Tháng ngày ước hẹn

Tháng ngày ước hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325790

Bình chọn: 7.00/10/579 lượt.

là liên quan đến đấu tranh lợi ích trong nọi bộ bệnh viện. Em cũng nên biết rằng quan hệ ở chỗ bọn anh rất phức tạp, chẳng ai dám tin tưởng ai, nếu như ai có động cơ xấu đi chọc ngoáy nữa thì sự tình sẽ không thể lường nổi.”

Phong Lan tự nhiên nghĩ đế chuyện bác cô kể Ngô Giang có khả năng được đề bạt lên phó viện trưởng, mới thấy yên lòng hơn một chút. Nhưng Tư Đồ Quyết và Cửu An Đường, cũng dính líu nên cô chỉ nghĩ đến một người, người đó từng có bất hoà với cả Ngô Giang lẫn Tư Đồ Quyết.

“Lẽ nào Đàm Thiếu Thành cũng có vai trò gì?” Phong Lan tỏ ý nghi ngờ.

Ngô Giang lắc đầu. “Chuyện này không liên quan gì đến cô ta.”

“Nhưng mà Cửu An Đường…”

“Cửu An Đường bây giờ chỉ là một mớ hỗn loạn.” Ngô Giang nói. “Tư Đồ Quyết không phải là người có chuyên môn làm kinh doanh, cũng không đầu tư tâm huyết vào chỗ đó, cô ấy không gánh nổi, người phía dưới tự nhiên cũng loạn cào cào. Lần đấu thầu thuốc vi phạm quy chế này, bộ phận kinh doanh của họ đã dùng hết các thủ đoạn. Anh cũng không cẩn thận, để người khác lợi dụng sơ hở, lại đúng lúc gặp thời cơ thích hợp, kết quả là… như bây giờ đấy.”

“Thế phải giải quyết như thế nào?” Phong Lan lại bầy tỏ sự lo lắng của mình. Ngô Giang đã quá không may trên con đường tình cảm, bạn gái gặp chuyện, rồi vợ mới cưới chưa được bao lâu lại mất vì tai nạn giao thông. Những chuyện mà con người ta sợ nhất trong đời anh đã phải trải qua, liên tục hai lần, công việc chính là niềm an ủi duy nhất của anh.

Ngô Giang lại cười rồi nói với Phong Lan: “Làm bao lâu rồi, anh cũng bắt đầu thấy mệt mỏi. Cứ thuận theo tự nhiên thôi, nếu như quả thật không có cách nào, tệ nhất thì coi như nghỉ dưởng dài hạn, rồi quay lại mở phòng khám nhỏ, chuyên giải quyết ca khó.”

“Anh nói như thật ấy.” Phong Lan trách móc.

“Em cứ lo bản thân mình trước đi.” Ngô Giang lại lấy chuyện của cô ra trêu. “Chuyện với Tăng Phi mà cũng không thành, thế em định tích trưc của hồi môn đến khi nào? Coi chừng tích nhiều quá, không có ai dám lấy đâu.”

Phong Lan nửa đùa nửa thật nói: “Sợ gì chứ? Em sẽ làm quý bà đại gia, cùng lắm là nuôi một cậu trai tơ. Trong họ chẳng phải chỉ sót lại mỗi mình em, nếu mẹ em có than phiền, em sẽ đem anh ra làm bia đỡ đạn, ai bảo anh làm tấm gương xấu cho em!”

Ngô Giang cười mỉm rồi bỗng nhiên nói: “Anh e là không làm khiên chắn cho em được nữa đâu, em phải tự cứu lấy mình thôi.”

“Cái gì? Anh định xuất gia à?” Phong Lan không tin.

Ngô Giang nói: “Em là người đầu tiên anh thông báo đấy. Phong Lan anh sắp lấy vợ rồi.”

Phong Lan ngỡ ngàng mất một lát, cô bất ngờ đến mức nói lắp bắp: “Lấy … lấy ai cơ?”

Ngô Giang cười không nói.

Phong Lan đột nhiên hiểu ra, chỉ sang bên phòng bếp.

Ngô Giang gật đầu.

“Hai người, hai người thực sự…” Cảm xúc của Phong Lan hết sức lẫn lộn. Rõ ràng là chuyện nằm ngoài dự đoán nhưng cũng hiển như sông phải chảy ra biển vậy. Ngô Giang và Tư Đồ Quyết, hai người chưa bao giờ kết đôi nhưng nếu như họ sẵn sàng thì có điều gì đương nhiên hợp lẽ hơn thế?

“Cuối cùng thì anh chị cũng hiểu ra!” Phong Lan nghĩ đến chuyện hai người đã để lỡ bao nhiêu năm nay, thấy vui mừng thay cho họ, lại cảm thấy cay cay sống mũi. Nụ cười của Ngô Giang thoái mái và rạng rỡ, bây giờ cô thực sự tin rằng anh không buồn phiền bởi những nhiễu nhương kia.

Chúc mừng cặp đôi xong, Phong Lan không kìm được sự buồn bã trào dâng trong lòng. Ngô Giang cũng lấy vợ rồi, hàng ngũ cách mạng vốn cô độc của cô lại thiếu đi một chiến sĩ. Niềm vui và thấu hiểu giữa Ngô Giang và Tư Đồ Quyết xuất phát từ nội tâm, Phong Lan tin rằng quan hệ giữa hai người tuyệt đối không phải do gượng ép vá víu.

Nhưng con người chẳng ai giống ai, cũng như thể dù cùng là một nguyên tố hoá học nhưng trong môi trường khác nhau sẽ cho ra kết quả khác nhau, cô và Tăng Phi có thể còn thiếu một chút chất xúc tác nào đó, còn kẻ không thể nắm bắt được là Đinh Tiểu Dã kia lại chính là chất gây cháy của cô. Đời cứ phũ phàng như vậy nên con đường độc thân của cô càng đi lại càng xa tít tắp.

Nghĩ đến Tăng Phi, Phong Lan lại thấy đau đầu. Cô biết phải mở miệng nói thế nào với mẹ chuyện của cô và Tăng Phi sẽ không thể đi đến đâu? Tin Ngô Giang sắp lấy vợ một khi bắt đầu truyền đi trong gia đình và bạn bè thì mẹ cô càng không tha cho cô.

Phong Lan rầu rĩ hỏi Ngô Giang: “Tăng Phi ngoài kể với anh chuyện giữa bọn em không có kết quả gì ra, còn nói gì nữa không?”

“Tăng Phi sao cơ?” Ngô Giang ngạc nhiên. “Tăng Phi đến gặp anh chỉ hỏi xem có cần giúp gì không, không nhắc câu nào đến chuyện của bọn em cả.”

“Thế tại sao anh lại biết bọn em thôi rồi?” Phong Lan lạnh sống lưng, không hiểu sao cô có linh cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Ngô Giang nhìn cô thông cảm, nói: “Là mẹ em nói.”

CHƯƠNG 14.1: TRƯỚC KHI HỐI HẬN

Phong Lan rời khỏi nhà Ngô Giang chưa được bao lâu, còn chưa nghĩ ra được kế sách gì để đối phó thì đã nhận được cuộc gọi của mẹ, bảo cô tối về nhà ăn cơm, trí thông minh của cô được kích hoạt, nghĩ tốt nhất nên đem về cái gì đó mẹ thích.

Phong Lan vội vàng đi mua một chiếc khăn lụa mẹ cô thích từ lâu nhưng vẫn tiếc tiền chưa


XtGem Forum catalog