Thập Vạn Đại Sơn Vương
Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329094
Bình chọn: 8.00/10/909 lượt.
thêm người. Mà không được để cô biết.
Thiếu nữ vẫn không rời mắt hắn. Thấy hắn chợt ngưng, cô gái dịu giọng:
– Sao? Cứ nói! Ta không để cụ rõ đâu!
Mặt thoáng vẻ mừng, hắn cho ngựa nhích lại gần thêm một chút, thấp giọng:
– Cô Ba!…. Đã vây được ông khách hôm qua trốn đi rồi! Hiện ông ta không có đường ra, rút vào một hẻm núi, các tay súng ta đã bao vây bốn mặt, kín lắm.
Thiếu nữ mím chặt vành môi, cố lấy vẻ bình tĩnh, lặp lại:
– Vây kín bốn mặt?
Nàng lẩm bẩm:
– Nhưng để làm gì? Mà tại sao… lại thế?
Tưởng nữ chủ hỏi mình, gã thuộc hạ nhanh miệng:
– Không hiểu sao… cụ cho lệnh cứ gặp là bắn ngay, ai hạ được sẽ có thưởng.
Phượng Kiều nhìn về phía xa, có vẻ suy nghĩ. Đoạn, như có chủ đích, cô gái bảo gã gia nhân:
– Thôi! Ta cho về nghỉ, không phải huy động thêm nữa. Cụ có hỏi đã có ta nói cho. À, hiện mọi người ở chỗ nào.
– Bẩm, ở ngang hẻm núi năm ngoái cô hạ được con báo gấm đó.
– Thế à!
– Vâng… Cô Ba đi tắt chỉ độ mười lăm cây thôi. Nhưng… nếu cu…..
Thiếu nữ giật mạnh tay cương cho con ngựa phóng đi, được mấy bước, nàng còn quay lại vẫy tay, cao giọng:
– Cứ về trại nghỉ! Để ta đến gặp cụ.
Và cô gái thúc mạnh gót chân vào hông ngựa cúi rạp xuống. Con ngựa băng qua dải thung lũng bước về rặng núi phía tay tả. Mặt trời nhô lên cao dần, chiếu sáng những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, ngọn cỏ. Chim rừng thánh thót, véo von. Nhưng thiếu nữ không lưu ý tới cảnh đẹp bình minh, cứ mải miết ra roi cho ngựa băng rừng vượt suối. Tới cách quèn “Súa” chừng non cây số, chợt nàng nghe tiếng súng nổ vang phía trước và chim rừng sợ hãi vỗ cánh bay loạn xạ. Đến khi cô gái tới khu hẻm thì tiếng súng đã thưa dần, chỉ còn lẹt đẹt một hai phía. Nàng vội cho ngựa vào đường mòn vắt qua một ngọn đồi trúc thấp. Phi ngựa lên đỉnh, thiếu nữ ghìm cương đảo mắt nhìn quanh, thấý lố nhố nhiều bóng người thấp thoáng ngay bên chân rặng núi đá chếch phía hữu. Chỗ Phượng Kiều dừng ngựa cách chân núi đá cũng đến trên hai trăm thước, nên định thần nhìn mãi, không nhận nổi hình dáng cha ở chỗ nào. Lắng tai nghe, lại thấy tiếng súng nổ ở cả phía lên kia hẻm núi Quèn “Súa” này, nàng đã có lần sang săn bắn, nên khá rõ địa thế. Còn đường mòn chỗ nàng đứng chạy xuống dưới thung lũng hẹp và vắt qua quèn, ngay trong hẻm này có nhiều chỗ ẩn trú có thể tránh được luồng đạn từ khắp phía bắn tới.
Thiếu nữ đứng, quan sát, suy nghĩ mấy phút, chợt cặp mắt vụt sáng lên, nàng giật mạnh tay cương, đánh ngựa xuống thẳng phía chân núi đá. Vừa băng qua thung lũng, nàng đã trông thấy ngựa buộc rải rác bên những gốc cây. Nàng liền cho ngựa vượt lên, tiến thẳng đến chân núi.
