Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213712

Bình chọn: 8.5.00/10/1371 lượt.

quên, chị ơi tên chị là gì thế?”

“Chị là Thanh Linh!”

Vừa lúc đó Mạnh Bảo trở về sau hai tiếng ra biển với bố mẹ. Ái chà tắm biển thì ít mà ra đó tán gái thì nhiều, tiếc là hôm nay chẳng kiếm được cô nào xinh nên đành phải quay về. Đang định bước vào phòng thì anh giật mình khi nhận ra có người trong phòng mình. Anh đứng ngoài quan sát và thấy Thanh Linh ngồi cùng Vân Trang.

“Câu này nghĩa là thế nào thế chị nhỉ? Phân tích cả bài thơ hay đoạn trích ạ?”

“Cả bài thơ đó em, đây nhé em nhìn vào đề này…”

Mạnh Bảo ngạc nhiên rồi mỉm cười. Thanh Linh lạnh lùng đáng sợ vậy mà có lúc dịu dàng thế kia sao? Ánh mắt cô nhìn Vân Trang thật nhân từ, chỉ bài cho em gái anh rất tận tình hơn cả anh nữa. E hèm phải phá đám mới được! Anh không thích bị làm kẻ đứng ngoài đâu.

“Trang, em làm gì trong này vậy?” – Anh hắng giọng.

“Á anh!” – Vân Trang quay lại.

Thanh Linh cũng giật mình nhìn ra phía cửa. Dưới ánh nắng bình minh đang chiếu rực rỡ, Mạnh Bảo như là thần mặt trời toả sáng vậy. Vừa dưới biển về nên anh cởi trần lộ ra cơ bắp khoẻ khoắn, cường tráng. Chiếc quần đùi ngắn làm nổi bật bắp đùi, đôi chân rắn rỏi, dáng đứng đang vắt một cái khăn bên vai nhìn anh thật là hiên ngang. Những giọt nước biển còn chảy trên thân mình tôn lên vẻ quyến rũ chết người mà anh có (lý do ra biển từ 5h đến 7h đây hả, cái tội sexy ). Tự dưng Thanh Linh đỏ mặt quay ngay đi, sao cô lại nhìn anh lâu vậy chứ?

Mạnh Bảo vẫn cười:

“Trang về phòng đi, bài khó tí anh sang chỉ cho.”

“Vâng!” – Vân Trang ngoan ngoãn về phòng mà không “nghi ngờ” gì.

Vân Trang đi rồi, Thanh Linh cũng lập tức đứng lên định đi ra:

“Tôi xin phép về!”

“Về làm gì vội!” – Mạnh Bảo giơ tay chặn cửa cô khiến tí nữa cô đâm vào anh rồi. Cô cúi mặt xuống, thật là không thể nhìn được mà. Mặc ngay cái áo vào không được sao?

Lúc này ở anh toả ra một hương thơm nam tính, mạnh mẽ .

“Tôi đến trả anh lọ thuốc, tiện thì trả lời cô bé đó mấy bài tập thôi…”

“Thật là lý do chỉ thế thôi hả?” – Mạnh Bảo vẫn giữ y chang cái nụ cười “cáo già” đó, cúi sát xuống mặt Thanh Linh, thì thầm – “Thế sao cô lại đỏ mặt vậy?”

“Làm gì có!”

“Lại còn chối!” – Anh đưa tay nâng mặt cô lên. Hai má cô còn đỏ hồng, trông gương mặt lạnh lùng của cô rất đáng yêu – “Cô nương không thắng tôi được võ, nhưng thắng tôi được khoản quyến rũ người khác đó.”

“Anh…”

“Cô dễ thương hơn tôi tưởng!” – Mạnh Bảo cúi xuống, đôi mắt cháy bỏng nhìn vào đôi môi hồng ngọt ngào của cô.

Bỗng Thanh Linh cười nhạt:

“Anh đùa quá trớn rồi đấy!”

