Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214063

Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.

ặt Nhược Bạch ngả trên tay mình, hàng mi khép chặt không động đậy, sắc mặt tái xanh, răng nghiến chặt nước không thể lọt vào. “Nhược Bạch.” Diệc Phong lại gọi.

Mắt Nhược Bạch vẫn nhắm nghiền, hoàn toàn đờ đẫn.

CHƯƠNG 1 + 2 + 3 QUYỂN 3 (42)

“Cô gọi đi!”, Diệc Phong nói vẻ bất lực. Bách Thảo giật mình liếc nhìn anh. Còn nhớ lúc chiều, Nhược Bạch đã nói anh không muốn nhìn thấy cô. Diệc Phong nhìn cô ánh mắt thúc giục. Bách Thảo không nghĩ gì nữa, thảng thốt khẽ gọi: “Nhược Bạch sư huynh!”. Hàng mi đen nhánh nổi bật trên khuôn mặt tái xanh khẽ động đậy. Bách Thảo mừng rỡ nói: “Nhược Bạch sư huynh, uống chút nước muối” Hai mắt từ từ hé mở, Diệc Phong đã đến đầu giường

Trong cơn sốt anh mơ màng nhìn cô, ánh mắt đờ đẫn như không nhận ra.

“Huynh uống ít nước.” Bách Thảo thận trọng kề cốc nước sát miệng anh,đổ từng ngụm. Khi Nhược Bạch uống xong ngụm cuối cùng, cô thở phào, cùng với Diệc Phong nhẹ nhàng đỡ anh nằm xuống. “Được rồi, Nhược Bạch, huynh ngủ tiếp đi”, cô nói nhỏ.

“Cô…”

Đầu ngả trên gối, Nhược Bạch hé mắt nhìn cô.

“Em… em là Bách Thảo.” Cô nói vẻ căng thẳng.

“À.” Nhược Bạch nhắm mắt, lặng lẽ thiếp đi, môi anh khô nẻ, nhợt nhạt nhưng sắc mặt đã phớt hổng.

Đêm khuya dần. Bách Thảo gục bên giường Nhược Bạch, cô lấy chăn chèn anh chặt cứng. Một giờ trôi qua, anh vẫn ngủ yên, cặp mày hơi nhíu lại,thỉnh thoảng khẽ rên, cô lại vội vàng đặt tay lên trán anh, vẫn nóng bỏng!

“Em đi nấu nước gừng!” Để một mình Diệc Phong ở lại, Bách Thảo chạy vụt đến nhà bếp, dùng thứ tiếng Hàn bập bẹ nói với người trực ban. Cuối cùng cũng có được ít nguyên liệu, cô nấu một tô nước gừng đặc rồi vội vã quay về. Đánh thức Nhược Bạch. Thận trọng bón hết cho anh một bát đầy nước gừng, thấp thỏm nhìn anh, không dám chớp mắt. Nếu Nhược Bạch vẫn không hạ sốt thì lại phải gọi Sơ Nguyên xem có phải đưa đi bệnh viện hay không. Không biết là do thuốc hay bát canh gừng phát huy tác dụng, trán Nhược Bạch dần dần hiện lên một lớp mồ hôi lấm tấm, nhiệt độ thân thể cũng bắt đầu giảm dần. Bách Thảo bảo Diệc Phong đi nghỉ một lát, một mình cô canh chừng Nhược Bạch.

Lúc này trông anh không còn vẻ nghiêm nghị, xa cách như ngày thường, anh đang ra mồ hôi giống như đứa trẻ ngủ say, chân tay thỉnh thoảng lại giang rộng, vươn ra khỏi chăn, Bách Thảo vội vàng đưa trở lại,đắp chăn cho anh. Chưa đầy mấy phút anh lại mơ màng hất tung chăn. Mồ hôi đã ra khá nhiều. Bách Thảo dùng khăn bông ấm giúp anh lau mồ hôi trên mặt và trên cổ. Khoảng mười một giờ đêm, cơn sốt của Nhược Bạch đã hạ.

