The Soda Pop
Thái tử phi thăng chức ký

Thái tử phi thăng chức ký

Tác giả: Tiên Chanh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213253

Bình chọn: 10.00/10/1325 lượt.

ên cương phía Bắc bị nguy hiểm thì ai có thể trấn giữ Tịnh Dương? Là Mạc thị ở Dư Châu, Tiết thị ở Thanh Châu hay là Dương gia ở Thái Hưng? Binh lực của Mạc thị và Tiết thị hơi kém một chút, phe Dương Dự thích hợp hơn, có điều Dương Nghiêm con trai ông ta lại cùng phe với Sở vương, không biết Tề Thịnh có tin tưởng anh ta không?”.

“Từ từ đã!”, Lục Ly vội kêu lên, “Từ từ đã, nương nương, nô tì nghe ù cả tai lên rồi, nương nương nói chậm thôi”.

Tôi khoái chí, cười nói: “Xem đi, đó chẳng qua cũng chỉ là ví dụ mỗi vấn đề nổi loạn ở Vân Tây, mới có mấy chuyện cỏn con của các võ tướng thôi mà em đã không hiểu được rồi. Nếu lại thêm chuyện quan hệ phức tạp giữa quần thần trong triều thì đầu óc em chắc sẽ phát điên mất!”.

Lục Ly gật đầu công nhận rồi than thở: “Không cần phải thêm nữa đâu, bây giờ đầu óc của nô tì cũng đã đơ đơ rồi. Thì ra chuyện trong triều lại phức tạp như vậy, nô tì cứ cho rằng hậu cung của chúng ta mới là nơi hiểm ác nhất trên thế giới này”.

Tôi lắc đầu: “Một đám đàn bà thì đấu đá được cái gì? Ai có thể ngủ được với Tề Thịnh nhiều hơn hai lần chứ? Nếu không có sự nâng đỡ của cha anh ở bên ngoài thì cũng chỉ là đồ chơi của hoàng gia mà thôi. Nói cho cùng, hậu cung chẳng qua chỉ là hình ảnh thu nhỏ của các thế lực trong triều! Trừ phi Hoàng đế là kẻ ngu ngốc, nhu nhược thì mới có thể khiến cho đàn bà ở hậu cung có cơ hội mượn danh nghĩa nắm một phần hoàng quyền. Nếu không, chỉ dựa vào một người đàn bà trong hậu cung, không có sự nâng đỡ của triều thần bên ngoài, cho dù có đánh bại được ba ngàn người đẹp của hậu cung thì cũng chẳng làm gì được”.

Lục Ly nghe nói vậy càng ngơ ngác, nhìn tôi một hồi lâu sau mới hỏi: “Nương nương, nói như vậy thì chúng ta có còn gì để tranh để đấu nữa đâu? Mặc kệ Giang thị với chả Giang thị, chỉ cần Trương gia vô sự thì ai dám động đến cái ngôi Hoàng hậu của nương nương?”.

Nghe Lục Ly nói vậy, bất giác tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều, kêu lên: “Nha đầu, cuối cùng em cũng hiểu ra rồi đấy!”.

Lục Ly đón chiếc đai lụa trong tay tôi rồi cẩn thận quấn quanh bụng tôi, một lát sau lại đột ngột hỏi: “Nương nương, nếu chuyện giống như nương nương nói, hậu cung chẳng qua chỉ là hình ảnh thu nhỏ của các thế lực trong triều, nhà mẹ đẻ của những người như Hoàng thị, Trần thị chẳng qua chỉ là những gia đình mức khá, cha của Lý thị cũng chỉ là một tri phủ quèn, thế thì bọn họ làm sao lại đại diện được cho các thế lực trong triều? Theo những gì nương nương nói thì hậu cung phải có con gái các nhà họ Hạ, họ Tiết, họ Dương mới phải!”.

Câu hỏi đó của Lục Ly khiến tôi rất bất ngờ, đồng thời tôi cũng đánh giá Lục Ly cao hơn. Không ngờ cô bé này tuổi còn trẻ mà lại là một học sinh có tư duy tốt như vậy! Nếu cô thực sự thoát khỏi cái vòng tình ái nam nữ thì cũng có thể đào tạo được!

Tôi suy nghĩ một lát, đáp: “Từ đó có thể thấy, Tề Thịnh là người rất mạnh, lúc còn làm thái tử bất đắc dĩ phải nín nhịn, nhưng đến khi đã nắm quyền trong tay thì tuyệt đối không để mình chịu sự chi phối của người khác, càng không cho phép hậu cung của mình trở thành công cụ cân bằng các thế lực của triều đình. Vì vậy, Tề Thịnh thà chấp nhận thận trọng từng bước một trong triều chứ không muốn để cho người của mấy gia tộc lớn vào hậu cung, mượn đó để phân hóa thế lực nhà họ Trương”.

Tôi quay người lại, nhìn Lục Ly, khẽ nói với vẻ trịnh trọng: “Lục Ly, em hãy nhớ, người mà chúng ta phải đấu không phải là đám yến oanh trong cung, mà chính là Tề Thịnh”.

Lục Ly đúng là một cô gái có tố chất, không những không tránh ánh mắt của tôi mà còn ngước lên nhìn thẳng vào tôi, nghiêm túc hỏi: “Thế thì chúng ta phải dựa vào nhà họ Trương mới đúng, tại sao nương nương lại liên lạc với Sở vương?”.

“Để tạo ra sự cân bằng!”, tôi khẽ đáp, “Cái giỏi của người làm vua là ở chỗ tạo ra sự cân bằng, cho dù là chúng ta cũng không thể xem Trương gia là cái cột duy nhất để dựa vào được, vì ta đã xuất giá, nói một câu đại nghịch bất đạo thế này, cho dù nhà họ Trương có thể phế truất Tề Thịnh để đăng cơ thì cũng chẳng có ưu đãi gì cho người đã làm Hoàng hậu của Tề gia như ta. Do vậy, nếu chúng ta muốn được sống yên ổn thì chỉ còn một cách là phải tạo được thế cân bằng”.

Lục Ly nghe xong, gật đầu vẻ suy nghĩ.

Tôi đánh giá Lục Ly một lượt, thấy hai năm nay cô đã trổ mã, càng ngày càng trở nên trưởng thành, xinh đẹp hơn, đầu mày khóe mắt đều toát lên vẻ quyến rũ.

Đầu tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ, bất ngờ hỏi: “Lục Ly, năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?”.

Hình như tâm trí của Lục Ly đang để ở thuyết “tạo sự cân bằng” nên khi nghe tôi hỏi như vậy thì bất giác giật mình, một lát sau mới trả lời: “Năm nay nô tì mười chín ạ”.

Tôi không khỏi ngạc nhiên, đã mười chín rồi? Ở cổ đại thì mười chín đã là gái già rồi, nếu không lấy chồng thì sẽ chết già ở chỗ tôi mất!

Lục Ly bèn hỏi: “Sao nương nương tự nhiên lại hỏi tới chuyện này?”.

Tôi hỏi lại: “Em đã có ý trung nhân chưa?”.

Lục Ly ngây ra một lúc mới hiểu ý của tôi, mặt thoắt đỏ bừng vì xấu hổ, cúi đầu vân vê gấu áo, nói: “Nương nương!”.

Giọng Lục Ly run rẩy khiến tôi không nén được mà rù