Snack's 1967
Thái Hậu 15 Tuổi

Thái Hậu 15 Tuổi

Tác giả: Trà Hoa Cúc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327662

Bình chọn: 9.5.00/10/766 lượt.

ồn ào, nhiệm vụ hôm nay xem như hoàn thành.

Gió xuân ấm áp, nhìn ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, tâm trạng của nàng tốt lên rất nhiều.

Ánh mắt dịu dàng nhìn sang Phượng Dật , nàng khẽ cười: ” Mới vừa rồi ồn ào, chắc hẳn hoàng thượng cũng đã mệt mỏi, long thể quan trọng, ngươi cũng nhanh trở về nghỉ ngơi! “.

Đi mau, đi mau, nàng nhớ…cái giường quá !.

“Đa tạ mẫu hậu quan tâm, nhi thần trở vào ngay”. Phượng Dật tựa vào Lý Ti Thần, khom lưng thi lễ.

“Ừ”. Xuân Yến hài lòng đáp. Ánh mắt chuyển đến Lý Ti thần , nàng trầm giọng nói : “Lý đại nhân, ai gia đã cho người đi báo với Lý thái phó, mấy ngày này , ngươi hãy ở lại trong cung, bầu bạn với hoàng thượng!”

Thật tốt quá! Hắn có thể danh chánh ngôn thuận lưu lại xem kịch vui ! Lý Ti Thần mừng thầm , vội chắp tay thi lễ: “Đạ tạ thái hậu”.

Xuân Yến khẽ gật đầu, xoay người sang phía kia nói: “Cũng không còn sớm, ai gia cũng nên quay về tẩm cung nghỉ ngơi. Hiền phi, Đức phi, các ngươi cũng mau trở về, sáng sớm ngày mai trở lại thỉnh an”.

Nàng mệt chết mất thôi! Sáng sớm hôm nay, việc đầu tiên là ân cần dạy bảo bốn nha đầu này, tiếp đó bố trí cung nữ, thái giám hầu hạ bọn họ. Sau đó vội chuồn ra cung , vừa trở về nghe Thu Dung báo lại : Nam Cung Xuân Hương cùng Viên Tú Ngọc quả nhiên đúng với dự đoán của nàng, chạy đến Phượng cung náo loạn, nàng liền vội vàng thay đổi y phục, đi không kịp thở đến đây giáo huấn hai tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng này. Ngay cả nước cũng chưa kịp uống, làm nàng muốn chết khát ! Công việc của nàng thật sự bận rộn!.

“Cung tiễn thái hậu”. Hiền phi , Đức phi nhẹ nhàng nói.

“Cung tiễn mẫu hậu”. Phượng Dật yếu ớt kêu lên.

“Cung tiễn thái hậu”. Lý Ti Thần không kiềm chế được phấn khởi nói to.

Cùng với một hồi âm thanh cung tiễn, hai nử tử – nam tử xoay lưng bước đi, nhưng trong lòng có cùng một ý nghĩ : thật tốt quá, có thể tạm thời yên tĩnh được mười ngày.

Q.2 – Chương 30: Bực bội

Bộp! Một bản tấu chương rơi xuống đất, kèm theo một tiếng la —

“Phượng Huyền, ngươi là…lão khốn kiếp!”.

Bộp! lại một bản tấu chương nữa rơi xuống đất —

“Phượng Dật, ngươi là…… tiểu khốn kiếp!”.

Bộp! bộp! bộp! Vô số tấu chương liên tiếp rơi xuống đất, kèm theo một tiếng la hổn hển –

“Phượng Huyền khốn kiếp, Phượng Dật khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp, người Phượng gia tất cả đều là khốn kiếp! Đại khốn kiếp! Siêu cấp vô địch vũ trụ khốn kiếp! Khốn kiếp kiếp.. kiếp——–!”

Chỉ làm thế không thể trút hết bất mãn trong lòng, Xuân Yến đứng phắt dậy, phất ống tay áo qua, quét tất cả tấu chương và đồ vật trên bàn xuống đất.