Cô đưa tay gạt mạnh tay anh, đẩy anh ra một phía và bước đi thật nhanh. Mạnh Bảo hơi ngạc nhiên rồi cũng nhận ra là cô đâu phải con gái chân yếu tay mềm nên việc đẩy anh ra chỉ là “muỗi”. Nhưng đúng là nếu như cô không đẩy anh như vậy thì anh không biết mình sẽ “làm gì” cô nữa…Chết tiệt! Tại sao gương mặt xấu hổ của cô ban nãy khiến anh không thể kìm lòng được chứ?

Môi anh cong lên một nét cười. Anh thích cô rồi sao?

Cô gái đó khiến trái tim anh rung động thật sự rồi…

Nhất định cô phải là của anh! Anh sẽ “cưa” được cô, gì chứ lạnh lùng đến mấy cũng chẳng là gì so với con cáo đội lốt báo này đâu!

Mất gần một tiếng cuối cùng Phương Nhi cũng được khám, người đông quá mà. Khi cô bước ra thì Mạnh Bảo vẫn ngồi đó chờ.

“Thế nào?”

“Không có vấn đề gì lắm, chưa gãy xương đâu, giờ chỉ vận động nhẹ thôi. Băng bó mấy ngày là đỡ.”

“Ừ!” – Mạnh Bảo đứng lên.

“Nè anh đi đâu đó?”

“Đi về chứ đi đâu! Cô không về à?”

“Nào thì về!”

Hai người vừa bước ra đến cổng bệnh viện, đang định dắt xe về thì bỗng có tiếng gọi:

“Mạnh Bảo, lâu lắm không gặp!”

Mạnh Bảo và Phương Nhi giật mình quay lại. Một người đàn ông dù không còn trẻ nhưng nhìn thật khoẻ mạnh, phong thái điềm tĩnh cùng với gương mặt vẫn đẹp đẽ, hiền lành, thân quen.

“Chú Hoàng Duy!” – Mạnh Bảo không khỏi bất ngờ.

Chương 7: HẠNH PHÚC CHỈ NHƯ LÀ LÀN SÓNG

Chiều. Biển xanh rì rào sóng vỗ trong ánh nắng hoàng hôn đang đỏ rực chân trời. Bãi tắm biển bắt đầu thưa thớt người dần.

Gia đình Mạnh Bảo ra ăn tối ở một nhà hàng hải sản ngay bên bờ biển. Ở đây náo nhiệt đông đúc quá, mà ngồi đây đợi đồ ăn thì có mà đến tối. Mạnh Bảo nhấp nhổm chẳng yên được, đứng dậy đi dạo mát tí vậy. Ra ngoài, không gian thật thoáng mát và cao rộng. Ngôi nhà nhỏ ấy hiện ra ngay sau những rặng dừa xanh kia…

Mạnh Bảo mỉm cười đi về nơi đó, tự dưng gương mặt đáng yêu sáng nay hiện ra khiến anh muốn gặp cô quá. Anh gõ cửa.

“Ai vậy?” – Người mở cửa là một bà cụ già.

“Cháu chào bà! Thanh Linh có nhà không ạ?”

“Nó đi đâu rồi ấy, cậu là ai vậy?”

“Không có gì đâu ạ, cháu chỉ là người cùng tham gia buổi thi võ bữa trước với cô ấy thôi.” – Mạnh Bảo nghĩ ngay ra một câu nói dối.

“Thế à? Cậu vào đây chờ nó đi, chắc nó sắp về đấy!”

Mạnh Bảo bước vào ngôi nhà nhỏ được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Anh ngước ngó nghiêng nhìn mọi thứ, vừa ngó vừa hỏi:

“Bà sống với gia đình Thanh Linh ở đây ạ?”

“Gia đình nào chứ, bà chỉ là người nhận nuôi hai chị em nó thôi.”

“Hả?” – Mạnh Bảo ngạc nhiên vô cùng. – “Bà…là người nhận nuôi…?”

“Thực ra đây đúng là căn nhà hạnh phúc của


Polaroid