Teya Salat
Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Tác giả: Kobayashi Ayako

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3226421

Bình chọn: 10.00/10/2642 lượt.

đệ tử như cô cũng hay. Nhưng nếu nhận tôi làm sư phụ rồi thì phải gọi sư phụ chứ? Tôi sẽ nghiêm khắc lắm đấy! Làm học trò của tôi thì phải biết nghe lời.Sakura bực mình:– Tôi không làm đồ đệ của anh nữa. Hứ, tôi sẽ nhờ người khác dạy. Đồ kiêu căng, ngạo mạn!– Ha ha, cô dễ giận thật đấy! Tôi đùa chút thôi, dù cô gọi tôi là sư phụ hay không thì tôi cũng sẽ dạy qua về kiếm pháp cho cô. Nếu không định giúp cô học kiếm thì tôi đưa cô thanh kiếm đó làm gì chứ – Syaoran chỉ vào thanh kíêm trên tay Sakura – cô có vẻ nhiều kẻ thù mà lại không hay biết, như vậy ra ngoài rất nguy hiể. Biết được càng nhiều cách tự vệ càng tốt chứ. Ờ, để xem. Điều đầu tiên để học kiếm là phải biết “yêu” kiếm. Cô hãy tập yêu quý thanh kiếm của mình đã, rồi sau đó sẽ học tiếp.Sakura dù không vui với cách nói của Syaoran nhưng vẫn im lặng. Sakura chợt nhớ về tiếng kêu của kẻ muốn giết cô vừa nãy, dáng người ấy có vẻ gì rất quen, nhưng Sakura lại không thể nhớ ra đó là ai. Cô thắc mắc và nghi ngờ, kẻ đó có thê liên quan đến phần kí ức mà cô đã mất, phần kí ức từ khi cô 9 tuổi trở về trước. Nhưng như vậy thì kẻ đó là ai? Tại sao lại muốn giết cô? Chẳng lẽ đó chính là kẻ đã giết cha mẹ cô sao? Cha mẹ thật sự của cô là người thế nào? Sao lại có nhiều kẻ thù vậy? 6 năm trước đã xảy ra chuyện gì? Bao nhiêu câu hỏi dồn lên đầu Sakura, chợt tan biến hết khi ánh nắng rọi thẳng vào mặt cô. Đến bây giờ cô mới để ý mình đã đến cửa rừng và lối đi đang sáng dần lên.– A… – Sakura kêu lên – ra khỏi khu rừng đáng ghét đó rồi à?– Cô đã suy nghĩ xong rồi à? Có nghĩ ra được gì không? – Syaoran khoanh tay trước ngực, mỉm cười cười nhìn cô – thấycô có vẻ suy nghĩ nên tôi không muốn làm phiền. Sao rồi?– Tôi ổn… – Sakura mỉm cười trả lời. Không hiểu sao cô cảm thấy yên tâm hơn khi nhận ra Syaoran đang ở bên mình. Có lẽ cũng chẳng cần tìm hiểu những chuyện trong quá khứ, quá khứ đau buồn thì chỉ làm mình thêm đâu khổ thôi.– Cô bị mất kí ức à? Syaoran nhìn cô, vẻ hiểu biết.– Hừ, tôi không hiểu nổi sao anh có thể hỏi câu đó với vẻ thản nhiên như vậy – Sakura tức giận – anh cũng cần biết đó là nỗi đau của tôi chứ. Hỏi đến chuyện buồn của người khác mà anh lại có vẻ mặt như vậy là quá bất lịch sự đấy.– Xin lỗi – Syaoran cười – tôi chỉ cảm thấy cô dường như đang cố gắng tìm hiểu về phần quá khứ ấy, cái tên mặc áo đen, bịt mặt kia làm cô nghĩ về kí ức cũ, đúng không?Syaoran nhìn thẳng vào mắt Sakura. Sakura im lặng không nói.– Thôi – Syaoran quay mặt đi chỗ khác – tôi không muốn xen vào chuyện riêng của cô đâu. Nhưng tôi thật sự cảm thấy nếu cô không muốn thì đừng cố nhớ lại làm gì. Biết những chuyện trong quá khứ không hẳn là việc hay. Tôi chẳng bao giờ muốn tìm hiểu những chuyện kí ức mà tôi đã quên đi. Theo tôi, kí ức đó chắc chắn là không vui mới khiến người ta phải đóng kín nó, không muốn nhớ đến. Biết nhiều chỉ thêm đau khổ và khó xử mà thôi. Cuộc sống là hiện tại, Sakura. Sống hết mình với hiện tại, như thế sẽ tốt hơn cho cô, cho tôi và cho tất cả mọi người. [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 10 (3)Sakura trầm ngâm:– Anh nói đúng. Nhưng dù mình có cố quên hết quá khứ để sống thì quá khứ cũng sẽ không buông tha và quên đi mình. Bởi vì quá khứ dù thế nào thì cũng là quá khứ của mình. Quá khứ đau buồn vẫn hơn hiện tại giả tạo. Nếu tôi có thể biết chuyện gì xảy ra trong quá khứ, tại sao tôi bị truy đuổi…. như thế có thể sẽ tốt hơn chăng?Sakura mỉm cười nhìn Syaoran. Đó là nụ cười buồn bã nhất mà Syaoran từng thấy ở Sakura. Lòng anh chợt quặn đau. Syaoran thở dài:– Đi tiếp thôi. Việc gì đến sẽ phải đến, suy nghĩ làm gì cho đau đầu.Sakura định bước theo, chợt cô cảm thấy mình đạp phải vật gì:– Ối, cái gì vậy? – Sakura kêu lên.– Sao vậy, Sakura? – Syaoran chạy lại chỗ Sakura.– Tôi vừa đá phải vật gì ấy – Sakura nói, cúi xuống đống lá khô. Syaoran giúp cô vạch lá lên và lôi lên một “vật” to to.– Á…. – Sakura hét lên – là một người… chết…. chết rồi à?Đúng như Sakura nói. Đó là một thanh niên độ hơn 20 tuổi, khuôn mặt đẹp như con gái và mang trên mắt một cặp kính, nằm bên cạnh một cái túi to đùng. Syaoran cẩn thận xem xét:– Chưa đâu, hán còn thở đấy. Này, anh bạn, anh bạn không sao chứ? – Syaoran dựng người kia dậy, lay hỏi – này, này….Người kia từ từ mở mắt, lờ đờ nhìn Sakura và Syaoran:– Đói, tôi đói quá… – nói xong anh ta lại lả đi.Sakura và Syaoran mở to mắt nhìn nhau. Sakura gom hết số thức ăn mà mình đem theo từ hôm trước lại, đưa cho anh ta. Người đó mắt sáng lên, cảm ơn rối rít và nhai một cách gấp gáp.– Anh cứ từ từ mà ăn – Syaoran phủi tay đứng dậy – tôi rất tiếc nhưng tôi nghĩ là chúng tôi không mang theo nước.– Hai vị quả là bồ tát phù hộ – người kia miệng nhai ngon lành, nói với Sakura và Syaoran – cảm ơn hai vị. Tôi là Yukito Tsukishiro, các vị cứ gọi tôi là Yukito cũng được. Cho hỏi danh tính hai vị?– Tôi là Li Syaoran, còn đây là Sakura… ờ, Sakura…..Thấy Syaoran lúng túng, Sakura mới nhớ ra là mình chưa hề cho anh ta biết họ. Sakura trả lời thay:– …. Sakura Akizuki. Hân hạnh được làm quen với anh!– Vâng – anh ta cười – cậu Li, cô Akizuki, tôi có thể gọi hai