Polaroid
Sư phụ đồ nhi là nam nhân

Sư phụ đồ nhi là nam nhân

Tác giả: PemDan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322133

Bình chọn: 9.00/10/213 lượt.

iền đùn đẩy hết cho tiểu đồ nhi, bản thân tiêu diêu tự tại, muốn bao nhiêu khoái lạc liền có bấy nhiêu.

Ta cuộn tròn trong ổ chăn tiến vào mộng đẹp, lại tưởng nhớ tiểu đồ nhi trước mười ba tuổi vẫn luôn cùng ngủ với ta, cơ thể nho nhỏ thơm mềm, nằm gọn trong vòng tay ta mà ngủ an ổn… Kể từ khi nàng đòi ngủ riêng, giấc ngủ của ta hiếm khi toàn vẹn, kết quả, lúc nào ta cũng buồn ngủ!

Lại nhớ đến tiểu đồ nhi lần đầu tiên vì ta mà nướng trộm gà quay…

Tu tiên tối kị sát sinh, cũng tức là không được ăn mặn. Ta cũng chẳng biết lão già nào đặt ra điều lệ này. Hơn bảy trăm năm tu hành ta chưa từng chay tịnh. Kết quả thì sao? Mấy lão già tịch cốc đều thăng thiên cả rồi, chỉ còn mình ta vì vương vấn mĩ vị nhân gian mà tiêu dao tự tại…

Dù sao thì cái quy tắc đó cũng khiến cho việc ăn thịt trong Vô Thường cung của ta gặp khó khăn một thời gian. Ta là loại người không thịt không vui, khi đó bởi vì không thể ra khỏi Vô Thường cung tìm thịt đã khiến cho ta uất ức mấy ngày trời…

Cho đến khi bắt gặp hình ảnh tiểu đồ nhi vì nhóm lửa mà mặt mày lấm lem, trên tay cầm con gà chín vàng, cười lên một cái cả hai con ngươi đều sáng lấp lánh. Ta liền biết mĩ vị nhân gian tất cả đều không bằng con gà này.

Còn nhớ tới cả hình ảnh đồ nhi luyện công, lúc nàng múa Huyền kiếm do ta ban tặng dưới cơn mưa hoa đào, “Hoa Linh Kiếm Pháp” uyển chuyển của nữ lưu, không hiểu sao nàng múa ra lại khiến ta cảm thấy… thật uy vũ…

Lại còn có…





Ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy bất tri bất giác đã là hai ngày hôm sau. Ta nhìn sắc trời u ám, cảm giác như có gì đó không đúng. Nghe tiểu đồng quét vườn báo lại, tổ sư cô hai ngày nay chưa hề trở về, ta liền biết có sự không ổn!

Chương 3: Chương 2.1

Tại vùng giáp ranh Đông Thổ và Bắc Kim quốc, dãy Bàn sơn trải dài tạo thành biên giới tự nhiên. Tiến sâu vào trong núi, ngoài vách đá vôi sừng sững cùng với đá xanh vun vút thì cũng chẳng còn gì khác, càng vào sâu, sướng khói càng dày đặc, thi thoảng khi ta lướt qua khe đá, một vài sinh vật nhỏ sẽ lúc nhúc chuyển động.

“Ai?” Giữa khe núi âm u, một tiếng nói yêu dị như có như không vọng lại, không xuất phát từ đâu, cũng không chủ đích đến đâu.

“Hoa Linh Thượng tiên của Thanh Thanh phái.” Ta giơ lên Mặc kiếm chứng minh thân phận, lưỡi kiếm đen tuyền giữa sương trắng nổi bật, thân kiếm phát lam quang như có linh tính.

“Ô~~ Hoa Linh tỷ tỷ, lâu lắm mới ghé thăm nha.” Tiếng nói tỏ rõ vui mừng, một luồng sáng lóe lên, không gian giữa hai vách núi liền tách đôi, bên trong kết giới, là chốn bồng lai khác hoàn toàn với cảnh âm u bên ngoài.

