Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)
Tác giả: mysweetlovelyday
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217205
Bình chọn: 7.5.00/10/1720 lượt.
ơng thuộc về hắn nhưng nay tất cả chỉ còn là ảo mộng, chỉ còn là giấc mơ.
Hắn ước giá mà hắn đừng quá kiêu ngạo, đừng quá lạnh lùng, đừng quá tự kiêu, đừng chỉ biết quan tâm đến cảm giác của chính mình, hắn sẽ không rơi vào cái hồ sâu vạn trượng, không bị ông Trời nhốt trong một cái cũi làm bằng sắt mà có đến hàng vạn, hàng nghìn nắm hắn cũng không thể nào thoát ra nổi.
Sống khổ sở, sống cô đơn buồn bã, sống trong bóng tối của ngục tù như thế thì sống có ích gì.
Hắn có thể hưởng trọn vẹn được hạnh phúc, thiên đường, hưởng trọn vẹn niềm vui hay không khi con tim hắn đã bị Hương nắm giữ ?
Có thể vui được không khi nụ cười của hắn chỉ nở ra khi nhìn thấy Hương ?
Có thể hít thở được không khi lúc nào hắn cũng mong được hít lấy mùi hương trên tóc, trên cơ thể và được cảm nhận hơi thở ấm nóng thơm mùi hương lan của Hương ?
Có thể nhìn thấy được gì không khi lúc nào hắn cũng chỉ muốn được giữ Hương trong tầm mắt của hắn ?
Có thể ngủ được không khi đêm nào hắn cũng mơ về Hương, được ước ao ôm và hôn Hương ?
Đau khổ, tan nát, con tim hắn vỡ tan !
Hương vừa mới quay mình bước đi, hắn lập tức nắm chặt lấy tay Hương.
_Anh xin em ! Xin em đừng bỏ đi ! Anh không muốn mất em !
Hương khóc như chưa bao giờ được khóc. Được nghe hắn nói một câu cần mình, không muốn mất mình, với Hương như thế cũng đã đủ rồi. Hương không còn đòi hỏi gì hơn nữa.
Lau lệ trên má, Hương quay lại nhìn hắn.
Nở một nụ cười héo hắt. Hương nhẹ giọng khuyên bảo hắn.
_Anh hãy quên em đi ! Dù sao chúng ta có duyên nhưng không có nợ. Cô ấy đang mang thai đứa con của anh. Cô ấy cần anh, đứa bé cần có đủ cả cha lẫn mẹ, đừng vì em, đừng vì tình cảm nhất thời anh biến thành một ông bố độc ác và tàn nhẫn. Nếu anh làm thế, dù anh có cầu xin em, em cũng không thể quay về bên anh. Xin anh hãy quên đi những gì tốt đẹp và đau khổ đã có giữa hai ta. Tình cảm của chúng ta dù có cạn hay đầy, chỉ cần anh có một chút tình cảm với em, và em mãi mãi vẫn yêu anh thì dù có lấy được nhau không cũng đâu có quan trọng gì, hạnh phúc đâu phải chỉ cần được chứng minh bằng một tờ giấy và bằng một chiếc nhẫn đắt tiền. Em cầu chúc cho anh sống thật hạnh phúc ! Thật vui vẻ ! Anh đừng quên ở phía sau anh, em lúc nào cũng dõi theo anh. Nếu anh sống không vui, không hạnh phúc làm sao em có thể vui, có thể sống hạnh phúc.
Nghe Hương cầu chúc hạnh phúc cho hắn, khuyên hắn đi lấy người khác. Lòng hắn tan nát, con tim hắn không còn đập, mặt hắn xám ngoét, hắn nhìn Hương bằng ánh mắt chất chứa đau khổ, buồn rầu.
Cõi lòng hắn kể từ nay coi như đã chết, đã không còn tồn tại.
Hắn chưa bao giờ khóc, chưa bao giờ nhỏ lệ trước mắt ai. Thế mà vì Hương hắn đã khóc hai lần, một lần Hương tỏ tình với hắn, lần này vì Hương nói chia tay hắn, đẩy hắn vào vòng tay của một người đàn bà khác.
Bầu trời tối đen, mây u ám kéo về, từng cơn sét nổi lên trong lòng hắn. Hắn hoàn toàn tuyệt vọng, hoàn toàn mất hết niềm tin, mất hết sinh khí.
Hắn muốn chết, muốn rời xa khỏi kiếp nhân sinh, muốn từ nay vĩnh viễn ở một nơi thật xa để nhìn Hương, chiêm ngưỡng Hương, ngắm nhìn Hương bằng ánh mắt và nụ cười của những bông hoa, của những con bướm trêu đùa trên tóc, trên quần áo Hương như ngày nào.
Hắn không muốn hắn tồn tại, hắn đứng đây để chứng kiến Hương rời xa hắn, nói lời chúc phúc cho hắn và đẩy hắn xa cách Hương hàng vạn hàng nghìn dặm.
Hương đứng gần hắn, gần trong gang tấc, thậm chí tay hắn vẫn còn nắm lấy tay Hương, vẫn còn chìm đắm trong nụ cười sầu héo và ánh mắt long lanh lệ của Hương nhưng hắn cảm thấy Hương xa quá, quá xa đến nỗi, hắn có dùng cả đời để đuổi theo, để nắm bắt cũng không làm sao theo kịp.
Hắn đã vĩnh viễn mất Hương !
Hương gỡ bỏ tay hắn ra khỏi tay mình, từ từ Hương đi về phía Phong.
Phong nắm lấy tay Hương, cả hai bước những bước đi chậm chạp, nhè nhẹ, uyển chuyển như những cơn gió cuốn những chiếc lá khô hết bay lên rồi lại hạ xuống.
Một bước, hai bước, họ đã rời xa.
Hắn vẫn đứng lặng một chỗ, mắt hắn vẫn nhìn theo Hương, ánh mắt thì thầm xa vắng, mắt hắn chất chứa hàng vạn nỗi sầu, chứa hàng vạn nỗi đau.
Hai giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài trên má hắn.
Trái tim hắn ngừng đập, mạch trong cơ thể đã không còn gì. Hắn chỉ giống như một bức tượng được tạc bằng băng, hắn đứng im giữa trời đất, đứng im để cho gió táp mưa xa tạt vào người, đứng im để cảm nhận một luồng hàn khí không ngừng xâm nhập vào cơ thể.
Thế giới xung quanh hắn sụp đổ, hắn chỉ còn lại cái xác không có linh hồn.
Nàng tiên, nàng thơ của hắn đã rời xa hắn.
Hắn không còn gì nữa.
Hắn không muốn lấy cô ta nhưng không còn cách nào khác, hắn phải lấy, phải đồng ý trói buộc bản thân hắn vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu và chán ghét lẫn nhau. Hắn cũng giống hệt như bố hắn, yêu một người nhưng phải lấy một người khác.
Bà Lam và Thủy Tiên đều giống hệt nhau, họ đều vì si vì cuồng đàn ông nhà họ Cao nên phải dùng đủ mọi cách để lấy bằng được.
Thủy Tiên là một cô gái khôn ngoan, cô ta biết không thể với cao, nên đã tự động quay về bên cạnh hắn, cô ta nhận ra không ai yêu và trân trọng cô ta nhiều như