80s toys - Atari. I still have
Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Tác giả: Kobayashi Ayako

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3230114

Bình chọn: 7.00/10/3011 lượt.

to lo lắng nhìn theo cô em gái.“Không còn thời gian nữa đâu” – Yukito nói nhanh – “đi nhanh lên. Tớ sẽ ra bờ sông, cậu về cung điện, Sakura chắc chắn là không sao đâu. Đừng lo.”Mặc dù không yên tâm chút nào về tính mạng của Sakura, nhưng sự sống của Tomoyo và Eriol cũng đang ngàn cân treo sợi tóc, Touya đành phóng ngựa theo Yukito, khuất dần trong bóng tối.Hai con ngựa chạy nhanh như bay. Đến một lối ngã ba, Touya đi thẳng còn Yukito rẽ sang lối bên cạnh.“Touya, coi chừng lão quốc vương đó đấy. Nếu thấy khó xơi thì chuồn là thượng sách.”“Tớ biết” – Touya trả lời, chiếc roi trên tay anh quất vào mông ngựa. Con ngựa hí lên rồi phóng nhanh hơn.Suốt quãng đường đi, Touya thắc mắc không thấy Sakura đâu. Anh có phần yên tâm hơn với ý nghĩ Sakura không bị thương nặng lắm và đã đi thẳng ra sông Tomoeda. Chẳng mấy chốc, cung điện đã ở trước mặt Touya. Cánh cổng cung điện bị phá vỡ tan tành. Những ngọn đuốc cháy sáng rực cả khoảng trời. Touya hơi nhíu mày lưỡng lự: “Có thể là Tomoyo và Eriol đã ra bờ sông rồi. Còn Nakuru thì liệu có còn ở trong đó không?”. Con ngựa dừng lại trước cổng cung điện. Một trận gió lớn từ trong nổi lên giúp Touya nhận biết Nakuru vẫn đang ở bên trong. Anh phóng ngựa vào.Trong cung là một cảnh tượng thê thảm. Xác những binh ***h nằm ngổn ngang, chắn giữa lối đi. Có những xác người bị cắt làm đôi và Touya có thể dễ dàng đoán chắc chắn là do đường kiếm của Nakuru. Máu chảy lênh láng, nhuộm đỏ khoảng sân rộng lớn. “Chậc, đây có thể gọi là vụ thảm sát thứ 2 trong cung điện”, Touya tự nhủ rồi phóng ngựa đi thẳng.Khi vào đến giữa sân được coi là sân chính của cung điện, Touya cảm nhận được những tiếng kim loại va vào nhau nghe lạnh xương sống, những trận gió lớn và tiếng thét đau đớn của nhiều người. Touya đi nhanh hơn. Quả như anh dự đoán, Nakuru và quốc vương Ryohka Hiragizawa đang giao đấu. Tiếng kim loại va vào nhau chan chát. Nakuru hiện đang yếu thế hơn khi vừa phải đấu với quốc vương Ryohka, vừa phải đối phó với đám lính trong cung. Cô đã kiệt sức. Nhận ra điều đó, từ lưng ngựa, Touya phóng đến chỗ của Nakuru.“Thái tử!” – Nakuru mừng rỡ reo lên“Nhanh lên chút đi!” – Touya vừa đánh nhau với đám lính hộ vệ của quốc vương, vừa nói – “chúng ta không phải là đối thủ của tên này đâu, đi thôi!”“ĐỪNG CÓ RA LỆNH CHO TÔI” – Nakuru hét trả lời, lao về phía quốc vương – “7 NĂM TRƯỚC, TÔI SUÝT CHẾT DƯỚI TAY ÔNG VÌ TÔI BỊ THƯƠNG NẶNG, NHƯNG GIỜ THÌ ĐỪNG HÒNG….”