Hồ tộc tạo dựng lãnh địa cư trú ở Bàn Sơn cũng đã vài ngàn năm, Cửu vĩ hồ vương Bạch Tầm xa lánh thế sự, hoàn toàn không giao thiệp với bất kì ai. Tuy là họ Bạch, nhưng hồ li ở đây đều là hồ ly đỏ, duy nhất có một cửu vĩ bạch hồ được sinh ra hơn một ngàn hai trăm năm trước, nhưng mà sau đại chiến thần long cách đây hai trăm năm, từ lâu đã mai danh ẩn tích.

Hơn một trăm năm trước ta nhờ có kỳ duyên, cứu được con trai của Hồ Vương- Bạch Phong một mạng. Dây dưa với bọn họ từ đó đến nay, quả thực cũng không phải một sớm một chiều.

Gì? Vì sao một Thượng tiên như ta lại giao hảo với Hồ yêu? Vậy tại sao lại không thể? Yêu quái thì sao? So với đám thần tiên suốt ngày giả dạng thanh cao trên trời, những hồ yêu phóng khoáng này lại càng thú vị hơn gấp trăm lần!

Hiển nhiên tiên khí của ta ở nơi này rất thu hút sự chú ý, đối với những tiểu hồ ly mới được điểm hóa lại càng thu hút hơn. Mỗi nơi ta đi qua, đều có một hồ ly nhỏ ló mắt nhìn trộm, những viên ngọc trân châu ướt át tò mò ngắm nghía ta… Quả thật… Đáng yêu muốn chết!!!

Lóc cóc bò lên được đến đỉnh núi, là chỗ ở của Hồ vương, cảnh sắc vẫn chẳng khác trước đây, có chăng là thêm một đống chi chít mạng nhện thôi.

Tuy nhiên, ta tới đây cũng không phải gặp bà già đó. Men theo đường nhỏ bên hông, đi thẳng tới rừng trúc sau núi, né trái né phải đám mạng nhện tùm lum khắp nơi, tới khi bóng dáng nhà trúc hiện ra, ta liền cất tiếng gọi vui vẻ “A Phong, ta lại đến tìm nương tử của ngươi nè~~~”

“Là Hoa cô cô sao?”

Từ trong nhà vọng ra tiếng nữ tử thanh thúy, tiếp theo đó, một bóng dáng xanh lá hành liền bước ra, ba ngàn tóc đen dài chấm đất, bản thân hoàn toàn không dùng phục sức quý giá gì, nhưng lại toát ra vẻ mị hoặc khó nói thành lời.

“Tiểu Thử ah, mẫu thân ngươi đâu? Cô cô cần gặp nha.”

“Phụ mẫu hiện tại đã đi ngao du tứ hải rồi.”

Bạch Thử là nhi nữ của Bạch Phong và Bạch Vũ Vũ, đạo hạnh còn chưa quá một trăm năm, tuy nhiên, cũng là một cửu vĩ đầy mình bản lĩnh. Ít nhất thì so về độ yêu nghiệt, đến Hồ Vương năm xưa cũng thua nàng một chút. Ta nhìn đứa nhỏ này lớn lên, bản thân lâu lâu cũng bị nàng dụ hoặc!

Nàng bĩu môi, “Hoa cô cô lâu lắm mới tới, lại chỉ muốn tìm mẫu thân ta, có việc gì sao?”

Ta có chút chột dạ, vài chục năm nay bởi vì sớm tối quấn quít với đồ nhi, quả thật ta cũng không có ghé qua Bàn Sơn mấy lần… ách… đúng là Vô sự không đăng Tam bảo điện mà… haha…

“Dạo gần đây hơi bận… hơi bận một chút…ha ha… Vũ Vũ không có ở đây à…”

“Theo phụ thân ta đi Hỏa q