Lộp bộp, loảng xoảng —–

Toàn bộ tấu chương vốn được xếp ngăn nắp trên bàn, văn phòng tứ bảo rơi khắp trên mặt đất, âm thanh vang lên không dứt cũng làm vơi đi một chút buồn bực trong lòng nàng. Nhưng còn chưa đủ hả giận.

Mẹ kiếp, càng nghĩ càng giận! Tại sao? Tại sao nàng phải ở nơi quỷ quái không thấy ánh mặt trời này phê duyệt tấu chương, còn bị một đám người gàn dở ba năm nay ngày nào cũng mắng nàng là yêu hậu.

Xuân Yến thở hổn hển, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh Phượng Dật nhàn hạ nằm ở trên giường ngủ ngon, bên cạnh còn có Hiền phi , Đức phi tận tâm hầu hạ, bộ dạng thật đáng ghét!

Càng nghĩ càng không cam lòng.

Giẫm! Giẫm!Giẫm! Ta giẫm lên, ta giẫm lên, ta giẫm lên, giẫm lên, giẫm lên! Nàng giẫm đến không biết mệt.

“Phượng Huyền, ngươi là…lão bất tử , Phượng Dật, ngươi là.. tiểu bất tử, các ngươi chết đi cho ta!”. Vừa giẫm Xuân Yến cũng không quên tiếp tục chửi rủa Phượng gia.

Tiểu Hỉ tử tiến lên, khẽ nhắc nhở nàng: ” Thái hậu, tiên đế đã băng hà ba năm”.

Nàng đương nhiên biết! Cũng tận mắt thấy hắn tắt thở! Xuân Yến tức giận trợn mắt nhìn hắn: “Ngươi dạy ta sao?”.

Nàng bực bội, chửi người chết không được sao?

Tiểu Hỉ tử lúng túng, sờ sờ cái mũi, không biết làm gì đành lui ra.

“Mẹ kiếp! Tại sao là ta! Tại sao là ta? “.

Nhìn toàn bộ tấu chương bị ném xuống đất, Xuân Yến vẫn không cảm thấy đỡ tức, liền quát to một tiếng, tiện thể dùng một cước đá ngã cái ghế bên cạnh.

“A—-đau ! Đau quá! “. Cái ghế ngã ,nhưng chân cũng bị nó làm cho đau điếng. Xuân Yến nước mắt lưng tròng, nhảy lò cò khắp phòng.

“Thái hậu! “. Lục Ngọc bưng trà vào nhìn thấy thế, vội để khay trà lên bàn, chạy qua đỡ nàng đến bên ghế ngồi xuống. Sau đó mang đến một chén trà ấm, nhẹ nhàng khuyên nhủ : ” Ngài uống trà trước cho thông cổ họng! Muốn tức giận, mắng chửi cũng phải nghỉ một chút, đừng làm khổ bản thân “.

Đúng là mắng xong một hồi miệng lưỡi đều khô rát, chân cũng nhảy đến mỏi nhừ .

Xuân Yến đỡ lấy chén trà, uống hai hơi cạn, sau đó đưa trả lại Lục Ngọc nói : “Ta muốn uống nữa”.

“Vâng “. Lục Ngọc cười đáp, liền nhìn Tiểu Hỉ tử liếc mắt, ý bảo sai người đi pha thêm một chén trà.

Nhìn ánh mắt Lục Ngọc, Tiểu Hỉ tử cũng biết Xuân Yến đã nguôi giận, liền cùng vài cung nữ, thái giám đi lại bàn, nhặt tấu chương lên, xếp lại ngay ngắn, để một lát nàng xem tiếp.

Q.2 – Chương 31: Mỹ nam đến

Mới vừa ra ngoài về, Thu Dung sải bước nhanh qua bậc cửa, tới bên cạnh nàng, khẽ gọi: “Thái hậu”.

“Có chuyện gì?”. Chửi mắng một hồi, vừa uống