XtGem Forum catalog
Thái tử phi thăng chức ký

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả: Tiên Chanh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327430

Bình chọn: 10.00/10/743 lượt.

eo đường cong trên cổ trượt xuống, dừng lại trên xương quai xanh một lát rồi khẽ giật tung chiếc yếm trước ngực tôi…

Mẹ kiếp! Anh ta dám đùa cợt tôi!

Anh ta xem tôi như đàn bà mà đùa cợt!

Tôi giận phát run, thầm nghĩ, nên đâm vào mặt anh ta một quả trước hay là nên đá cho anh ta một cú trước?

Khóe môi của Tề Thịnh càng nhếch cao hơn, cười khinh mạn, thu tay về rồi phất áo bỏ đi.

Tôi đứng lặng trong giây lát, giơ bàn tay đã nắm thành nắm đấm lên nhìn nhìn, thấy hơi hối hận.

Chương 4: Nâng lên được hạ xuống được mới là trượng phu!

Ngày thứ tư, hồi cung.

Tôi và Tề Thịnh không ai bảo ai đều mặc áo cao cổ kín cổng cao tường. Khi gặp mặt, cả hai nhìn nhau một cái rồi Tề Thịnh quay đi, còn tôi chỉ muốn bước tới tát cho anh ta mấy cái.

Bị Lục Ly nắm chặt tay, tôi đành nhịn xuống, chỉ ở sau lưng Tề Thịnh giơ ngón giữa lên thôi.

Người trên, kẻ dưới của Trương gia đều ra cổng để tiễn Tề Thịnh và tôi. Trước con mắt của già trẻ lớn bé trong nhà họ Trương, Tề Thịnh nắm tay tôi, tôi rụt tay lại theo phản xạ nhưng không được, anh ta nắm rất chặt.

Vợ chồng Triệu Vương, Nhà xí huynh, Leo cây công tử… đi theo phía sau chúng tôi nên cũng ra ngoài cổng đứng tiễn. Khi ánh mắt của Tề Thịnh lướt qua chỗ Giang thị, bàn tay đang nắm tay tôi cũng lỏng ra. Tôi cũng quay đầu lại nhìn Giang thị, hôm nay cô ta không mặc màu trắng, mà là một bộ váy màu ngà, dưới làn gió xuân, tà áo phấp phới như một nàng tiên.

Tôi ghé sát Tề Thịnh, ác ý hỏi: “Này, chàng xem, dưới tà váy như cánh tiên kia của Giang thị, liệu có phải là phong lưu quỷ thành đàn không?”.

Tề Thịnh quay lại nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh như dao.

Tôi không hề sợ hãi, tiếp tục chọc giận anh ta: “Mắt của Triệu vương và Giang thị đều có quầng thâm, chắc hẳn tối qua đã vật lộn cả đêm đây mà! ”.

Bàn tay của Tề Thịnh bóp chặt khiến tay tôi tưởng chừng gãy đến nơi. Tôi nén đau, cố nhe răng ra cười.

Tề Thịnh cũng ghé sát vào tôi, thì thầm: “Nàng đừng tưởng có Trương gia thì ta không dám làm gì nàng”.

“Thế thì hãy làm gì thiếp đi. Mau chóng hưu[1'> thiếp đi, hay là kiên quyết giết chết đi cho rồi!”, tôi chọc giận anh ta. Đêm qua tôi cũng đã suy nghĩ suốt đêm, không thể cứ nhường nhịn Tề Thịnh mãi được. Anh ta vốn dĩ đã coi thường Trương thị, nếu tôi vẫn cứ thuận theo, giả thử sau này anh ta cho tôi làm hoàng hậu thật thì nhất định cũng sẽ hành hạ tôi đến chết.

[1'> Hưu: từ cổ, dùng để chỉ việc nam giới bỏ vợ.

Tôi phải để anh ta nhìn thấy giá trị của tôi, cũng giống như việc bạn để cho ông chủ biết được khả năng làm việc của mình vậy.

Hai chúng tôi cứ người này một câu, người kia một câu đấu khẩu với nhau, trong lúc đó chân vẫn không dừng bước. Khi tới trước xa giá, Tề Thịnh đạp văng tên nội thị đang phủ phục trên đất làm bàn đạp, dùng hai tay nhấc tôi lên xe rồi tự mình nhảy lên, cười gằn: “Không giết nàng, không hưu nàng, tưởng ta không có cách đối phó với nàng chắc?”.

Nói xong, Tề Thịnh đưa tay đẩy vào ngực khiến tôi ngã ngửa vào trong xe.

Tề Thịnh cũng lao vào trong xe, một ý nghĩa loé lên trong đầu tôi: Nếu đồ chết tiệt nhà anh mà dám trèo lên người ông lần nữa, ông quyết không tha cho anh!

Tề Thịnh đứng từ trên cao nhìn xuống.

Tôi ngẩng mặt nhìn lên, chống khuỷu tay xuống sàn xe, nhìn Tề Thịnh bằng ánh mắt cảnh giác cao độ, thề dù chết cũng giữ trinh tiết!

Cuối cùng tôi nhận ra rằng, suy nghĩ của mình thật đen tối. Tề Thịnh chỉ lạnh lùng nhìn tôi một lúc rồi đi ngang tôi tiến vào trong, không có vẻ gì là định giở trò cấm trẻ em dưới mười tám tuổi trên xe cả…

Tôi ngây người một lúc rồi sau đó bật cười thành tiếng. Nghĩ cũng phải, chỉ cần tâm lý bình thường, không có sở thích biến thái, chẳng ai lại muốn chơi trò “Bá vương ngạnh thượng cung[2'>” cả. Tôi là đàn ông nên tôi hiểu, chỉ cần làm một việc không tốt sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng, đó là chuyện cả một đời chứ đừng đùa.

[2'> Bá Vương ngạnh thượng cung: ý chỉ cưỡng gian, cưỡng bức. Tương truyền Sở bá vương Hạng Vũ là người có khí lực vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần giương cung lên lực bắn nhất định sẽ rất khủng khiếp, nhất định là cường tiễn. “Cường tiễn” và “Cưỡng gian” đồng âm, mà từ cưỡng gian thời đó là kỵ huý vì thế người xưa đã dùng cụm từ “Bá vương ngạnh thượng cung” để thay thế dựa trên việc đồng âm giữa “Cưỡng gian” và “Cường tiễn”.

Tề Thịnh thấy tôi cười lại đưa mắt liếc tôi một cái, cũng không nói gì, lôi từ trong ngăn kéo ra một cuốn sách, cúi đầu xuống đọc.

Tôi nghĩ thầm trong bụng, xe lắc mạnh thế này, anh cứ việc đọc sách đi, sớm muộn gì cũng bị cận thị cho mà xem! Hừ, tôi không thèm nhắc cho anh biết đâu!

Xa giá đi như rùa bò ra khỏi vùng rừng núi, tiến về kinh đô. Dọc đường Tề Thịnh rất ít khi lên tiếng. Tôi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, cảm giác như Tề Thịnh lúc ở trong xe và Tề Thịnh khi ở bên ngoài dường như là hai con người khác nhau, không lẽ anh ta mắc chứng tâm thần phân liệt?

Nghĩ đến đây, tôi lại bắt đầu thấy cảnh giác, sợ anh ta đột ngột nổi cơn thú tính lại xông vào tôi thì gay.

Suốt dọc đường tôi luôn ở trong trạng thái nơm nớp phòng bị như vậy, còn Tề Thịnh thì vẫn không có động tĩ