Diệc Phong ngủ trên ghế xích đu bên cạnh, Bách Thảo đang ngơ ngẩn nhìnngười bệnh ngủ say thì cửa phòng nhẹ nhàng mở, Sơ Nguyên bước vào. “Hạ được sốt là tốt rồi.” Sơ Nguyên sờ trán Nhược Bạch rồi nói với BáchThảo, bây giờ anh lại phải đi ngay, đến khoảng mười hai giờ mới về, dặn cô cho Nhược Bạch uống bốn gói thuốc để trên bệ cửa sổ, liều lượng anh đã ghi trên vỏ bao.

CHƯƠNG 1 + 2 + 3 QUYỂN 3 (43)

“Có chuyện gì vậy?”, Bách Thảo hốt hoảng hỏi. Sơ Nguyên lắc đầu cười nhạt. Lúc chập tối, Dân Đới đưa Thân Ba và Khấu Chấn đi vào khu trung tâm, ăn tối xong mọi người lại rủ nhau đến một quán bar, đúng lúc gặp cánh sát đi tuần, tìm ra có người trong quán mua bán thuốc lắc. Cả đội bị đưa đi phối hợp điều tra.

Bách Thảo hoảng hốt: “Có nghiêm trọng không?”.

“Đừng lo”, Sơ Nguyên mỉm cười,”Đã điều tra rõ ràng, Thân Ba, Khấu Chấn, Dân Đới chẳng liên quan gì, anh đến đồn công an làm thủ tục đưa bọn họ về”.

“Vậy… vậy huynh đi nhanh lên.”

“Ừ”, Sơ Nguyên đi hai bước bỗng dừng lại, dịu dàng vuốt tóc cô, “Chăm sóc Nhược Bạch nhưng phải giữ sức khỏe,kẻo lại ốm”.

“Vâng”, cô trả lời.

Nhìn đôi mắt lo âu nhưng cố giữ bình tĩnh của Bách Thảo, anh tần ngần chưa muốn bước. Không khí trong phòng yên ắng, anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, nói nhỏ: “Yên tâm đi!” Bách Thảo ngước nhìn anh, Sơ Nguyên mỉm cười bước ra.

“Khụ!” Trong giấc mơ, Diệc Phong bông xoay người ho khan một tiếng, mí mắt ti hí liếc nhìn Bách Thảo đang đứng ngây ra ở giữa phòng. Như tỉnh giấc mộng, Bách Thảo đỏ mặt tía tai, tay chân lóng ngóng với chiếc khăn mặt trên giường, rồi cho vào chậu nước vò vò mấy giây. Khi hơi thở đã điều hòa, mới trở lại bên cạnh Nhược Bạch đang nằm ngủ.

Mười hai giờ đêm. Đúng giờ, Bách Thảo đứng dậy rót nước, lấy ra từng viên trong mỗi gói theo số lượng ghi trên vỏ bao. Nhìn số thuốc lấy ra, cô thoáng giật mình, bốn loại thuốc kết hợp, đúng mười hai viên, cảm mạo sao lại cần uống nhiều thuốc như vậy?

“Sư huynh, uống thuốc nào.” Nhẹ nhàng đánh thức Nhược Bạch, cô đưa tay đỡ anh. Nhược Bạch mở mắt, ánh nhìn mơ màng rồi tỉnh hẳn, dừng lại trên mặt cô mấy giây. Sau đó anh gắng ngồi dậy, một tay đỡ cốc nước, một tay đón thuốc, không nhìn cô, lặng lẽ ngửa cổ uống, nét mặt không biểu cảm.

Cô muốn đỡ anh. Gạt tay cô, anh từ từ nằm xuống. Bách Thảo sửng sốt. Mấy hôm trước đâu có như thế này, mặc dù xưa nay anh vẫn giữ khoảng cách với cô. Sắc mặt anh luôn lạnh lùng nhưng cô vẫn cảm thấy anh vô cùng gần gũi, ngoài sư phụ và Hiểu Huỳnh. Còn bây giờ, cô thấy rõ anh ghét cô, lúc nào cũng giữ m


XtGem Forum catalog