áy trên màn hình, cảm giác giày vò lại được thay thế bằng niềm hưng phấn khó tả.
Giản Nhu buông điện thoại, lên giường đi ngủ nhưng trằn trọc mãi mà không thể chợp mắt. Một lúc lâu sau, cuối cùng di động cũng đổ chuông, cô vội cầm máy. Là Uy Gia gọi tới, anh ta dặn cô ngủ sớm để dưỡng sắc, ngày mai nhớ ăn mặc và trang điểm đẹp để đi thử vai. Lải nhải một hồi, anh ta mới nhắc đến vấn đề trọng tâm, đó là đừng quên tạo quan hệ tốt với “phụ mẫu”, tránh gây rắc rối. Cô đương nhiên hiểu ý của Uy Gia. Mấy hôm đi Thượng Hải, cô và Nhạc Khải Phi gây ra chấn động lớn như vậy, ngộ nhỡ chọc giận “bàn đạp” có thể giúp cô tiến thân, chắc chắn cô sẽ ngã rất thảm bại.
Giản Nhu cảm thấy Uy Gia nói có lý, không hổ danh là người quản lý giàu kinh nghiệm, suy tính chu toàn, rất biết cách giải quyết vấn đề. Nhưng bây giờ mà gọi điện cho Trịnh Vĩ thì nên nói chuyện gì đây? Cô không thể tán gẫu với anh về Nhạc Khải Phi và chuyến đi Thượng Hải lần này, cũng không thể nhắc đến vụ thử vai Leo cao. Hay là thảo luận về “chi phí dưỡng lão”?
Giản Nhu cầm điện thoại, chui vào trong chăn, nghiến răng bấm dãy số quen thuộc. Sau vài hồi chuông, đầu máy bên kia truyền tới giọng nói trầm ấm rung động lòng người dù xung quanh có vẻ hơi ồn ào: “A lô!”
Tim Giản Nhu đập thình thịch. “Anh có tiện nghe máy không?”
“Không sao, em nói đi!”
“Hôm nay em về Bắc Kinh rồi.” Vừa dứt lời, cô liền cảm thấy hơi hối hận. Câu nói này hình như có ý vị mời gọi thì phải.
Im lặng vài giây, Trịnh Vĩ đáp: “Anh đang đi công tác ở tỉnh ngoài, chắc thứ Sáu sẽ về.”
“Vâng!” Giản Nhu cố gắng không để lộ sự thất vọng.
Bầu không khí có vẻ gượng gạo, cô nỗ lực nghĩ đề tài nói chuyện nhưng tìm không ra từ ngữ thích hợp. Cuối cùng cô thốt ra câu hỏi: “Gần đây anh bận lắm phải không? Chẳng thấy tin tức gì cả.”
“Anh không bận. Anh không gọi điện cho em là bởi vì…”
“Gì cơ…?” Cô áp điện thoại vào sát tai, sợ không nghe thấy câu trả lời của anh.
“Anh muốn biết lúc nào em mới chủ động gọi cho anh.” Như xa như gần, như có như không, thủ đoạn “nhử mồi” của anh quả là cao siêu.
Trong đêm tối yên tĩnh, Giản Nhu dường như cảm nhận được nụ cười đắc ý của Trịnh Vĩ. Hai má nóng ran, cô lập tức đi thẳng vào vấn đề chính: “Em gọi điện là muốn hỏi anh một chuyện. Nếu em dùng quyền sử dụng thân thể em trong bảy năm để đổi lấy ngôi biệt thự thuộc sở hữu của anh, anh có bằng lòng không?”
Câu trả lời ở đầu bên kia điện thoại vang lên lâu hơn dự liệu của cô: “Em cần dùng tiền gấp sao?”
“Không phải. Em muốn có một cuộc sống tốt hơn.” Giản Nhu đã sớm có sự chuẩn bị nên trả lời trôi chảy. “Em nghĩ rồi, loại diễn viên hạng hai không có “tiền [1'>” đồ như em, chi bằng nhân lúc còn trẻ, còn có chút nhan sắc cố gắng kiếm ít tiền dưỡng lão, để tránh tình trạng tương lai xuống sắc vẫn phải đóng vai quần chúng để duy trì cuộc sống.”
[1'> Từ “tiền” trong “tiền đồ” đồng âm với từ “tiền” trong “đồng tiền”. Giản Nhu sử dụng chữ “tiền” thứ hai, nghĩa là không có tiền.
“Ừm! Anh sẽ suy nghĩ về vấn đề này.” Chắc là bên cạnh có người khác nên anh vẫn giữ giọng nói bình thản.
Để giúp anh cân nhắc thiệt hơn, cô có lòng tốt nhắc nhở: “Anh không muốn cũng chẳng sao, Nhạc Khải Phi nói anh ta rất sẵn lòng. Em cần bao nhiêu, anh ta sẽ chi bấy nhiêu, tuyệt đối không ngã giá.”
Theo sự trầm mặc của anh, tiếng ồn ào cũng dần biến mất. Chắc anh tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện. Anh cất giọng trầm thấp, rõ ràng: “Anh không có hứng thú với quyền sử dụng. Anh cần quyền sở hữu cơ.”
“Hả? Có khác biệt sao?”
“Có chứ! Quyền sở hữu tức là trong bảy năm này, khi nào không đi đóng phim, em phải sống cùng anh. Trong thời gian đóng phim, mỗi tuần em phải bỏ ra một ngày để về với anh. Em không được tham gia bất cứ buổi tiệc xã giao hay bữa cơm mang mục đích “giao dịch” nào, trừ khi anh cũng có mặt. Em không được rơi vào scandal tai tiếng, không được có quan hệ mờ ám hoặc dây dưa tình cảm với bất cứ người đàn ông nào. Em không được đóng những cảnh cởi đồ, hôn phải lệch vị trí, cảnh giường chiếu qua loa. Còn nữa, em không thể chụp ảnh gợi cảm, ví dụ như bức ảnh treo trong căn hộ của em.”
Khác biệt không phải lớn ở mức bình thường, Giản Nhu suy nghĩ một cách nghiêm túc, về cơ bản cô có thể làm được, trừ một điều khoản: “Em không tiếp khách, không tạo quan hệ tốt với nhà đầu tư và đạo diễn thì làm sao có thể nhận phim? Hơn nữa, những hoạt động này đều do công ty sắp xếp, em đâu thể tự quyết định?”
“Anh sẽ nói trước với lãnh đạo công ty em, bảo bọn họ hủy hết những buổi gặp gỡ, xã giao của em. Về việc đóng phim, em thích đóng bộ phim nào hay vai diễn gì, chỉ cần nói với anh một câu là được, anh sẽ thu xếp cho em. Anh không thể đảm bảo thỏa mãn mọi yêu cầu của em nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho em nhiều điều hơn những nhà đầu tư và đạo diễn có mục đích khác.”
Nghe qua thì thấy điều kiện cũng tương đối hợp lý, Giản Nhu cân nhắc vài giây rồi trả lời: “Được! Em đồng ý!”
“Ngày mai anh sẽ bảo người đưa em đi làm thủ tục, sang tên ngôi biệt thự cho em.”
“Ngày mai có buổi thử vai Leo cao nên em không đi được.” Cô nói. “Vậy đi, dù