Nghe tiếng vó câu khua dồn, đám thuộc hạ vội quay cả lại. Mấy tên khác reo lên:
– Kìa cô Ba!
Đưa mắt nhìn, không thấy cha, thiếu nữ mừng thầm, lấy vẻ bình thản hỏi:
– Sao? Họ vẫn ở trong hẻm? Đông không?
Một gã đầu bọn chỉ huy tốp thuộc hạ đó, vội rời hẳn chỗ nấp, tiến đến, vừa thay đạn vừa nhếch miệng cười:
– Ra sao được, cô Ba? Hai tay súng khó thoát nổi mấy chục người.
Sớm muộn sẽ hết đạn thôi.
Phượng Kiều nhìn gã thuộc hạ mấy khắc, đoạn nghiêm giọng:
– Này Hai Cao! Chú nghĩ thế nào? Ông ấy là ân nhân, làm sao cụ lại…
Hình như cảm thông nỗi khó xử của cô chủ, Hai Cao chép miệng:
– Cụ hạ lệnh sao, bọn tôi phải làm thế. Cụ có vẻ quyết liệt lắm.
Chỉ phiền cái, ông ta lại là kẻ đã cứu cô.
Thiếu nữ đưa mắt về phía hẻm núi ngay trước mặt có dáng suy nghĩ, và vùng bảo Hai Cao:
– Để ta vào, sẽ liệu. Chính ta cũng muốn biết tại sao cụ lại quyết hạ Ông ấy!
Dứt lời nàng nhảy phắt xuống ngựa, buộc cương vào gốc cây, đoạn xăm xăm bước về phía hẻm. Bọn thuộc hạ đưa mắt nhìn nhau. Hai Cao có vẻ khó nghĩ, đoạn hắn xách súng chạy tới giọng khẩn cầu:
– Cô Bạ.. thưa, vào đó nguy hiểm lắm. Cụ đã dặn kỹ…
Phượng Kiều cười thản nhiên:
– Không sao. Ông ta là kẻ đã cứu ta mà!
– Nhưng bây giờ khác. Dầu sao cô Ba chớ nên quên người đó là Thần Xạ Đại Sơn Vương. Và cụ đã…
Thiếu nữ vụt cau mày liễu, quắc mắt:
– Đã bảo… mặc ta. Dễ ta không biết tùy cơ ứng biến chắc?
Thấy cô chủ nổi giận, bọn thuộc hạ không dám khuyên ngăn, còn Hai Cao hình như bị đưa vào thế khó xử quá, hết đưa mắt nhìn cô chủ, lại nhớn nhác ngó về tả, hữu như chỉ mong Trần chủ nhân chợt tới.
Có lẽ đã thừa đoán được tâm trạng của bọn thuộc hạ, Phượng Kiều làm mặt giận, rảo bước thẳng, mặc cả bọn vò đầu bứt tai sau lưng. Và nhả luôn hai phát đạn một lúc. Hành động của thiếu nữ bất ngờ, nhanh như cắt, khiến Hồng Lĩnh chưa kịp đối phó, đã nghe đạn réo xẹt bên mang tai, rồi tiếng Voòng Lầu nấp ở vách núi trên kia, vùng bật lên:
– Hảo lớ! Hảo lớ!
Nhìn ra đã thấy Phượng Kiều đang cắm súng vào bao ngoảnh lại, còn thấy một bóng lớn đổ xác từ lưng chừng vách đá xuống đường mòn, khẩu súng cũng đang văng theo xác đổ.
Phượng Kiều vẫn đứng nguyên:
– Nó leo qua núi, chĩa súng bắn vào lưng ông…
Nàng chép miệng, giọng đượm buồn:
– Vội quá không làm hơn được!
Chàng tuổi trẻ giang hồ chợt cảm lòng thành thực của Phượng Kiều. Chàng lặng lẽ bước ra, đăm đăm nhìn thiếu nữ, chậm rãi:
– Thôi! Giờ cô nên ra khỏi hẻm này, để mặc