nhưng ánh mắt thì đã điềm tĩnh hơn, bèn khẽ véo vào lòng bàn tay cô, nói: “Chỉ giữ lại ba người, còn lại bảo bọn họ ra ngoài chờ đi”.
Lục Ly hiểu ám thị của tôi, khẽ gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên nhìn mấy bà đỡ, làm ra vẻ đang chọn đại lấy ba người trong số họ, nói: “Ba người này ở lại, còn tất cả lui ra ngoài!”.
Những bà đỡ không được chỉ định ở lại đều thở phào, đưa mắt nhìn nhau rồi vội vã cúi đầu đi ra ngoài.
Trong điện bỗng trở nên yên tĩnh, tôi bảo Lục Ly đỡ mình ngồi dậy, đánh giá kỹ những bà đỡ được giữ lại, nói với giọng lạnh lùng: “Ngẩng đầu hết lên!”.
Cả ba người không hẹn mà cùng run lập cập, ngập ngừng ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Trong số ba người ấy có hai người do Tề Thịnh sai đến, đến giờ cũng ở trong cung Hưng Thánh hơn nửa năm rồi, tôi đã biết rõ, người còn lại do Trương gia gửi tới trước đây một thời gian.
Tôi nhìn chăm chăm vào bọn họ, trực tiếp đe dọa: “Ta nói thẳng, nếu mẹ con ta được bình an, đương nhiên ba người sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, nhưng nếu ta có chuyện gì thì nhất định sẽ có người trả thù cho ta. Đừng tưởng có người chống lưng thì các ngươi sẽ bình an vô sự. Họ có thể che chở cho các ngươi một lúc, cũng không thể che chở cho các ngươi suốt đời, che chở cho một mình các ngươi nhưng không thể che chở cho cả nhà các ngươi!”.
Vừa nói được một nửa, cả ba người đều vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu liên tiếp rồi run rẩy nói: “Xin nương nương tha mạng, xin nương nương tha mạng”.
Tôi tiếp tục nói hết những lời răn đe ấy trong tiếng dập đầu của ba người. Thấy bọn họ dập đầu rất thật lòng, lại không có ý định dừng lại, sợ họ ngất ra đấy nên tôi đành đưa mắt cho Lục Ly, để cô đóng vai người tốt vỗ về bọn họ.
Lục Ly vội nói với ba người ấy: “Ba vị đứng dậy đi, chỉ cần nương nương sinh long tử bình an thì ba người đều là công thần, sau này sẽ không thiếu vinh hoa phú quý đâu”.
Ba người kia lúc này mới sợ sệt ngồi dậy, còn chưa kịp đứng thẳng thì đã nghe Lục Ly nói tiếp: “Như thế mới đúng chứ. Nương nương là người tính tình thẳng thắn nên mới nói rõ với các ma ma như vậy. Các vị đừng sợ, nương nương đối đãi với mọi người luôn rộng lượng, lần trước nha hoàn chải đầu làm rụng của nương nương rất nhiều tóc, nương nương cũng chỉ sai người đánh cho bốn mươi roi, không…”.
Tôi vội cấu mạnh Lục Ly một cái, ngăn những lời nói tiếp theo của cô.
Nha đầu, rụng mấy sợi tóc mà đánh những bốn mươi roi ư, bốn mươi roi cũng đủ đánh chết một người đàn ông khỏe mạnh rồi! Như thế mà gọi là rộng lượng à? Lục Ly ơi là Lục Ly, ở đâu ra cái kiểu an ủi người khác như thế này?
Quả không ngoài dự liệu, ba bà đỡ kia đầu gối nhũn ra, lại quỳ sụp xuống, sợ tới mức người cứ run lên bần bật.
Thấy cứ tiếp tục thế này cũng không được, tôi đành phải đích thân vỗ về bọn họ: “Thôi được rồi, tất cả đứng lên đi, lúc này có sợ hãi cũng chẳng được gì. Nếu số phận của tất cả đều đã buộc chặt vào nhau rồi thì hãy cùng đồng tâm hiệp lực!”. Nói rồi tôi chỉ vào bà đỡ trông có vẻ nhiều kinh nghiệm nhất, nói: “Ma ma Ngô, ma ma là người đỡ chính, hai người còn lại sẽ giúp việc, nhanh nhẹn lên!”.
Vừa nói dứt lời thì một cơn đau lại ập đến. Lần này còn dữ dội hơn lần trước, giống như thủy triều mạnh mẽ dâng lên rồi lan ra bốn phía, đau tới mức khiến tôi ngửa người ngã ra sau.
Lục Ly vội giữ chặt lấy tay tôi, cuống quýt kêu lên: “Nương nương, nương nương hãy cố chịu, cố chịu!”.
Mẹ kiếp, cố chịu cái đầu cô, dù có chịu được hay không thì ta cũng phải sinh! Nói những lời vô tác dụng ấy làm gì!
Giây phút then chốt nhất cũng chính là lúc thể hiện bản lĩnh cao siêu của các đồng chí lão làng. Có lẽ bà đỡ Ngô cũng đã nghĩ thông nên lập tức ngồi dậy, không nói gì mà kéo ngay váy của tôi xuống để kiểm tra, một lát sau nói bằng giọng trầm tĩnh: “Nương nương đừng lo, đó mới chỉ là những cơn đau ban đầu, phải một lúc nữa mới sinh được, nương nương hãy cố giữ sức”.
Nói xong bà quay ra dặn Lục Ly: “Lục Ly cô nương, lát nữa nương nương hết cơn đau này, chúng ta hãy đỡ nương nương xuống để nương nương đi đi lại lại ít vòng, như thế sẽ dễ sinh hơn”.
Hai bà đỡ kia lúc này cũng đã trấn tĩnh lại, hùa theo: “Đúng thế, đúng thế, xuống đi lại ít vòng thì tử cung mới nhanh chóng mở ra được”.
Tôi đau tới mức bắt đầu đờ đẫn cả đầu óc, nếu không phải vì ngại mất thể diện thì tôi đã kêu cha gọi mẹ rồi, còn tâm trí nào mà nghĩ đến chuyện cổ tử cung mở hay không mở. Một lát sau cơn đau dịu đi, tôi được mọi người dìu xuống giường, đi đi lại lại trong điện.
Đang nghiến răng đi đi lại lại như vậy thì nghe thấy Tả Ý bên ngoài mừng rỡ kêu lên: “Nương nương, Thái hậu nương nương tới rồi, Thái hậu nương nương tới rồi!”.
Tôi còn chưa biết trút giận vào đâu, nghe vậy liên đáp với thái độ chẳng lấy gì làm vui vẻ: “Mời Thái hậu vào chính điện ngồi đi!”.
Một lát sau lại nghe tiếng Tả Ý reo lên vui vẻ: “Nương nương, Thái hoàng thái hậu tới! Thái hoàng thái hậu tới!”.
Tôi nghiến răng, cố nén cơn tức giận, sai: “Cũng mời vào chính điện ngồi nghỉ đi!”.
Ai ngờ chưa được bao lâu, giọng của Tả Ý lại dõng dạc vang lên: “Nương nương, Hoàng thượng về rồi, Hoàng thượn
