chút nhưng không thể nào dấu được vẻ ôn nhu nhưng mạnh mẽ, là một cô gái đẹp. Nhưng tại sao cô ta lại nói gì nó chẵng hiểu gì thế này?? Tại sao lại tìm nó rồi lại nói là nó không biết cô ta, không lẽ cô ta có liên quan tới quá khứ đã mất của nó, không lẽ điềm không lành làm nó bất an từ hôm qua tới giờ sẽ do người con gái này mang tới??[Cô là ai?? Tại sao tôi không hiểu cô nói gì hết??'> – Kyo thật sự muốn biết là có chuyện gì, tại sao mọi thứ lại lạ lùng như vậy??[Lăng Thiên Hạo, nhớ cái tên này, nếu như cô muốn tìm lại quá khứ của mình thì khi nào về Việt Nam hãy tìm đến địa chỉ này, chỉ nên đi một mình, tôi sẽ giúp cô nhớ lại'> – cô gái thảy cho nó 1 mẫu giấy được vò thành một cục rồi không chờ nó kịp nói gì thêm đã lao người xuống cái vực đó mất hút, Kyo đứng hình đứng đó không biết phải phản ứng như thế nào, nó cứ đứng như trời trồng như thế với mảnh giấy trên tay và cái tên Lăng Thiên Hạo cứ bám lấy đầu óc của nó. Cũng như cái tên Ken mà mỗi lần nhắt tới là nó lại thấy nhức đầu, đầu nó bắt đầu quay, mọi thứ trước mắt bắt đầu xoay tròn nhưng nó không thể nào éo mình dừng nghĩ đến cái tên Lăng Thiên Hạo. Bỗng nhiên trong đầu nó hiện lên một cô gái với mái tóc đỏ đang đứng trên bờ vựt dưới ánh chiều tà, gần đó có một chàng trai đang đứng nhưng mọi thứ lại quá mờ ảo, họ nói gì đó, rồi nó thấy như chính mình là cô gái đó. Nó không muốn nghĩ nữa, đầu nó thật nhức, đau, rất đau, nó chỉ biết ôm lấy đầu hét lên một tiếng, mọi thứ trở nên tối đen như mực, rồi lúc lại trắng xóa, rồi lại chuyển sang màu đỏ, máu khắp nơi, xác chết, tiếng nổ vang, tiếng sung, tiếng gió hù hù thổi bên tai rồi mọi thứ lại một lần nữa chìm vào im lặng và chỉ còn lại một màu đen.– Này nhóc con, lại dành ăn với em à?? – 1 cậu nhóc đứng tựa lưng vào cửa dưới cái nón màu đen che khuất khuôn mặt nhìn 1 đám 3 4 đứa nhóc đang ăn bánh một cách khí thế giữa căn phòng tập rộng lớn, giọng nói có chút trêu chọc.– Ken, mi tới rồi!!! – cô nhóc đang dành ăn với mấy cậu nhóc còn lại vừa nghe tiếng nói thì đã bỏ hết tất cả mà bay cái vù lại ôm chầm lấy cậu nhóc, mặc kệ là tay mình đang dính đầy bột bánh wagashi mà trét hết lên áo của cậu nhóc kia.– Nhóc con muốn ăn đòn hả?! Đi rửa tay mau lên, bẩn hết áo của ta rồi! – cậu nhóc khõ nhẹ lên đầu cô nhóc một cái rồi mắn, cậu là một người cực kì sạch sẽ nhưng luôn bị cô nhóc này vấy bẩn, thật tức chết cậu.– Ken mi thật xấu xa!! – Cô nhóc bĩu môi oán giận rồi xoay người vào trong mà rửa tay, lúc quay ra thì thấy Ken đang nói chuyện với 2 người con trai khoảng chừng 18 19 tuổi quay lưng lại phía mình, thế là một hai ba liền nhanh như sóc bay tới rồi nhảy phóc lên ôm cổ cậu nhóc làm Ken tuy đã đề phòng nhưng sức của cô nhóc không phải nhỏ, thế là cả hai lăn đùng ra đất, cậu nhóc vì sợ làm đau cô nhóc thế là chống tay tránh đè lên người cô, và lịch sử lại tái diễn, tay của cậu nhóc bị trật khớp.– Kyo mi có thôi mấy cái trò ngu ngốc của mi lại không hả?! – Ken tức giận mà mắn cho Kyo một câu rồi quay người bỏ vào trong nhà không thèm quan tâm tới hai người kia cùng với Kyo đứng đó. Cậu nhóc vừa quay người đi thì hai người con trai tới bây giờ Kyo vẫn chưa nhìn kỹ mặt lại càng ngày càng mờ nhạt, bóng lưng của Ken cũng mờ dần, mọi thứ càng ngày càng di chuyển và đi xa dần, xa dần cô nhóc, rồi trắng dần, một màu trắng đến nghẹt thở.– Đừng đi, dừng lại đi, Kyo hứa sẽ không như vậy nữa mà, đừng!!! ĐỪNG!!!!! – Kyo hét lên, tay chân huơ loạn xạ trên không trung, hai mắt thì lại nhắm nghiền, có cố mấy cũng không thể mở mắt ra được, những giấc mơ cứ bám lấy nó mơ hồ không thể nào dứt ra được, hơn thế nữa là người con trai tên Ken đó có ý nghĩa gì với nó, mà mỗi lần nghĩ tới đều khiến đầu nó thật đau, thật khó chịu??Nói về Ken và mọi người, sau khi phát hiện nó mất tích thì một nữa số bảo an trong khu Resort này đều được lệnh đi tìm Kyo. Họ đã tìm trong những cái camera đặt khắp nơi nhưng chỉ cái bóng của nó cũng không có, tất cả bảo an cũng không hề thấy bóng nó đi ngang, nó như là bốc hơi khỏi thế giới vậy. Bọn họ bắt đầu rối loạn, ngay cả anh Minh với Phong cũng bắt đầu mất bình tĩnh, chỉ mới rời mắt khỏi nó có 3′ mà nó lại có thể biến mất như thế thì quả thật là quá lắm rồi. Người mất bình tĩnh nhất phải nói tới Ken, hắn như điên lao đi tìm nó, chỉ cần thấy một dáng người nào đó từa tựa như nó là hắn sẽ không bỏ qua cơ hội để rồi lại thất vọng. Đến lúc gần như hắn sắp bỏ cuộc thì hắn đi qua phía bìa rừng, đang đi thì hắn nghe tiếng nó hét đầy đau đớn thì liền với vận tốc nhanh nhất có thể mà chạy theo tiếng hét của nó. Khi hắn đến nơi thì thấy nó đang nằm đó quằn quại ôm đầu, gần như là bất tỉnh, tim hắn lại một lần nữa đau nhói. Cứ nghĩ là hắn đã có được nó thì nó lại rời khỏi hắn, khi hắn tìm được nó lần nữa thì cũng một lần nữa nó lại rời khỏi hắn. Hắn đã cố gắng không chiếm lấy nó nữa nhưng nó cũng muốn rời bỏ hắn là thế nào?!?!Mặc dù rất hận nó nhưng hắn lại yêu nó rất nhiều, tạm bỏ qua cảm xúc hắn ôm nó vào lòng rồi gọi người tới. Một lúc không lâu sau trực thăng cứu hộ tới đưa nó đi bệnh viện, bọn người của Jes