“Hê hê” – Hiragizawa chỉ cười – “lại thêm một tay nữa đến hả? Thái tử? Là thái tử Touya Kinomoto à? Xin lỗi nha, bây giờ thì ngươi chỉ là một tên khố rách áo ôm mà thôi, làm gì còn thái tử nữa kia chứ?”Dù vô cùng tức giận nhưng Touya đã nhanh chóng kìm hãm cơn giận của mình. Anh vung kiếm lên, chém những tên lính đang liều mạng xông vào:“CÁC NGƯƠI MUỐN SỐNG THÌ TRÁNH RA.” – Touya hét lên – “NÀY, LÃO BÉO KIA, ĐỂ SAU NÀY, TÔI SẼ CHO ÔNG XEM AI MỚI LÀ KẺ KHỐ RÁCH ÁO ÔM.”“LÃO BÉO?” – Ryohka gầm lên – “ngươi đang nói ta hả? Được lắm, chẳng cần sau nào, ngay bây giờ, ngay tại đây, ngươi hãy làm thử cho ta xem nào!”“Được thôi. Ta sẽ tiêu diệt ngươi, lão lợn ạ!”Nakuru dùng cán kiếm, hất tung mấy tên lính ra, lao vào phía quốc vương Hiragizawa. Nhanh như cắt, Touya chặn thanh kiếm của Nakuru, làm văng ra khỏi tay cô ta rồi nhanh chóng bắt lấy. Đồng thời, anh tóm lấy cổ áo Nakuru, nhảy lên ngựa rồi phi đi. Dù không hiểu tại sao, nhưng Nakuru vẫn phải bắt ngựa phi. Dưới sự điều khiển của “Phong thần” Nakuru, con ngựa phóng nhanh như gió, chỉ còn vọng lại tiếng thét gầm của quốc vương Hiragizawa ở đằng sau. Nakuru bực tức: [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 28: MÁU VÀ HOA TRÊN SÔNG TOMOEDA (2)“Ngươi đang làm gì vậy, thái tử? 7 năm trước ta và ngươi đã thua hắn một bàn, chẳng lẽ lần này lại tiếp tục thua hay sao? Ngươi sợ hắn như vậy sao?”“Chính ngươi đó, Nakuru.”– Touya đáp lại – “ngươi xem sức của ngươi hiện giờ có đối phó được với ông ta và cả đại quân trong cung điện không? Lúc nãy ngươi còn không đủ sức mà thoát đi nữa. Thua thì nhận đi, việc gì phải chối.”Nakuru hậm hực nhưng vẫn không chịu chấp nhận mình thua cuộc:“Hừ, còn lâu ta mới thua. Cho dù phải chết ta cũng sẽ thắng lão ta. Ta sẽ giết lão.”“Dù phải chết hả?” – Touya mỉm cười – “ngươi muốn chết thì xin mời, nhưng hiện giờ Sakura đang gặp nguy hiểm, mà chỉ có ngươi mới có cách cứu con bé.”“Công chúa gặp nguy hiểm?” – Nakuru hốt hoảng – “nguy hiểm gì? Ở đâu?”“Ra bờ sông đi!” – Touya ra lệnhGió vẫn gào thét bên tai. Đêm đã về khuya. Con ngựa vẫn tiếp tục lao đi, xuyên qua màu đen sậm xịt, đưa Touya và Nakuru ra thẳng bờ sông Tomoeda – con sông của số mệnh.“Tại sao anh lại ở đây?” – Sakura hỏi“Cô còn thời gian để hỏi những câu hỏi đó hay sao?” – Syaoran mỉm cười đi lại gần phía Sakura. Ánh đuốc bập bùng trên tay Syaoran soi ánh mắt lo lắng của Sakura – “chẳng phải là cô đang rất lo cho công chúa Samia và thái tử Eriol đó sao? Vậy thì sao cô không đi nhanh lên? Nếu cô còn ở đây thì không chừng lát nữa cô sẽ nhận được xác của hai người đó đấy!”“Anh…. Anh nói sao?” – Sakura từ lo lắng đã chuyển sang sợ hãi