút, nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ, chú sẽ giúp con mở cửa xe.”
Đông Hiểu Hi cũng không kịp nhìn Lam Thành, từ trên xe nhảy xuống liền lao đến ôm lấy Trạm Trạm, ôn nhu hỏi: “Làm sao lại chạy loạn xuống đây vậy? Không phải là nói rất tốt, Trạm Trạm tự mình ngồi xem hoạt hình một chút, mẹ đi một lát sẽ trở về sao?”
“Mẹ, con sợ.” Hai bàn tay nhỏ bé của Trạm Trạm gắt gao ôm lấy cổ Đông Hiểu Hi, cúi đầu phát ra tiếng khóc.
Thằng nhóc bị sợ hãi.
Lam Thành không biết nên làm thế nào cho đúng nữa, anh lần đầu tiên đối mặt với chuyện gì mà thúc thủ vô sách (bó tay không có biện pháp) thế này. Muốn an ủi hai mẹ con cô, vì thế anh ngây ngốc nâng tay lên vuốt ve đầu thằng bé, lại bị thằng nhóc né tránh.
Bàn tay lại chậm rãi thu về.
Đông Hiểu Hi nhìn anh một cái, ôn nhu nói: “Anh đi về trước đi, mọi thứ đợi đến mai rồi nói sau.”
Lam Thành gật gật đầu, nhìn hai mẹ con cô biết mất sau cánh cửa, thân thể từ từ tựa vào cửa xe.
Anh cho đến bây giờ cũng chưa từng có cảm giác vô lực đến thế.
Chương 25: Trốn tránh thừa nhận
Cuối cùng Hầu Tử đã nhận được điện thoại của Lam Thành sau khi anh ta mất tích hai ngày từ đêm đó.
Anh vội vàng đi đến đồn cảnh sát, gặp Lam tổng đại nhân đứng bên cửa sổ ngoài hành lang hút thuốc. Bụi bặm cùng sương khói trong đêm bao phủ lên th
