nhát nhu nhược, chỉ lo tự bảo vệ mình, mặc cho chư hầu phát ra bao lời thỉnh cầu, cầu xin Đại Yến cử quốc sư bình chiến loạn, ông ta cũng chẳng thèm để ý. Trong cơn hỗn loạn, nàng một mình trốn thoát, tìm tòi không biết bao lâu, cuối cùng ngất xỉu bên rìa núi Hương Thủ.
Là Tả Tử Thần cứu nàng, có điều khi ấy hắn đã quên hết thảy về Đại Yến, thậm chí còn không nhớ nổi Đế Cơ đến tột cùng là ai. Cái kiểu quên này cực kỳ quỷ dị, phảng phất như bị người ta hung bạo phong ấn đi một đoạn ký ức. Người ra tay dường như không muốn hắn nhớ được bản thân hắn ở Đại Yến đã từng có một đoạn ái tình triền miên.
Đương nhiên, nàng đối với việc này cầu còn chẳng được.
Hắn quên hết thảy, từ nay về sau trong lòng sẽ chỉ có mình nàng. Hắn cuối cùng sẽ hiểu ra, trên đời này chỉ có nàng thực sự tốt với hắn, không hề giữ lại, mà trao đi hết thảy. Họ Tả phản quốc cũng được, Đại Yến bị diệt cũng được, mọi người trên thế gian đều chết hết, chỉ cần hắn còn ở đây, nàng chẳng cần để ý điều gì khác.
Đế Cơ không thể yêu hắn đến thế.
Từ nhỏ đến lớn, Huyền Châu vẫn một mực tìm cách có thể triệt để vượt qua Đế Cơ, hiện tại nàng rốt cục tìm được rồi. Rốt cuộc sẽ không có nữ nhân nào khác yêu Tả Tử Thần được như nàng, trong tình yêu say đắm khủng khiếp mà tuyệt vọng này, Đế Cơ cuối cùng đã thua nàng.
Huyền Châu cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
***
Rốt cuộc cũng được thấy Phó Cửu Vân phong lưu phóng khoáng trong truyền thuyết, có điều lại không giống lắm cái loại công tử quần lụa trong tưởng tượng. Hắn nhìn qua chẳng hề giống một thiếu niên, lại cũng chẳng già, khiến cho người ta đoán không ra tuổi hắn. Đáy mắt hắn có một nốt ruồi lệ, cười lên mang theo một loại hồn nhiên đặc biệt làm tim người ta đập dồn dập không thôi, có điều lúc không cười nhìn qua lại có chút u sầu ủ dột, phảng phất như ẩn giấu bao nỗi lòng vô cùng vô tận.
Hắn lúc này đang một mình uống rượu bên cửa sổ, dưới chân đã ngổn ngang mười mấy vò không. Huyền Châu ngửi thấy cả phòng mùi rượu, không khỏi nhíu nhíu mày.
Phó Cửu Vân cũng chẳng thèm quay lại, hắn đang nhìn bầu trời phương đông, ngơ ngẩn bần thần. Huyền Châu thoáng giật mình, có chút mất kiên nhẫn, ngay sau đó hắn đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt như điện, trong nháy mắt đánh giá nàng ta một lượt từ đầu đến chân, Huyền Châu thậm chí có một loại cảm giác như thể chính mình ở trước mặt hắn không mặc quần áo, nhất thời mặt đỏ lên.
Phó Cửu Vân chỉ nhìn nàng một cái, liền chuyển qua nhìn Tả Tử Thần, thấy hai mắt hắn nhắm chặt, không khỏi hơi sững sờ: “Mắt sao vậy?”
Tả Tử Thần không muốn trả lời vấn đề này, căn bản chính hắn cũng nói không ra, nhớ không được. Đi qua nhận lấy bầu rượu, tự rót một chén cho mình, lại thấy Phó Cửu Vân rầu rĩ không vui, không giống trước kia vừa cười vừa nói, liền nhẹ lời: “Ngươi xuất môn mấy ngày nay, xem ra tựa hồ không được vui vẻ cho lắm.”
Phó Cửu Vân nở một nụ cười trào phúng, lại nhìn thoáng qua chỗ Huyền Châu, bảo: “Tạm thời chưa nói đến ta, ta biết ngươi đang vui vẻ lắm. Bỏ cũ, ôm mới rồi.”
Tả Tử Thần khó hiểu: “Có ý gì?”
Phó Cửu Vân không trả lời, chỉ chậm rãi uống cạn rượu trong chén, ánh mắt vẫn không rời khỏi mảnh trời phía đông kia, nơi đó mây cuộn như tơ, một mảng trong suốt, gió lạnh phả tới, làm cho đôi mắt hắn hơi hơi nheo lại.
Hắn nhớ tới ngày hôm ấy, mưa cứ thế ngập ngừng rơi, bọt nước trong veo lóng lánh từ lá cây liễu nhỏ xuống, cứ một giọt hắn lại thầm đếm một con số trong lòng. Hắn lấy tranh làm mồi dụ, ngóng trông nàng mắc câu, nàng là con cá nhỏ hắn đặt trong đáy lòng, bơi qua bơi lại, chẳng biết lúc nào sẽ cắn mồi câu kia? Lại có chút sợ nàng tới, tuổi nàng còn nhỏ, ngây thơ vô cùng, phải nói thế nào để cho nàng hiểu?
Hắn đợi bên bờ sông Hoàn Đái, nhìn mưa phùn biến thành ánh nắng chiều, nhìn thấy lá liễu được gột rửa xanh non mềm mại, nhìn thấy rất nhiều rất nhiều người đến đến đi đi, trong lòng vừa vui sướng vừa bồn chồn lo lắng, vì hắn đợi một người độc nhất vô nhị là nàng mà vui sướng, lại bởi vì nàng chậm chạp không tới mà bồn chồn không yên.
Hắn còn nhớ tới nước Đại Yến đã diệt vong, hoàng cung lung linh tráng lệ bị thiêu rụi trong biển lửa, chỉ còn lại mảng tường bị thiêu rụi cháy đen. Di tích đài Triêu Dương lộng lẫy đồ sộ vẫn còn đây, sụp xuống một mảng lớn, chỉ chừa lại một lan can đá trắng tiêu điều, nàng từng đứng trên đó múa một khúc Đông Phong Đào Hoa, bộ y phục đỏ rực phấp phới bay như lửa.
Bây giờ, nàng cùng Đại Yến như nhau, đều biến mất giữa ngàn vạn nhân gian biến ảo.
Hắn vẫn đang chờ đợi một người, nhưng hắn biết rõ, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không tới.
Chương 25-26
Chương 25: Ngươi tới thật là nhanh
Mùa đông khắc nghiệt, trong vùng núi tiên có cảnh sắc trăm hoa đua nở, nơi trần gian thế tục lại không được rực rỡ như vậy, chỉ cô đơn hai màu đen trắng. Chú lừa con lững tha lững thững bước trong băng tuyết, bốn cái chân thi thoảng lại giẫm nát một khối băng, “rắc” một tiếng giòn tan. Đàm Xuyên nửa nằm trên lưng lừa, mở hé một tấm bản đồ tỉ mỉ nghiên cứu.
Núi Hương Thủ phía nam, Thiên Nguyên quốc lại ở tây bắc, một chuyến đi này của nàn