người ta vui phần nào đó bên người người ta yêu, thì em sẽ vui hơn…”
“Vui cái gì!?” - Giọng Phương Nhi vẫn lãnh đạm như thế nhưng lại có chút gì đó nghẹn ngào vô cùng. - “Nhìn người mình yêu yêu người khác, em vui được chị phục em đó. Em có cười nhiều đến đâu, em có cố gắng đến đâu thì chỉ làm trái tim mình phải kìm nén thêm nhiều nỗi đau vào thôi.”
“Chị à, đâu phải…”
Vân Trang chưa kịp nói xong thì Phương Nhi lặng lẽ bỏ đi, đôi mắt buồn rầu đó làm Vân Trang bắt đầu hiểu ra chuyện gì đó. Cô gọi Phương Nhi lại:
“Chị, anh Mạnh Bảo và đoàn võ rất lo lắng cho chị mấy ngày nay, chị nên quay lại báo tin ọi người biết chứ!”
“Mạnh Bảo lo cho chị sao?” – Phương Nhi chợt khẽ cười, quay lại nhìn Vân Trang – “Bảo anh ấy là chị cảm ơn đã lo cho chị, và từ nay về sau, đừng lo lắng hay nghĩ ngợi nhiều về một kẻ lạ như chị nữa.”
Phương Nhi cười. Vẫn nụ cười đẹp của một người con gái xinh đẹp. Nhưng sao nụ cười đó chứa đầy thê lương và đau đớn chứ không hề có gì gọi là vui vẻ, hạnh phúc…?
Rồi cô lại đi. Bóng cô khuất dần sau dãy phố. Bầu trời mùa thu sao ảm đạm nhuốm màu buồn thế này?
Nắng đã bớt màu rực rỡ trên bầu trời hôm nay
Gió vẫn tiếp tục thổi mạnh buốt giá lòng người
Tình yêu ai bảo lúc nào cũng ngọt ngào như màu nắng?
Hay mãi đắng cay tê tái chỉ biết giữ vào riêng tim mình…
“Vân Trang, sao em lại ở đây? Sao không gọi anh dậy đưa cháo cho Thanh Linh?”
Vân Trang quay lại. Mạnh Bảo vừa dậy, ra ngoài phố đã thấy cô đứng bần thần ở đó.
“Minh Thiên đưa hộ rồi…”
“Thế à? Thế sao em còn đứng đây?”
“Em vừa gặp Phương Nhi…”
Mạnh Bảo đứng sững một hồi, kinh ngạc:
“Em gặp cô ấy!? Cô ấy ở đâu? Tại sao mấy ngày nay lại bỏ đi đâu mất như vậy?”
“Chị ấy không sao cả, chị ấy nói anh đừng lo lắng ột kẻ lạ như chị ấy nữa…”
Một cảm giác đau đớn đè nặng lên trái tim Mạnh Bảo sau câu nói đó. Câu nói của Phương Nhi ngắn gọn nhưng sao mang bao nhiêu tâm trạng, nỗi niềm của cô. Kẻ lạ…Cô mãi chỉ là kẻ lạ, một người mà Mạnh Bảo vô tình gặp, đến rồi lại đi như một làn khói mong manh chứ không phải hình bóng nào đã gắn chặt vào trái tim anh rồi.
Mạnh Bảo vội chạy đuổi theo Phương Nhi, hy vọng tìm thấy cô. Anh không thể để cô như vậy được! Anh biết cô mạnh mẽ, anh biết cô có thể chịu đựng đau khổ, nhưng chịu đựng nhiều quá thì ích lợi gì chứ!!?? Anh có linh cảm Phương Nhi đang chịu nhiều nỗi đau, không biết có phải chỉ nỗi đau tinh thần không hay là thể xác nữa…
Con phố lặng không còn thấy cô đâu.
Gió thu buồn. Buốt giá. Tê tái. Lạnh lẽo. Và đắng lòng…
Giữa phố vắng em đi trong gió lạnh
Hình bóng em cứ như một làn sương mong manh
Em đi về đâu? Nơi nào em có thể đi đến được?
Hỏi nhân gian có gì là như ý?
Tình yêu nào có phải là truyện cổ tích có hậu
Số mệnh dường như lúc nào cũng oan trái và tàn nhẫn với kiếp người!
Đêm…
“Ngày mai là cuộc thi võ tổ chức rồi, em háo hức quá!”
“Ừ, em ngủ đi, mai dậy sớm.” – Mạnh Bảo khẽ kê gối cho “Thanh Linh”.
“Anh ngủ lại đây với em được không? Đêm một mình em sợ…”
“Em mà biết sợ á!? Đừng đùa anh chứ!” – Mạnh Bảo kinh ngạc.
“Ờ thì…Sao em mới nói thế mà anh đã nói to vậy? Anh quát em sao?”
“Em lạ thật đấy, chỉ là anh thấy ngạc nhiên thôi mà. Anh không nghĩ Thanh Linh biết sợ cái gì cả, ngày trước em suốt ngày ra biển vào ban đêm, thế mà ngủ một mình thì lại sợ.”
“Em có phải thánh đâu mà không biết sợ!” – “Thanh Linh” giận dỗi.
“Được rồi, ngủ đi! Sao mà cáu gắt giận dỗi nhanh thế? Thanh Linh lạnh lùng, dịu dàng của anh đâu rồi.”
“Em chính là Thanh Linh đây, anh vẫn không tin à?”
“Được rồi, ngủ đi!”
“Thanh Linh” đành nằm xuống, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon lành. Mạnh Bảo ngồi lặng nhìn cô, sao Thanh Linh khác quá vậy? Đành rằng phẫu thuật vì bị thương có thể làm ngoại hình cô khác đi thì anh không nói, nhưng tính cách của cô cũng thay đổi. Ban đầu anh vẫn nghĩ chỉ là do tâm lý bất ổn, sau đó thì sự thay đổi này càng rõ rệt. Thanh Linh mà hay giận dỗi? Thanh Linh mà hay nũng nịu đến mức…quá đáng thế này? Thanh Linh mà biết sợ sệt? Thanh Linh mà vết thương tái phát một chút đã kêu đau? Mặc dù anh chỉ ở bên Thanh Linh có đúng một mùa hè ngắn ngủi nhưng tính cách của cô, anh biết rõ chứ!
Liệu đây có đúng là Thanh Linh hay không? Anh vội lắc đầu, sao anh có thể nghi ngờ chứ? Cô gái này khi trở về đã kể lại quá khứ vô cùng đau khổ suốt 2 năm với những tình tiết gần như chính xác, liên quan đến cả Khánh Vinh nữa, thì làm sao mà không thể là Thanh Linh được? (Meo: Bùn à, rốt cuộc thì anh cũng khôn ra một tí nhưng mà sao anh vẫn quên cái tính cách của Thanh Linh là luôn giấu đi đau đớn, không bao giờ có chuyện kể ra một tràng một lèo như “Thanh Linh” này nhẩy)
Bóng đêm phủ xuống, không gian chìm trong yên lặng. Nhưng lòng người nào có lặng yên được như thế. Ở đằng kia, cô gái ấy vẫn đứng đó nhìn anh, bàn tay cô nắm thành nắm đấm đầy tức giận. Cô không thể đính chính cho anh rằng người con gái đang ngồi cạnh anh không phải là Thanh Linh!
Sáng sớm. Trời mát, nắng chiếu dịu nhẹ. Thời tiết đẹp nên nhà thi đấu võ thuật chật ních người. Năm nay cuộc thi võ quốc gia được chuyển về đâ
