muốn Bạch Thảo đoạt giải vô địch . Nhưng lúc này cô lại muốn Bách Thảo không thi đấu nữa .
Chân Bách Thảo …
Lần suýt ngã ở hiệp ba, có phải lại bị thương nữa không ?
Khoảnh khắc đó, cô đột nhiên hiểu thấu những lời của Nhược Bach, đột nhiên hiểu ra tại sao Nhược Bạch lại kiên quyết ngăn cản không cho Bách Thảo đi đấu . So với sức khỏe thì việc Bách Thảo đoạt được chức vô địch hay không có gì quan trọng ?
Hơn nữa, trận gặp Đình Nghi sắp diễn ra, chắc chắn sẽ là một trận ác chiến.
bách thảo…
Bách Thảo sẽ đánh thế nào, liệu có lại bị thương….
Trong phòng giải lao
Đấu trường đã bắt đầu sôi sục trở lại với trận tranh huy chương đồng, tiếng hò reo của khán giả truyền đến không ngớt . Mồ hôi lạnh toát từng lớp, mắt nhắm, môi Bạch Thảo mấp máy nhưng không phát ra tiếng, cô hít thở sâu, hy vọng cơ thể phục hồi trước trận đấu .
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (48)
Cú xoay người đá hậu ở hiệp phụ khiến vết thương ở đầu gối chân phải lại bị kéo giãn, đau đến mức không thể đứng vững, mỗi bước đi ra khỏi sàn đấu là đau thấu tận xương .
Cho nên, cô không dám để Sơ Nguyên mở lớp băng ở chân mình .
Cô sợ anh sẽ ngăn cản .
CHỉ còn một trận nữa, cô chỉ cần đánh nốt trận này, chỉ cần chiến thắng Đình Nghi là cô có thể đoạt chức vô địch, là có tư cách tham gia giải vô địch thế giới, là có thể…
Hoàn thành tâm nguyện của Nhược Bạch sư huynh .
” Cô ấy không thể tiếp tục thi đấu ”
Cho dù Bách Thảo không để anh tháo lớp băng ở chân, nhưng nhìn sắc mặt đau đớn trắng bợt của cô, cả người cơ hồ phát sốt, Sơ Nguyên hiểu mức độ quan trọng của vết thương . CHính lúc anh kiên quyết tháo lớp băng của cô, huấn luyện viên Thẩm kéo anh ra một bên .
Nhìn Thẩm Ninh, Sơ Nguyên nói dứt khoát :
” Xin cô hãy ngăn Bách Thảo . Nếu không, với tư cách là bác sĩ của đội, tôi sẽ trực tiếp đề nghị ban tổ chức để cô ấy rút khỏi trận đấu .”
” Bách Thảo có thể ”.
Cơ hồ không hề phật ý, Thẩm Ninh trả lời .
” Chẳng lẽ cô không nhận ra, đầu gối cô ấy đã khó đứng vững, khó di chuyển, khó triển khai bất cứ đấu pháp nào ?”, ánh mắt không tán đồng, Sơ Nguyên kiềm chế nói ”…Cô đã huấn luyện Đình Nghi lâu như vậy, có lẽ rất hiểu thực lực của Đình Nghi. Với tình trạng hiện nay của Bách Thảo, cho dù tiếp tục thi đấu, cũng khó thắng được Đình Nghi, lại rất có thể khiến vết thương ở đầu gối càng nghiêm trọng, như thế sau này càng khó cứu vãn ”.
Thẩm Ninh tư lự nhìn Sơ Nguyên .
” Đúng , tôi rất hiểu thực lực của Đình Nghi . Nhưng anh có hiểu thực lực Bách Thảo không ? Nếu Nhược Bạch ở đây, anh ta tuyệt đối không cho rằng Bách Thảo khó đánh thắng Đình Nghi ”.
Sơ Nguyên ngây người .
” Nếu trong hoàn cảnh phong độ tốt nhất mới có thể chiến thắng Đình Nghi, còn khi đầu gối bị thương thì không thể chiến thắng Đình Nghi ”’, Thẩm Ninh nhướn mày,”Nếu thực lực Bách Thảo chỉ có thế, tại sao tôi bỏ Đình Nghi lựa chọn Bách Thảo ?”
Thẩm Ninh giơ tay ngắt lời anh :
” Tôi biết , anh lo cho vết thương của cô ấy, nhưng như Bách Thảo nói, trên đời không có nhiều việc thuận lợi, lần này vì chân bị thương, lần sau lại vì ốm, nếu lần sau cũng lựa chọn từ bỏ, sao có thể đoạt chức vô địch ? Mặc dù thi đấu là quyết định của Bách Thảo, nhưng là huấn luyện viên, tôi sẽ không ngăn cản cô ấy ”.
Sơ nguyên lặng người .
CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (49)
Nhìn Bách Thảo ngồi một góc, hai mắt nhắm nghiền, nỗ lực điều chỉnh hơi thở, cố khôi phục trạng thái cơ thể .Đúng , anh biết, cô sẽ không từ bỏ.
Hơi thở đều dần ,
Nhắm mắt, Bách Thảo cố để mình không nghĩ gì hết, quên Nhược Bạch đang trên bàn phẫu thuật, quên vết thương, quên trận bán kết suýt thất bại . Cô để đầu óc yên tĩnh trở lại, giống như một giấc ngủ .Không biết bao lâu, cơn đau ở chân phải theo đó cũng dần bị lãng quên và cơ hồ cô không nghe thấy cửa phòng nghỉ VIP mở ra , tiếng bước chân đi lại phía trước .
Trong đó có tiếng bước chân vô cùng quen thuộc .
Tiếng chân đó đứng trước mặt cô, hơi ngạc nhiên, khi mở mắt, quả nhiên nhìn thấy Đình Nghi .
Võ phục trắng muốt, Đình Nghi ngang nhiên đứng đó .
Lạnh lùng ngẩng cao đầu, ánh mắt không hướng vào Bách Thảo, mà dừng trên người Sơ Nguyên. Đình Nghi mím môi, lặng lẽ nhìn Sơ Nguyên đang đứng bên cạnh Bách Thảo
Sơ Nguyên gật đầu với cô .
Đình Nghi chỉ hừ một tiếng giễu cợt,lại lạnh lùng nhìn huấn luyện viên Thẩm Ninh, rồi theo sau huấn luyện viên đội tuyển quốc gia và ông ngoại, rời đi.
Bách Thảo ngây người nhìn về phía Đình Nghi vừa đi khuất ,
Từ đầu đến cuối ĐÌnh Nghi không hề nhìn cô một lần , giống như cô chưa từng tồn tại .Còn ánh mắt Đình Nghi, có thể cảm nhận sự lạnh lùng thù địch .
Đúng .
Thù địch .
Không phải là đối thủ sắp giao chiến , mà là kẻ thù .
” Đi đi”.
Khẽ giục một tiếng, Thẩm Ninh quay đầu lại, nhìn Bách Thảo trang trọng nói :
” Nếu muốn đoạt chức vô địch, nếu muốn tham gia giải vô địch thế giới,hãy đánh bại Đình Nghi ”.
o0o
Trong phòng phẫu thuật.
Dưới ánh đèn sáng trắng, ca phẫu thuật đang được tiến hành khẩn trương, chiếc radio âm lượng nhỏ nhấ
