Sự Trả Thù Của Quỷ (Angels or Devils)

Sự Trả Thù Của Quỷ (Angels or Devils)

Tác giả: Kenz Redz

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325944

Bình chọn: 10.00/10/594 lượt.

hú tự hào giới thiệu, cô nhóc không ngờ nó lại lớn như thế, nhìn đúng thật là bắt mắt hơn rất nhiều xo với bản thiết kế xuông.– Vậy thì phải phấn đấu hơn để làm một cái lớn nhất đi chứ – Joe bon chen mà chọc 2 cô nhóc.– Không được anh ạ – Sei thành thật lắc đầu, cả đời cô nhóc chắc cũng không thể nào làm được một cái resort như cái lớn nhất Nhật, không những cái resort đó lớn mà còn cực kì độc đáo nha!– Sao lại không?? – Liz thắc mắc, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cái resort kia đúng thật là rất quy mô, đã có một lần cô sang đây được đi thử, thật sự khó có thể có ai bì kịp.– Tại vì cái resort World’s Paraside là của chị Kyo mà – Zin phán một câu cứ như đúng rồi làm bọn Jes phải ngạc nhiên hết sức, ngạc nhiên hơn nữa chính là Rika.– Của Kyo?? – Rika không hiểu, – Là của Kyo tại sao Rika lại không biết gì hết?? – Rika nhìn Kyo, giọng vô cùng ức chế, dám giấu cô mà đi mở resort một mình, còn là resort lớn nhất, vậy mà lúc xưa đi vào đó cô lại tấm tắt khen ngợi mà cũng không nói cho cô!!– Chị Rika bớt giận đi, cái resort đó là chị hai tự mình thiết kế năm mười tuổi, ngay vào dịp chị qua mới bắt đầu vào hoạt động, chị hai cũng không muốn cho ai biết cho nên không nói gì đó thôi ạ – Ray giải thích thay cho Kyo, người đang thả hồn đi đâu đó.– Haizzz, mấy cái người này toàn là quỷ quái yêu tinh gì không à nha!!! Mới có mười mấy tuổi đầu mà đã có thật nhiều thành tích thật làm cho người ta hâm mộ chết đi được – Jes lại bắt đầu cảm thán, có phải cô vẫn còn quá trẻ con không???– Kyo đúng là một người không hề đơn giản, cái gì cũng biết, cái gì cũng có – Liz cũng phải chào thua, bây giờ cô mới nhớ cái World’s Paradise Resort là của đứa con gái nuôi giấu tên của ông Atsushi, đúng là nhân tài!– Kyo sao cậu không nói gì vậy??? – Jes thấy nãy giờ trong khi mọi người đang bàn luận về mình mà lại không thấy Kyo nói gì nên mới quay qua tìm Kyo nhưng nhìn lại tất cả đã không còn thấy Kyo đâu nữa. – Kyo đâu rồi?? – Jes hoản hốt hỏi mọi người, thật sự là không thấy Kyo đâu cả.– Em mới thấy chị hai đây mà!? – Ran cũng bắt đầu lo lắn, cậu mới thấy chị hai đứng đó, quay qua quay lại đã không còn thấy đâu nữa rồi.– Ủa mấy đứa làm gì lo lắn vậy?? – Minh với Phong vừa đi nghe điện thoại quay lại thấy vậy liền hỏi.– Kyo! – Ken cũng vừa đi nghe điện thoại về liền thốt lên một tiếng rồi móc điện thoại ra gọi cho Kyo nhưng điện thoại nó lại để trong xe. – Ran với Rei ở lại trông chừng Sei với Zin tham dự lễ khai mạc, mọi người chia nhau đi tìm Kyo đi – Ken nói nhanh rồi không chờ cho ai có ý kiến gì đã hoà vào dòng người, hắn có một dự cảm không tốt về việc này, có lẽ không nên tới đây là một việc đúng.– Kyo, tốt nhất em đừng có chuyện gì!! – Minh nói nhỏ trong miệng rồi cũng bắt đầu rời đi, mấy người kia cũng bắt đầu đi tìm bảo vệ, may mà cái Resort này chỉ có người mình cho nên rất nhanh chóng mọi người đã bắt đầu chia nhau ra tìm kiếm Kyo nhưng không làm động tới du khách lui tới.– Không được – Ran hiểu quá rõ hai cô nhóc muốn gì cho nên liền lắc đầu, Ken đã ra lệnh thì cũng như chị hai không thể cãi lại được.– Nhưng mà chị … – cả hai vẫn không muốn đi, tại sao chuyện của một năm trước lại tái diễn như thế chứ?!– Hai tiểu thư đừng có bướng nữa, hai tiểu thư mà có chuyện gì thì chị hai lại càng lo hơn thôi, nghe lời chút đi – Rei biết Ran không muốn nói nhiều cho nên liền nói thay Ran.– Không có nhưng nhị gì hết – Ran đã bắt đầu thấy bực mình rồi, mà trong khi đó cậu lại là một người rất ít khi bực mình, lại một lần nữa chị hai mất tích, và lại một lần nữa cậu cũng không thể đi tìm chị hai, nhưng an toàn của hai cô nhóc này cũng không thua gì chị hai, thật là làm cậu không biết làm gì mà.– Vâng – Sei với Zin liền ỉu xìu mà chấp nhận số phận, cả hai có thể cãi lại tất cả mọi người nhưng Ran thì không được, một khi đã hứa thì không thể thất hứa, đành nghe lời vậy._____Quay qua Kyo đang đứng nghe bọn họ nói chuyện thì tới ngay chính nó cũng phải ngạc nhiên về mình, thật sự nó khi xưa là người như thế nào đây?? Nó đang nghĩ ngợi thì có người ở phía sau chạm vào vai nó nói nhỏ cái gì đó, thấy không ai để ý thì nó liền đi theo người đó, không hiểu sao nó chẵng thấy lo lắng chút nào khi đi theo người này, lại có cảm giác gì đó rất quen thuộc.[Nghe nói cô đã mất trí nhớ??'> – người đó dẫn nó tới một bờ vựt rồi bước tới trước đứng cạnh mép vựt quay lưng về phía nó mà nói, giọng cô ta khá êm nếu không muốn nói là rất trong, hình như có chút phẫn nộ trong giọng nói đó.[Uhm, nếu không mất trí nhớ thì tôi đã nhận ra cô là ai rồi'> – Kyo thành thật trả lời, nó có cảm giác như mình đã nợ cô gái nhỏ trước mặt mình một mối nợ ân tình hay một thứ gì đó giống như vậy, nhưng nó không thể biết được khi người kia cứ nói năn kiểu này.[Đương nhiên cô không biết tôi là ai rồi, cho dù cô có không mất trí nhớ cũng đâu thể nào biết được tôi là ai'> – người kia quay lại mà nhếch miệng cười buồn mà nói, bây giờ Kyo mới để ý kĩ, cô gái này với nó chắc cũng không lớn hơn là mấy bởi ánh mắt tuy hơi hốc hác một chút nhưng luôn long lanh như sắp khóc, hơi tiều tụy một


XtGem Forum catalog