quần áo, đi ra ngoài, một bên nói với Đông Hiểu Hi, “Đi, em đưa em về nhà.”
…
Lam Thành lái xe vững vàng, tốc độ của xe có chút nhanh. Đông Hiểu Hi biết anh đang có việc gấp, vội vàng nói: “Em có thể tự mình về, có thể còn phải quay lại tòa soạn nữa …”
“Anh và Hạng tổng có nói chuyện qua, sau khi tổng hợp tư liệu về anh em sẽ quay lại tòa soạn. Buổi sáng cuối tuần, em cứ tới văn phòng anh vào lúc mười giờ là được. Không đến mức anh vì em mà bỏ bê công việc.” Lam Thành nói xong, nhìn cô cười lớn, sau đó còn chân thành nói: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, mọi chuyện cứ giao cho anh xử lý, biết chưa?” Lời nói của anh rất nhẹ, tựa như mảnh lông mao nhẹ nhàng trôi qua lòng Đông Hiểu Hi, cô cảm giác mình có chút say …
Cô biết ý của Lam Thành, muốn cô đừng để ý tới lời nói của Hầu Tử. Kỳ thật. Ngay thời điểm anh cười với cô, lòng cô đã thoải mái trở lại rồi, Lam Thành muôn có loại ma lực này, khiến cho phụ nữ bên cạnh anh luôn nguyện ý tin tưởng anh, thậm chí ỷ lại vào anh. Cô không tự giác nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng của Lam Thành, có cảm giác sạch sẽ, làn da trắng dễ chịu tản ra sự gợi cảm, khiến cô có chút thất thần …
“Anh cũng muốn tranh thủ thời gian, em nên học lái xe đi.”
“Sao cơ?” Đông Hiểu Hi khó hiểu nhìn anh.
Lam Thành cũng không quay đầu, tiếp tục nói: “Em đi làm tới tòa soạn khoảng cách cũng không gần, mỗi ngày đều mất gần một giờ đi lại, có phương tiệng riêng thì tốt hơn.”
Điều này cũng đúng, Đông Hiểu Hi tưởng rằng mình sẽ không vượt qua nổi tình cảnh khó khăn này, mỗi ngày đều đưa đón Trạm Trạm nên rất mệt mỏi, hơn nữa mỗi buổi sáng sớm, phải đánh thức con dậy khi còn rất sớm khiến cô rất không đành lòng. Nhưng với tiền lương và cách chi tiêu của cô hiện giờ, muốn mua xe chắc không thể.
“Sẽ nghĩ thêm, trước hết em phải làm tốt công tác của mình, chuyện khác nói sau.”
“Em không nhất thiết phải tự mình thu thập tư liệu, anh sẽ tìm người viết giúp em.” Lam Thành nói xong, nhìn ngoái lại phía sau, cười nói với Trương Khiết ngồi ở phía sau: “Cô hành văn cũng không tệ đúng không?”
Trương Khiết đối với lời của Lâm tổng lập tức hiểu rõ, cười trả lời: “Nếu là chuyện của Lam tổng, cho dù hành văn không tốt cũng phải thử xem.”
“Sao có thể được.” Đông Hiểu Hi vội vàng ngăn lại.
“Sao lại không được, cái này gọi là an bài thời gian hợp lí.” Lam Thành không cho là đúng.
“Sao có thể hợp lý, nếu anh xây nhà, em chỉ có thể tham gia vào như hạt cát trộn trong vữa, anh cảm thấy hợp lý sao?”
“Đương nhiên, đó là bê tông, nhà sẽ càng rắn chắc.”
“Thật là.”
Đông Hiểu Hi cùng Lam Thành cùng nhau mỉm cười. Nụ cười này tựa như cơn mưa mùa xuân, nhất thời hóa giải sự lạnh lẽo nhiều năm qua. Cô đem khuôn mặt hơi phiếm hồng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thành phố quen thuộc ngoài kia làm cho người ta có cảm giác đã trở về nhà, loại cảm giác an tâm này không thể dùng lời mà miêu tả được.
Xe đến gần nhà trẻ Ánh mặt trời, Đông Hiểu Hi vội vàng kêu Lam Thành dừng xe.
Lam Thành do dự, đem xe dừng lại bên lề dường, nghiêng người thoái dây an toàn cho cô, hỏi: “Sao lại xuống xe, còn cách nhà khá xa mà.”
“Em, em đi mua đồ ăn.”
“Nhà không gần chợ sao?”
Lam Thành nói vừa hết, Đông Hiểu Hi cũng đã xuống xe, cô nghĩ nếu cứ cùng anh tiếp xúc gần gũi như vậy, tiếp tục ngửi thấy hơi thở dễ chịu mà mùi hương từ thân thể anh, chính cô sẽ lại để lạc mất mình.
Lam Thành nhìn người phụ nữ lo lắng bồn chồn trước mắt, nhợt nhạt nở nụ cười, chiếc xe màu đen trở lại công việc, quay tay lái liền xông ra đường. Đứng tại chỗ, Đông Hiểu Hi có chút lo lắng, tên hỗn đãn này nhìn tư thái nhã nhặn, thế nhưng lái xe lại không văn minh tí nào.
…
“Mẹ, hôm nay sao lại đón Trạm Trạm sớm vậy?”
“Không được sao?”
“Được ạ, mẹ là tốt nhất.”
Nắm bàn tay nhỏ bé của con, Đông Hiểu Hi vô cùng thoải mái. Cô một bên nghe Trạm Trạm líu lo mấy câu tiếng Anh đơn giản vừa mới học được, vừa nghĩ tới hình ảnh Lam Thành ôn nhu cười, cũng nắm tay con trai bước đi, hai cha con thân thiết đi bên cạnh nhau, anh cũng nhẹ nhàng mà sữa cho con những khẩu ngữ phát âm sai/
“I see. ”
“I quit!”
“Let go!”
“Me too.”
“My god.”
“No way.”
“Bảo bối, sao lại thích học tiếng Anh như vậy?”
“Bởi vì khi lớn lên, con muốn tới nước Mỹ tìm ba.”
“…”
Đông Hiểu Hi gay gắt nắm chặt tay con, muốn nói điều gì đó. Đột nhiên, một chiếc xe thể thao của Pháp phóng qua sát bên người cô. Đông Hiểu Hi theo bản năng ôm chặt con, tim đập liên hồi. Mà chiếc xe kia đi qua một quãng, đột nhiên thả chậm tốc độ, chẫm rãi lui lại, dừng ở bên cạnh cô.
Một lát sau, cửa xe mở ra, bên trong là một người phụ nữ còn khá trẻ, bên cạnh còn có một cậu bé, so với Trạm Trạm hình như lớn hơn một chút.
Đông Hiểu Hi cảm thấy người phụ nữ này có chút quen mắt, hình như là đã gặp ở đâu nhưng nhất thời không nghĩ ra. Đang do dự thì cô nhìn Đông Hiểu Hi khoa trương cười, ngữ khí có phần khinh thường: “Chà, Đông phóng viên, thật không nghĩ cô đã có đứa con lớn như vậy? Sao, tự mình đến đón con à? Hạng Hàn sao lại không biết săn sóc thế này, anh ấy đối với con của mình luôn quan tâm chăm sóc, so với tôi là mẹ còn tốt h