Disneyland 1972 Love the old s
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329384

Bình chọn: 7.5.00/10/938 lượt.

người? Bây giờ anh chẳng can đảm nhìn Phương Nhi nữa, những ký ức với Thanh Linh cứ trào lên như sóng. Ngày ấy anh đã yêu cô như thế nào, đã vì cô mà ngơ ngẩn bao đêm ngày, đã vì cô mà từ một anh chàng chơi bời, hám gái biết dịu dàng, thương nhớ, lo lắng điên người khi cô xảy ra chuyện gì. Bây giờ…những cảm xúc đó không còn nữa rồi! Nhưng nhớ thì vẫn cứ nhớ, mỗi lần nhớ đến là một lần thắt đau.

Cánh cửa nặng nề mở ra. Vĩnh Sơn mệt mỏi đi tới với gương mặt trầm uất:

“Vết chém không tổn thương nặng, băng bó cả rồi. Chắc cô ấy sẽ tỉnh sớm thôi.”

“…”

“Mạnh Bảo, cậu là thằng khốn hạnh phúc nhất thế giới này khi được cô ấy yêu.” – Giọng bác sĩ cay đắng.

Mạnh Bảo không đáp, chỉ đi thẳng vào phòng bệnh. Cô gái nằm đó, vẫn gương mặt xinh đẹp đã làm anh say đắm. Mắt cô nhắm nghiền, lúc này không thấy đôi mắt buồn thê lương và lạnh lẽo ấy nữa nhìn cô dịu dàng vô cùng. Hai năm qua anh đi tìm cô cơ mà, định mệnh trái ngang lại tiếp tục đưa đến cuộc đời anh một cô gái khác – em gái sinh đôi của cô – cô gái mạnh mẽ và kiên cường đâu kém cô…

Mới đây thôi, anh vừa nói buông tay cô. Anh phải dứt khoát nếu không cả hai người con gái đều đau khổ. Phải, Phương Nhi xứng đáng được anh yêu. Người con gái ấy không bị bất cứ cái gì quật ngã, người con gái đã yêu anh bằng cả trái tim, người con gái vực anh dậy lúc đau khổ nhất…Nhưng, giá như người đầu tiên anh gặp là Phương Nhi thì tốt biết bao. Thanh Linh là người anh đã yêu đầu tiên, không thể xóa đi sự thật đó.

Người ta bảo mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng khó vững bền lắm quả không sai…Nói lời xin lỗi cũng vô ích vì quá khứ đi qua rồi. Nếu biết có ngày hôm nay, ngày đó anh đã không gặp cô, không bày đủ trò để “cưa” cô, không bế cô dọc bãi biển, không thao thức nhớ đến cô…Nhưng tương lai có ai nhìn thấy đâu, quá khứ có ai lấy lại đâu, còn hiện tại không thay đổi được nữa. Nếu có kiếp sau anh nhất định sẽ đợi em, nhưng nếu định mệnh xoay vòng lần nữa, anh có đợi cũng chẳng thể yêu em.

Anh cúi xuống hôn lên mi mắt cô. Em cần nụ hôn này phải không? Nụ hôn chứng tỏ anh đã và luôn nhớ đến ngày anh yêu em hơn mọi thứ trên đời này. Đừng để đôi mắt em buồn như vậy nữa, hãy để người xứng đáng với em chăm lo cho em. Anh vẫn đợi em, đợi em mạnh mẽ mà đứng lên!

Anh chạy vội đi khi cơn mưa ngoài trời vẫn đang rả rích chưa chịu tạnh. Mưa rơi để làm gì chứ? Mưa cuốn trôi nhiều thứ, nhưng có cuốn trôi nỗi đau? Anh muốn chạy đi thật xa, nhưng đôi chân này mệt quá rồi. Mắt anh mờ đi, anh lảo đảo, chỉ biết dựa vào cánh cổng bệnh viện. Anh muốn người khác mạnh mẽ, nhưng anh thì không thể đứng được nữa…

Trong tiếng mưa, có bước chân ai lại gần. Anh khẽ quay mặt, cô đứng ở sau anh, ướt mưa cùng anh:

“Phương Nhi…”

BỐP! Anh chưa kịp nhìn hẳn cô thì cô đã vung tay tát mạnh anh. Cú tát của cô nảy lửa, mạnh đến rát mặt, nhưng khiến anh như bừng tỉnh:

“Em làm cái gì thế?”

“Em đánh cho anh tỉnh! Anh cứ như thế thì hãy biến luôn đi, đừng có xuất hiện trước mặt em!”

“Em…” – Mạnh Bảo xót lòng nhìn những giọt nước mắt trên má cô. Bình thường cô luôn kiên cường như thế, nhưng đứng trước mặt anh cô khóc không biết bao nhiêu lần.

“Nếu không lựa chọn được ai, anh biến luôn đi, đừng có chọn nữa! Tại sao cứ phải gồng mình nghĩ cho cả em và Thanh Linh rồi chịu hành hạ bản thân như thế? Em và cô ấy cùng một dòng máu, cùng một người yêu, nhưng em và cô ấy đều có cách sống khác ình! Anh hà tất phải cảm thấy có lỗi chứ! Em không biết cô ấy thế nào, nhưng không có anh, em cũng chả chết đâu! Anh thích thì cút xéo đi!!”

“Em bình tĩnh đi, Phương Nhi!”

“Em nhìn anh như vậy làm sao em bình tĩnh nổi hả!? Anh có biết vì sao em có thể xông lên đâm cho Khánh Vinh một nhát không? Là vì Vân Trang gọi anh. Chỉ cần nghe đến anh là em có thể làm gì cũng được. Vì em không có sống để giành giật anh! Em sống vì anh, vì muốn anh luôn bình yên và vui vẻ, chứ nếu anh cứ như thế này, thì cút đi cho em đỡ phải mất công sống nữa!”

Nói đến đây thì Phương Nhi đã mất sức, cô ngã quỵ xuống. Mạnh Bảo hốt hoảng ngồi xuống ôm lấy cô. Cô cũng nép chặt vào lòng anh, miệng thì cô nói anh biến đi nhưng cô rất sợ điều đó. Cô sợ ngày không còn anh, cô cũng chẳng thể chống lại bệnh tật nữa. Anh không phải động lực duy nhất để cô sống, nhưng là động lực lớn nhất có thể vực dậy cô.

“Phương Nhi, anh biết anh tồi tệ, nhưng anh sẽ không để em sống vô ích.”

“Thanh Linh là người anh đã yêu, em là người đến sau, tính theo thời gian thì đó là điều không thể thay đổi được!”

“…”

“Có một điều chắc chắn: anh sẽ không yêu em như yêu Thanh Linh. Em đã từng ghen tỵ, và đến bây giờ vẫn vậy. Mãi mãi không bao giờ anh quên được cô ấy, cũng như cô ấy sẽ luôn yêu anh. Vào lúc cô ấy đỡ nhát dao cho em, em biết cô ấy không cứu vì em, mà là vì anh. Tình yêu của hai người thật đẹp, kể cả cho dù em đã có vị trí trong lòng anh, thì em cũng chẳng có may mắn được yêu như thế.”

“…”

“Nhưng làm người đến sau cũng có cái vui của nó! Em có thể biết Mạnh Bảo không đáng ghét như lúc đầu em nghĩ, tình cảm của anh đối với ai cũng rất chân tình. Em có thể biết rằng