a tộc nào cũng chẳng cần quan tâm. Điều cần biết hiện nay là chúng ta đang ở bên nhau. Và chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi, được không, Tomoyo?
Tomoyo gật đầu. Trong vòng tay Eriol, cô cảm thấy mình nhỏ bé. Lòng Tomoyo tuy vẫn còn bao ngổn ngang, nhưng trong lúc này, cô không quan tâm đến điều gì khác. Niềm hạnh phúc trào dâng, chíêm lĩnh cõi lòng Tomoyo, ấm áp, dịu dàng. [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 8– Wow, về đến Tomoeda rồi!
Con tàu đưa Tomoyo và Eriol vè thành phố Tomoeda thân quen vừa cập bến. Tomoyo bước lên bờ, nhảy những bước chân vui vẻ. Eriol bước đên bên cô:
– Em thích về Tomoeda lắm à? Em có vẻ rất yêu quý thành phố này?
Tomoyo đưa tay, đón những bông tuyết cuối mùa đông:
– Tất nhiên là thích. Ở đây có một người mà lúc nào em cũng nhớ đến….
– ……
Tomoyo thích thú nhìn vẻ mặt thắc mắc của Eriol. Cô chạy lên phía trước, khuôn mặt rạng rỡ, hét to:
– Sakura, tớ về rồi nè. Chúng ta sắp gặp nhau rồi….Cũng ở thành phố Tomoeda, cô gái tên Sakura đang ngồi trong “Quán ăn Rika”. Lúc này đây, cô đang háo hức ngồi đợi Syaoran.
Cách đây một tuần…..- Tôi thấy cô, so với hồi tôi gặp cô ở trong vườn nhà tôi, thì dạo này trông cô có vẻ buồn hơn… – Syaoran mân mê cốc rượu trên tay, hỏi Sakura.
Sakura suy nghĩ một lát rồi thở dài:
– Chắc là do dạo này tôi ở nhà một mình đấy mà.
– Một mình? Hình như cô bạn đi cùgn cô hôm cô trèo tường vào nhà tôi tên là Tomoyo phải không? Cô ấy đâu rồi?
Sakura bực tức:
– Lý do chính là đấy đấy. Tôi sống với dì và Tomoyo, nhưng dì ấy đã đưa Tomoyo đi làm ăn, buôn bán ở đâu đâu ấy, bỏ tôi lại một mình ở nhà. Thật ra mới đầu tôi cũng định đi nhưng đúng hôm đó thì cái chân tôi nói bị trật khớp. Thật xúi quyẩy!
Syaoran nhíu mày:
– Nói vậy bây giờ cô ở nhà một mình sao? Chà, cả ngày quanh quẩn trong nhà mà không buồn thì mới lạ!
– Đành chịu thôi – Sakura nhún vai – dù sao thì tôi cũng chẳng có chỗ nào để đi, nhất là trong mau đông lạnh lẽo, chẳng có ma nào ở ngòai đường thế này. Thế nên tôi mới phải ra ngoài ăn chứ không ăn cơm ở trong nhà, nếu không tôi sẽ buồn mà chết mất.
Syaoran im lặng suy nghĩ. Sau đó, anh nói:
– Độ mấy hôm nữa, có lẽ khoảng ngày này tuần sau, cô có rỗi không?
– Hôm nào mà tôi chẳng rỗi…. – Sakura vơ lấy chiếc bánh, cho vào mồm nói.
– Thế thì hôm đó cô đợi tôi ở đây nhé, đến sớm một chút. Tôi sẽ đưa cô đến một nơi rất thú vị. Đến đó cô sẽ cảm thấy hết buồn ngay.
Sakura reo lên:
– Thật hả? Đó là nơi nào vậy?
– Bí mật! – Syaoran nháy mắt tinh nghịch.
………………..
Những ngày sau đó, Syaoran không đến quán ăn. Ngồi ăn một mình trong một quán ăn nhỏ tí xíu, nhưng Sakura vẫn cảm thấy có cái gì đó trống vắng. Những lúc đó, cô thường ngồi nhớ lại những trò đùa vui của Syaoran trong những bữa ăn trước đó và dành phần lớn thời gian tưởng tượng xem nơi mà Syaoran định đưa cô đến là một nơi như thế nào.
– Xin lỗi cô….
Sakura giật mình nhìn lên. Cô nhận thấy đứng trước mặt mình là một cô gái xinh xắn, mặc chiếc áo tạp dề hoa cúc trắng. Cô gái cười nhã nhặn:
– Xin lỗi, tôi là chủ quán này. Tôi thấy hình như ngày nào cô cũng đến đây ăn thì phải?
– Vâng – Sakura ngạc nhiên.
Cô chủ quán tươi cười:
– Chào cô, tôi tên là Rika Sasaki. Tôi…. Thật ra tôi muốn gặp để cảm ơn cô từ lâu, nhưng ngày nào cũng có một chàgn trai ngồi cùng với cô nên… ơ, tôi thấy ngại….
– Cảm ơn? – Sakura càng lúc càng ngạc nhiên – cảm ơn vì cái gì kia?
Rika mở to mắt nhìn Sakura:
– Cô không nhớ gì sao? Hôm nọ, chính cô đã cứu tôi khỏi đám lưu manh mà. Tôi không thể nhầm được, chính là cô rồi.
“Cứu khỏi đám lưu manh?” – Sakura lục lọi trí nhớ. Hình như mấy hôm trước, cô có đánh nhau vơi s một đám lưu manh, nhưgn có cứu cô gái nào không thì cô không nhớ.
Hai hôm trước….
Sakura bất chợt nổi hứng muốn đi dạo đêm. Cuối [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 8 (2)đông, tuy tuyết đã ngớt nhưng trời vẫn rất lạnh. Đường phố Tomoeda vô cùng tĩnh lặng. Chỉ có tiếng gió thổi vù vù bên tai, tiếng côn trùng kêu lên những bản nhạc muôn thuở. Sau một lúc đi loanh quanh, tận hưởng cảm giác thoáng đãng trong lành của buổi đêm, Sakura quyêt định quay trở về. Vừa quay lại, Sakura đã đâm sầm vào một tên to con đứng chặn đường cô:
– Một cô gái, xinh thật – tên to co lè nhè giọng say rượu.
– Tránh ra – Sakura lạnh lùng nói.
Tên kia cười ầm lên:
– Tránh ra? Nói dễ nghe quá nhỉ, cô em. Tao thấy tại sao cô em không vào đây phục vụ cho anh em bọn tao một bữa.
Sakura lẩm nhẩm: “Số mình đúng là đen. Đụng đám lưu manh này thật là phiền quá, mất cả buổi tối dễ chịu của mình rồi”. Cô nhìn tên lưu manh đứng trước mặt mình, cân nhắc. Sau đó, gần như ngay lập tức, cô lao vào. Tên đó tuy to lớn nhưgn chỉ có cái xác. Chỉ bằng hai chiêu thức đơn giản, cô đã quật hắn ngã lăn quay.
– Hôm nay mi gặp may đấy. Ta đang vui nên không muốn bất kì cái gì làm mất đi niềm vui của ta. Ta cảnh cáo mi, đừng **ng vào ta nếu không muốn chết. – Sakura nói, giọng đầy đe dọa.
Tên lưu manh lồm cồm bò dậy, bỏ chạy và hét lên:
– Đợi đấy, tao không bỏ qua vụ này đâu.
Sakura chặc lưỡi đi tiếp. Nhưng ngay khi cô vừa rẽ vào ngõ dẫn đến