ợc bao lâu không? Bởi vì lần nào cậu em cũng không thích, lần nào em cũng so sánh chúng nó với cậu.”
Tăng Phi suýt nữa thì bị sặc vị cay của canh “tom yum kung” Phong Lan nheo mắt, nói: “Xem ra em muốn tìm người giống cậu Tăng Phi, hai cậu cháu thật là tình cảm.”
Thôi Yên không phản đối, gật đầu nói: “Tất nhiên, ai chẳng mong bạn trai mình dũng cảm, chín chắn, hấp dẫn, can đảm, lại còn tốt với em nữa chứ.”
“Nếu mà như thế thì một nửa của em sẽ phải giống cậu cả ở thêm điểm “cao tuổi”.” Phong Lan nhận xét.
Thôi Yên cười lúng liếng. “Vậy không tốt sao? Vừa giống bố, vừa giống anh, lại như người yêu, vừa hay mấy thứ này em đều không có.”
“Anh no rồi. Lần sau hai người muốn tám chuyện về chủ đề kiểu như thế này thì tốt hơn hết là tránh xa anh ra.” Tăng Phi không thể chịu nổi nữa, buông đũa xuống.
Phong Lan không để ý đến anh, tiếp tục thăm dò Thôi Yên: “Thế em đã biết rõ là mình muốn tìm kiểu người như thế nào, còn mất công sức mất thời gian vào mấy cậu con trai trẻ nít kia làm gì?”
Thôi Yên và nốt mấy miếng cơm còn lại trong bát, lát sau mới trả lời Phong Lan: “Em thích được người ta yêu em và cũng muốn được đường đường chính chính yêu người ta.”
Đúng lúc này, Đinh Tiểu Dã bưng đĩa rau muống xào măm tôm bếp vừa làm xong lên. Lúc Thôi Yên ngẩng đầu nhìn anh, sững sờ dừng cả đũa đang gắp lại.
Tăng Phi tinh ý nhận ra sự tĩnh lặng từ xung quanh, cũng ngẩng đầu nhìn Đinh Tiểu Dã, ban đầu cũng thấy hơi lạ nhưng phản ứng lại được ngay.
Đinh Tiểu Dã đặt đồ ăn xuống bàn rồi quay người bước đi.
“Các cô thích kiểu người như vậy hả?” Anh chỉ vào lưng Đinh Tiểu Dã, hỏi.
Thôi Yêu rất nhanh đã quay về vẻ mặt tươi cười. “Đàn ông đẹp trai ưa nhìn ai mà không thích chứ? Đúng không chị Phong Lan?”
“Ừm…Hả, đừng có lôi chị vào!” Phong Lan chối phắt.
Tăng Phi không thể tiếp tục chịu đựng được các cô nữa, rút tiền ra đặt trên bàn. “Tôi đi đây, hai người cứ tiếp tục đi.”
Thôi Yên vội vàng túm lấy tay áo của anh, nũng nịu rất kịch. “Đừng mà! So với khuôn mặt non nớt của bọn họ, cháu thích dung nhan phong trần dãi dầu nắng mưa của cậu hơn nhiều…”
“Biến!” Tăng Phi cười mắng. Anh dường như nhớ ra việc gì đó, vội vàng r axe lấy một túi giấy đưa cho Thôi Yên. “Dì bảo cậu đưa cho cháu. Cậu về công ty trước đây, cháu cũng đừng có suốt ngày ngồi lê ở đây, ảnh hưởng đến việc bán hàng của người ta.”
“Vâng ạ, cậu đi đi.” Thôi Yên và Tăng Phi chào nhau. Tiễn cậu đi xong, cô đột nhiên lấy một món đồ nhỏ từ trong ba lô ra, trao cho Phong Lan như thể dâng báu vật.
“Chị Lan, cái này là tự tay em làm, tặng chị đấy, không được chê!”
Phong Lan nhận lấy, là một con thỏ nhỏ được kết bằng hạt, làm móc đeo chìa khóa, không tinh xảo lắm nhưng cũng khá xinh xắn.
“Cám ơn em nhé! Chị chưa bao giờ tặng em cái gì, ngại quá đi mất.” Phong Lan khách khí nói.
“Em hay đến đây, chị không thấy phiền là tốt với em lắm rồi.” Thôi Yên cười, lúc này mới chầm chậm mở túi giấy ban nãy ra, bên trong là mấy gói hạt óc chó ngào đường. Cô chỉ nhìn qua rồi đẩy về phía Phong Lan, nói: “Hay là chị cầm cả lấy mà ăn.”
Phong Lan ngạc nhiên. “Tại sao phải khách khí thế? Dì em mua cho em, sao lại đưa cho chị?”
Thôi Yên lại cười, nói: “Chị tin là của dì em mua cho em thật à? Dì với bà ngoại và Khang Khang đi dạo phố, nếu thật sự định mua cho em, sao không đưa cho Khang Khang mang về? Dì làm sao biết được Tăng…cậu Tăng Phi sẽ gặp em chứ?”
Phong Lan nói: “Cô bé này tuổi đời còn nhỏ mà suy nghĩ già dặn quá. Em nghĩ quá rồi.”
Thôi Yên lắc đầu, nói: “Dì em không hề biết em thích hạt óc chó. Thật ra em cũng chẳng thích lắm. Chả là vì trước đây rất lâu rồi nhà em được người ta tặng cho một hộp, lúc đó em còn nhỏ, em và Khang Khang đã đánh nhau tranh phần.”
“Rồi dì mắng em à?”
“Không ạ.” Thôi Yên vẫn lắc đầu. “Dì không nói gì cả. Nhưng từ đó trở đi những món gì mà Khang Khang thích đều không xuất hiện trước mặt em nữa, trừ phi Khang Khang xấu tính tự lấy ra để trêu ngươi em.”
“Em thấy họ đối xử với em không tốt à? Phong Lan hỏi.
Thôi Yên vội vàng phủ nhận.
“Không không, chị đừng hiểu lầm. Cả nhà họ đều rất tốt. Dì em tuy có ác khẩu một tí nhưng cực kỳ tốt bụng. Dượng em, chính là bố Khang Khang, lại càng tốt, bà ngoại cũng rất tốt với em. Mọi người đều chưa bao giờ đối xử tệ với em, được lớn lên trong gia đình như thế là phúc phận của em. Họ không phải là có tình thiên vị, vì theo bản năng thì máu mủ ruột rà ắt phải gần gũi hơn rồi, họ chỉ là vô tình bộc lộ ra mà thôi. Chị cũng biết đấy, ở cùng nhau từ sáng đến tối, họ không thể lúc nào cũng nhớ được phải để ý đến cảm nhận của em. Chị tin em đi, em không hề để ý chuyện đó đâu. Khi đến sống ở nhà họ, em đã gần mười bốn tuổi, họ chịu cho em ở đã là tốt lắm rồi, em tự biết mình đối với họ không thể thân thiết như Khang Khang. Em nhắc đến những chuyện này chỉ là muốn nói, cậu Tăng của em…”
Cô dừng lại, nhìn Phong Lan, nói:
“Em xin lỗi, thực ra em không thể quen được việc phải gọi bằng cậu, thôi cứ gọi tên nhé, Tăng Phi không phải là người ngoài, em không cần phải giả vờ trước mặt chị. Từ khi biết em và Khang Khang đán